Bình Yên Bên Anh

Nếu trên bàn làm việc, ai cũng có một châu cây nhỏ từ người yêu thương, rồi tự tay mình chăm sóc vun trồng, thì giữa những tháng ngày mà đến thở thôi cũng thấy mệt nhoài, mình vẫn sẽ luôn có những lý do để cười vui.

Anh à! Anh có biết điều gì ở anh khiến em lo lắng nhất không? Không phải là ngày nào đó, lo rằng trái tim anh vì ai khác mà rung động. Cũng không phải là lúc nào đó những bận tâm anh dành cho em phai nhạt đi. Mà là một ngày, anh mệt mỏi bởi những gánh nặng trên vai, giống như những áp lực công việc từ sếp, từ nhân viên, thì nào có thể chia sẻ cùng ai được. Ai cũng phải tự mình đối diện và vượt qua, vươn lên, rồi lại bình tâm để đón nhận áp lực hơn nữa. Cuộc sống là như thế mà.

Đó là lý do, em tặng anh món quà này, một chậu cây nhỏ xinh, anh có thể đặt trên bàn làm việc. Đây là điều đặc biệt, em muốn dành cho người mình thương. Chậu cậy nhỏ này cũng chính là em đó. Vì em muốn được là một phần trong không gian làm việc của anh. Nên hãy dành cho em một góc nhỏ thôi cũng được, nhưng phải là nơi anh nhìn thấy rõ nhất. Để khi những cuộc gọi, và email liên tục đến, khiến anh hết cả đau đầu, những cành nhánh của cây vươn lên như bàn tay em giơ cao động viên anh rằng: “Người em yêu à, cố lên nha!”

Mỗi khi anh đắn đo về công việc, phân vân giữa những đúng sai trong quyết định, cây xanh sẽ là đôi tai em lắng nghe anh trút trải. Sự vươn mình của thân cây nhỏ nhắn đón đợi ánh sáng đến, hoặc những chiếc lá xanh mướp lấp lánh những giọt nắng vô tình ghé qua, sẽ mang lại một nguồn năng lượng tích cực, khiến anh tin rằng vào mỗi lựa chọn của anh luôn sẵn có một người ủng hộ. Hãy cứ mạnh dạn làm những gì mà bản thân anh muốn nhất.

Những ngày mưa trút nước, anh chợt thèm hơi ấm từ người mình yêu thương, chỉ mong có chút nào đó bình yên len vừa những kẻ hở trên đôi tay mình, để anh thôi lo toan về hạnh phúc, về tương lai trong lúc ngoài kia toàn là bão táp. Chậu cây nhỏ em tặng anh, đặt nơi góc bàn này sẽ nhắc nhớ về một người luôn quan tâm anh giữa bôn ba xuôi ngược. Thế nên, anh đừng lo lắng nhiều nữa về chuyện của ngày mai, đã có em bên cạnh anh để những niềm vui không bao giờ bỏ cuộc. Hãy cứ ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, cầm lấy chậu cây như để anh biết rằng luôn có em ở đó, đang nắm tay anh thật chặt. Và mình cứ mặc kệ trong lòng là bao nhiêu khốn khó, bao nhiêu tâm tư mà anh chưa từng muốn giải bày, chỉ cần anh nở một nụ cười nguyên vẹn, mọi chuyện rồi sẽ không sao!

Nếu trên bàn anh cũng có một chậu cây nhỏ, thì anh sẽ nhìn thấy những mầm xanh vươn mình lớn dậy, để rồi anh nhận ra rằng không thành công không đồng nghĩa rằng mình ngừng hy vọng, cố gắng chưa bao giờ là một quá trình hoài công phí sức. Có đúng không anh?

Em đã từng nhìn thấy trong đôi mắt anh những lo lắng, phiền muộn. Em biết ngoài đó có quá nhiều khó khăn, đôi tay anh không thể một mình chống chọi, nhưng vì không muốn em lo lắng mà anh cứ mãi một mình chịu đau. Vậy nên chậu cây nhỏ của em sẽ nói với anh rằng: “Giữa lúc giông tố, cuộc đời ngỡ tan vỡ. Tình yêu ta trao nhau ngời sáng. Có em trong đời…với anh nơi ấy bình yên”.

Nếu trên bàn ai cũng có một chậu cây nhỏ từ người mình yêu thương, thì chắc rằng nỗi buồn của hôm nay cũng chỉ còn là một hạt cát, mà mình gieo xuống để nuôi trồng cho những niềm vui về sau đó. Mỗi ngày đi qua, nắng hay mưa đều giúp cho cây đâm chồi xanh lá, và mình giống như đứa trẻ nhỏ đứng trước một cơn giông, cứ hồn nhiên rồi mỉm cười đối mặt, vì mình biết rằng cuộc sống chưa bao giờ thiếu thốn sự quan tâm.

Đặt một chậu cây ở cạnh, để che chắn phần âm u của bầu trời trong những ngày giông gió, dù đó chỉ là một cái cây nhỏ nhưng vẫn hơn khu rừng rậm rạp toàn những đám mây xám lạnh. Thế nên, hãy để cây xanh trên bàn làm việc, chỉ đơn giản để biết mỗi ngày trái tim mình luôn được chăm bón bằng những yêu thương!

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Donut, Bánh Rán Kiểu Mỹ

Gạt qua “thế giới đồ mặn” đặc trưng của Mỹ với chuỗi cửa hàng đồ ăn nhanh lan có mặt khắp thế giới, bạn hãy bước vào “vùng đất của sự ngọt ngào” với vô vàn những loại bánh hấp dẫn và đẹp mắt. Nhưng giữa tất cả những thứ ấy, nổi bật lên một món ăn đã trở thành biểu tưởng của quốc gia này, đó chính là bánh vòng, hay còn gọi là “donut”.

Hồi mới xuất hiện, loại bánh này có tên gọi là “doughnut”, đó là sự kết hợp giữa hai từ đơn “dough” – khối bột được nhào nặn kỹ càng và “nut” – các loại hạt được trộn vào bánh. Chỉ tới khi chuỗi cửa hàng “Dunkin Donut” xuất hiện, cụm từ được rút gọn để tạo thành tên thương hiệu thì người ta bắt đầu quen dần với “donut”, vì nó ngắn và dễ đọc hơn. Từ ấy, “donut” được sử dụng phổ biến hơn cả.

Những chiếc bánh “sơ khai” không có gì ngoài một lớp đường đơn giản

Donut thực chất có hương vị đơn giản và không cầu kỳ như nhiều món tráng miệng khác, nhưng chúng vẫn nhận được rất nhiều tình cảm từ mọi người. Phần cốt bánh khá giống với cấu trúc của bánh mì, có những thớ bột đầy lỗ khí và dai, dẻo. Nếu như bánh mì được làm từ những nguyên liệu vô cùng đơn giản như bột mì, nước, men và muối, sau khi nướng xong thì bánh không có hương vị nhiều, ngoại trừ hương thơm từ men và lúc mạch. Còn với donut, hỗn hợp bột nghiêng về dòng “brioche”, một loại bánh mì ngọt trong thế giới bơ bột. Bên cạnh các nguyên liệu truyền thống, chúng còn được nhào nặn kỹ càng với các chất béo như bơ, sữa cùng trứng và đường. Bơ sữa đem lại cảm giác thơm ngậy và tan trong miệng khi bạn cắn một miếng donut, còn trứng lại giúp hương vị của bánh đậm đà hơn.

Những chiếc bánh “thuở sơ khai” khá đơn giản, sau khi được cắt miếng nhỏ và đem chiên ngập dầu, chúng sẽ trở nên màu nâu vàng bóng bảy, vô cùng đẹp mắt, với lớp vỏ hơi giòn và bên trong mềm mại.

Donut được “cải tiến” với những chiếc “áo mới” đầy màu sắc

Ngày trước, người ta sẽ phục vụ luôn một chiếc bánh đơn giản hoặc rắc thêm chút đường bột để tạo độ ngọt cho bánh. Nhưng tương truyền rằng, một nữ diễn viên người Mỹ đã vô tình làm rơi chiếc bánh vào cốc cà phê, tạo nên một hương vị mới lạ và “gây nghiện”, sau đó, những người thợ làm bánh đã bước chân vào công cuộc sáng tạo nên những loại bánh donut mới và đầy thú vị. Từ những chiếc bánh một màu và đồng đều, họ phủ lên đó những phần kem icing đa dạng như chocolate đắng, dâu tây nghiền thơm mát, cà phê nồng nàn,… Mỗi một hương vị tương ứng với một màu sắc, tạo nên một bản nhạc vui nhộn trong thế giới bánh ngọt mà ai cũng muốn được thưởng thức hàng ngày. Không dừng lại ở đó, sau khi đã “trang trí” cho vỏ ngoài xinh đẹp, donut còn được kết hợp để tạo nên hương vị khác biệt ngay từ cốt bánh. Từ các loại hoa quả tạo sự tươi mới cho tới những nguyên liệu kỳ lạ như thịt hun khói, bia,… tất cả đã làm cho chiếc bánh vòng có một dấu ấn riêng mà không gì có thể “đánh bại”.

Ngày nay, khi bước chân trên đường phố ở Mỹ, không khó gì để bắt gặp những người đang “chìm trong thế giới riêng” và thưởng thức chiếc bánh vòng cho riêng mình cùng với một cốc cà phê nóng hổi trên tay. Donut không chỉ đơn giản là một món ăn đường phố mà còn là biểu tượng trong văn hóa Mỹ. Rất nhiều các bộ phim, từ hoạt hình tới điện ảnh đều có bóng của chiếc bánh vòng trứ danh này và vì một lẽ gì đó mà giới cảnh sát rất chuộng ăn donut. Thậm chí, trong một bộ phim hoạt hình, những chiếc “vòng xinh xắn” này còn được sử dụng để đại diện cho chính con người họ.

Nhờ sự đơn giản nhưng cũng rất độc đáo riêng, donut đã chiếm được “tình yêu ẩm thực” của hàng triệu người, không chỉ tại nước Mỹ mà còn lan tỏa ra khắp thế giới. Nếu bạn muốn thưởng thức một loại bánh ngọt không nhiều kem nhưng vẫn đủ sức làm tan chảy trái tim bạn thì hãy tới cửa hàng gần nhất để nếm một chiếc donut nhé!

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Hãy Để Flatlay Đánh Thức Nhiếp Ảnh Gia Trong Bạn

Flatlay, cho dù có quen thuộc với từ tiếng Anh này hay không thì chắc chắn là chỉ cần bạn có sử dụng mạng xã hội, bạn đã bắt gặp những bức ảnh chụp với phong cách này, thậm chí khả năng cao là tất cả những lần bạn lướt Instagram những ảnh flatlay đều xuất hiện. Vậy flatlay là gì? Tại sao nó lại được yêu thích đến thế, và làm sao để hòa nhập vào xu hướng ấy?

Flat là mặt phẳng, và Lay là đặt nằm xuống. Hiểu đúng theo nghĩa đen như vậy, chụp ảnh flatlay là việc chụp các vật trải trên một bề mặt phẳng. Flatlay còn được gọi là kỹ thuật Knoll, bởi người đầu tiên chụp kiểu này vào năm 1987 là Andrew Kromelow, một nhà thiết kế nội thất khi ấy đang làm việc cho nhãn hiệu nội thất nổi tiếng Knoll. Kể từ đó tới nay, việc sắp xếp các đồ vật lên mặt phẳng theo trật tự và chụp theo góc thẳng đứng đã vượt ra khỏi giới hạn những bức ảnh chụp những công cụ lao động như kìm, búa hay tua vít và trở thành một trào lưu đầy sức sống cùng với sự phổ biến rộng rãi của mạng xã hội, đặc biệt là Instagram và Pinterest.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà ta hay bị cuốn hút bởi những bức flatlay, cho dù đó có là ảnh thời trang, thức ăn hay văn phòng phẩm. Flatlay hút mắt nhờ đánh vào hai đặc điểm cơ bản của tâm lý con người, đó là thích đồ vật và thích thứ tự. Con người chúng ta luôn gắn bó với các thứ đồ vật, dù đó là con búp bê lúc nhỏ hay chiếc điện thoại ta luôn mang bên người. Chúng ta cũng thường thích nhìn những thứ ngay ngắn và gọn gàng bởi lẽ não bộ con người luôn luôn phải giải quyết một lượng dữ liệu khổng lồ lộn xộn. Vậy nên đối với não, mọi thứ gọn gàng giúp nó sắp xếp thông tin nhanh hơn ngon như viên kẹo cho trẻ con vậy.

Xu hướng flatlay ngày càng phổ biến và không có vẻ gì sẽ thoái trào nên bạn hãy đừng ngại thử sức với vài tấm thật “nghệ” xem sao! Hãy chú ý đến mặt phẳng dùng để chụp, nó không nên quá tương phản với đồ vật và cũng không nên quá dày đặc, nhiều họa tiết. Nếu thấy một mặt phẳng trắng quá nhàm chán, hãy thử làm bức ảnh vui mắt hơn bằng các chất liệu khác nhau như đá hoa cương, hoặc thảm lông hay miếng gỗ. Một cách đơn giản mà hiệu quả là dùng những tấm bìa màu đặt lên nhau, vừa đem lại màu sắc lại vừa giúp tạo ra bố cục.

Trọng tâm của một bức flatlay luôn là các đồ vật, và tuy nhìn thì có vẻ đơn giản, việc sắp xếp các đồ vật này lại cần rất nhiều sự tỉ mỉ. Hãy nhớ rằng đừng nên “tham”, mỗi thứ đều cần có một khoảng không riêng để có thể tỏa sáng. Nét thu hút của flatlay nằm ở thứ tự ngay ngắn, vì thế hãy sắp xếp mọi thứ một cách có trình tự và hàng lối. Đừng chỉ chụp những đồ vật có kích thước quá lớn hay quá nhỏ vì điều đó làm bức ảnh thiếu cân bằng. Bạn có thể đưa vào một số thứ gần như “luôn đẹp” khi chụp từ trên cao, như chiếc đồng hồ, lọ sơn móng tay, case điện thoại, hoặc một chậu cây để bàn nhỏ. Những yếu tố phụ có kích cỡ phù hợp sẽ khiến bức ảnh thú vị và bắt mắt hơn rất nhiều.

Một điều có vẻ là đương nhiên nhưng lại cần được lưu ý, đó là hãy chụp với góc thẳng đứng. Chụp flatlay với điện thoại dễ hơn DSLR bởi ta dễ căn cho bề mặt điện thoại song song với mặt đất hơn một chiếc máy ảnh cơ rất nhiều. Nếu cần hãy dùng chế độ grid để căn sao cho bức ảnh thật thẳng và đừng ngại đứng lên một chiếc ghế để chụp được toàn cảnh dễ dàng hơn nhé!

Cái hay của flatlay nằm ở chỗ ta không cần một chiếc máy ảnh đắt tiền hay khung cảnh cầu kì để có một bức ảnh đẹp. Ai cũng có thể tận dụng những gì mình đang có sẵn trong tay để làm ra một sản phẩm đẹp và hấp dẫn thị giác. Hãy chơi đùa với những gì xung quanh mình, thử nghiệm với màu sắc, cách sắp xếp, chất liệu và cho nhiếp ảnh gia trong bạn được thỏa sức sáng tạo xem sao!​

Bài: Thảo Mi, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Sau Tất Cả, Tất Cả Ở Lại Phía Sau

Sáng thức dậy ở một nơi rất khác, em vươn vai đón ngày mới. Trời vẫn xanh và trong, gió khẽ mơn man lùa qua mái tóc. Em rời xa thành phố thân quen, chạy trốn khỏi anh, trốn khỏi cuộc tình dở dang chưa một lần được níu kéo.

Quãng thời gian vừa rồi như một đoạn phim cũ, tua rất nhanh trong tâm trí em. Từ ngày đầu tiên cho đến những phút giây cuối cùng, tất cả cứ ngỡ như một giấc mơ. Một giấc mơ đẹp mà em từng không muốn tỉnh lại. Hương trà ấm dịu dàng kéo em trở về với thực tại. Nếu ngày đó, em dũng cảm hơn, chọn bước đi trên con đường mình mơ ước và chẳng cho anh cơ hội đến gần, có lẽ nhiều chuyện sẽ khác. Nhưng trong từ điển cuộc sống, vốn dĩ không có chỗ cho hai từ “nếu như”… Trái tim mỗi người có lí lẽ của riêng nó. Em tin là như thế…

Nhìn cô gái phản chiếu trong gương, khóe miệng em chớm nở nụ cười. Mở cánh tủ khép hờ, lướt qua dăm ba lớp lụa mềm mại, em chọn cho mình chiếc váy xinh nhất. Từ giờ, nhất định phải sống cho tốt. Cứ ủ dột, buồn bã chỉ khiến mọi người thương hại em thôi. Là con gái, có thể không xinh đẹp, giỏi giang nhưng nhất định phải có khí chất. Ngoài kia còn bao nhiêu cô gái trẻ hơn, đẹp hơn, giỏi giang hơn em gấp bội lần. Nếu không sống tử tế, cứ  nhàn nhạt, vô vị qua ngày, em sẽ là chẳng là ai giữa cuộc đời này nói chi đến níu giữ một người con trai chẳng còn thương mình. Thay vì đau đầu nghĩ xem giữ gìn những điều quan trọng với mình như thế nào, sao em không biến mình trở thành một cô gái quan trọng để người ta phải sợ mất?

Đã bao lâu rồi em chưa có ngày nghỉ cuối tuần thư giãn thực sự? Vài tuần hay vài tháng trước, em thực sự không còn nhớ rõ nữa…
Đã bao lâu rồi em chưa chạm tay vào mấy cuốn sách yêu thích, lặng lẽ đọc, ngẫm nghĩ về một câu nói, một chi tiết cỏn con, và khẽ mỉm cười khi nhận ra những chân lí quá giản đơn.
Đã bao lâu rồi em chưa dành thời gian đi mua vài bộ váy áo, làm lại bộ móng xinh xắn hay tự thưởng cho bản thân một đóa hoa hồng nhung.
Đã bao lâu rồi em không cầm cọ lên để vẽ vài bức tranh, tô chút màu sắc tươi sáng cho cuộc đời mình?
Đã bao lâu rồi em chưa có những giây phút an nhiên thưởng thức ly trà mạn ấm áp, tạm gạt đi những nỗi lo cơm áo gạo tiền hay dằn vặt, đau khổ vì ai đó?

Ngày chưa bận rộn vì công việc, vì yêu thương, em từng có những cuối tuần bình yên đến thế: chẳng mảy may phải sắp xếp làm thêm giờ hay tăng ca, chẳng phải đau đầu chia năm sẻ bảy quỹ thời gian ít ỏi của mình cho những mối quan hệ trong cuộc sống…

Sau tất cả, ai đúng ai sai, có lẽ chẳng còn quá quan trọng. Em từng cố gắng hết mình cho một công việc, từng yêu thương sâu đậm một chàng trai nhưng dường như chưa bao giờ là đủ.

Sau tất cả, em nhận ra hy sinh, vị tha và yêu thương là những điều tốt đẹp nhất em có thể mang đến cho thế giới. Nhưng đừng nên vội vã cho đi tất cả. Giữ riêng cho em chút ích kỷ, một chút nho nhỏ thôi để tập yêu chính bản thân mình.

Sau tất cả, ước mơ vẫn là điều cuối cùng vẫn làm em cảm thấy hạnh phúc. Từ giờ, em sẽ theo đuổi công việc em yêu thích, vì ước mơ của em. Dù con đường sắp tới có gập ghềnh, trắc trở, không còn anh đi cùng như lời mình đã nói, em sẽ vẫn mạnh mẽ và bước về phía trước. Đôi lúc, có thể em sẽ vẫn lạc lối giữa những ngã rẽ của cuộc đời nhưng có hề chi phải sợ hãi. Lạc đường không hề đáng sợ, cuộc đời chỉ đáng sợ khi người ta chẳng biết mình đi về đâu. Đến giờ phút này, em biết mình muốn gì, cần gì và phải làm những gì.

Sau tất cả, đã đến lúc, tất cả ở lại phía sau. Một khởi đầu mới đang chờ em bước đến…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Hối Tiếc Vô Chừng…

Đầu ngõ nhà tôi có một tiệm bán đồ chơi, dĩ nhiên, có bán cả thú nhồi bông nữa. Hồi lớp 12, mỗi lần đi học về ngang qua tiệm, tôi đều dành ít thời gian ngắm nhìn một chú thỏ trắng mịn tai hồng hồng được trưng bày qua lớp kính. Không hiểu sao tôi không mua về, mà chỉ muốn ngắm nó dưới ánh đèn vàng ấm áp của cửa tiệm. Có cảm giác lung linh qua từng trang cổ tích Andersen mà một thời thơ ấu chìm đắm trong đó. Đôi lúc tôi sẽ dừng lại khoảng một, hai phút để ngắm nghía, hoặc chỉ liếc mắt qua nếu hôm đó bận. Nhưng chung quy, tôi vẫn nhìn nó hằng ngày, như một thói quen. Có lẽ lớp lông trắng ngà kia rất êm ái, cảm giác ôm nó vào lòng sẽ thật ngọt ngào làm sao. Có lẽ… Hằng ngày tôi vẫn đứng bên ngoài lớp kính và tưởng tượng như thế.

Và một ngày, tôi chợt không nhìn thấy nó ở đó nữa. Thườn thượt thở dài. Trong lòng bất chợt trống rỗng và thất vọng vô chừng. Sau lớp kính kia là một con hà mã nhỏ màu xám tro, cũng có đôi mắt to tròn nhìn tôi. Cũng là lớp kính trong veo dưới ánh đèn vàng ấm áp. Thế nhưng… Tôi không còn cảm thấy rung động nữa. Không còn cảm thấy khao khát thích thú kia nữa. Tôi nuối tiếc. Chú thỏ bông đáng yêu của tôi.

Rồi kỳ thi Đại học cuốn trôi thời gian. Chia tay tuổi học trò vội vã giữa những con chữ chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng của cả chặng đường dài.

Một ngày, giữa Sài Gòn đầy nắng, tôi gặp lại cậu ấy. Người con trai mà tôi thầm thích suốt những năm tháng vườn trường tươi đẹp nhất. Người mà tôi cứ ngỡ hình bóng đã vuột xa ngoài tiềm thức. Cậu ấy vẫn cười dịu dàng như thế, như trong hoài niệm của tôi. Đôi mắt nâu và mái tóc đen kỳ lạ. Con tim “tầm thường” của tôi không ngừng run lên từng nhịp dưới ánh nhìn bình thản ấy, nhớ ngày ấy mắt chạm mắt lại ngượng ngùng quay đi. Giờ đây vẫn như thế, như tiếng đàn ai chợt chạm dây, vẫn như những năm tháng ngây dại ấy mà thôi. Chỉ khác là tôi đã lớn hơn rồi. Dành hết tất cả dũng khí tích tụ trong người, tôi thốt lên lời tỏ tình với thanh xuân của mình. Thật dõng dạc, thật mạnh mẽ.

“Thích cậu!”
Thanh xuân bất ngờ, rồi cười xòa…
“Năm 17 tuổi tớ rất thích cậu. Nhưng bây giờ thì không!”

Cậu ấy vẫn như vậy. Tôi vẫn như vậy. Nhưng chúng tôi đã bỏ qua thời gian và cả… cơ hội. Những hình ảnh tuổi trẻ ào ạt chảy qua tôi, kèm theo những tiếng vang lách cách như một đầu máy chiếu phim cũ: sân trường đầy nắng, cây bàng già có nhiều sâu lông mà không đứa nào dám lại gần, thầy dạy toán hay cầm theo cây thước gỗ bự chảng, thằng đầu gấu trốn chào cờ cố thủ trong wc,… cả mùa hè nóng rực, bầu trời thật xanh thật cao nữa. Sân trường đầy những túm bông trắng từ rừng cây sau trường. Tôi vẫn nghe những tiếng la hét của lũ con trai nghịch ngợm. Tiếng nói văng vẳng của một mùa hè đã xa.

Cả sự ngây thơ của mối tình đầu. Và những bỏ lỡ ngày ấy.
Tôi tiếc nuối.
Người con trai đi bên cạnh tôi năm 17 tuổi.
Sài Gòn chợt nắng chợt mưa. Lời tỏ tình như cơn mưa vội vã. Tôi che chiếc ô tím nhỏ về nhà.

Nơi tiệm đồ nhỏ đã xuất hiện một con thú nhồi bông khác. Cá sấu xanh đậm vừa hung dữ, vừa ngây thơ. Đôi mắt nheo nheo và một cái răng trắng nhô khỏi hàm dưới, nổi bật lên trên nền lớp bông xanh mượt. Mưa đã nặng hạt hơn, bầu trời cũng tối đen rồi. Tiếng xe cộ rít gào chỉ cách tôi vài bước chân. Những thanh âm thật xa xôi quá.
Tôi chìm sâu vào ánh mắt con cá sấu nhỏ. Cậu trai kia cũng có ánh mắt như thế mỗi khi làm trò đùa dai với mọi người, và với… tôi. Bỗng nhiên lại thấy ngọt ngào vô cùng. Cảm giác thỏa mãn như chìm mình trong một dòng nước ấm. Tiếng mưa rơi lộp độp trên tán ô nhỏ. Đôi giày vải phai màu của tôi kêu lẹp xẹp vì ngấm nước mưa. Dàn hoa giấy ướt rũ long lanh ánh sáng đèn đường vàng rực.

Tôi ôm con cá sấu xanh về nhà.

Liệu bạn có cảm thấy nuối tiếc không khi biết rằng, mùa hè của những năm tháng thanh xuân sẽ không bao giờ quay lại nữa? Khi chúng ta còn đang tràn trề nhiệt huyết của tuổi trẻ, mỗi ngày đều có thể gặp người mà mình thích, trộm nhìn cậu ấy và đùa giỡn với nhau. Mỗi ngày, ông thầy toán vẫn đều đặn thuyết giảng số học tích phân, thằng đầu gấu vẫn âm thầm đá ghế ngồi của lũ bạn, và bên ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn ngọt ngào đu đưa qua hàng cây già cỗi…

Rồi một ngày, những khung cảnh đó chỉ còn tồn tại trong hoài niệm của bạn…
Và đường đời sau này cũng thế…

Thời gian sẽ không vì một ai mà dừng lại, bạn đang sống trong những ngày tháng tươi đẹp nhất, hãy tận hưởng nó một cách trọn vẹn, và đừng bao giờ cho mình cơ hội để cảm thấy hối tiếc.

Bài: Shara, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Rush, BEAT by LIIQ

Có Điều Gì, Xin Hãy Nói Cùng Nhau

Rời khỏi top 8 Cuộc thi Vietnam Idol 2010, Bùi Nguyễn Trung Quân tiếp tục lựa chọn bước đi trên con đường âm nhạc. Chàng ca sĩ gốc Đà Lạt đã dần dần khẳng định được tên tuổi của mình trong lòng người yêu nhạc bằng hàng loạt ca khúc hát về mưa: Chuyện mưa, Dấu mưa, Gọi mưa, Chiều nay trên phố không có mưa bay… Điều dễ nhận thấy trong các bài hát Trung Quân từng thể hiện là bao nỗi niềm, xúc cảm thiết tha, mãnh liệt về hoài niệm tình yêu đẹp đẽ của một thời tuổi trẻ. Và sau bao ngày mưa nhớ thương da diết, “Có điều gì sao không nói cùng anh” của Trung Quân Idol trở lại vào một ngày có nắng.

Câu chữ dung dị, ý tứ giản đơn nhưng bài hát lại gợi lên trong lòng những người đang trẻ và từng trẻ, nhiều hơn thứ cảm xúc thoáng qua nếu mới nghe lần đầu. Muôn đời vẫn chẳng ai định nghĩa được tình yêu là gì. Song điều cơ bản trong tình yêu thì thời nào cũng thế: đó là sự sẻ chia. Người ta có thể cảm nắng, đắm đuối nhau vì một ánh mắt, một nụ cười bất chợt vào một ngày đẹp trời. Nhưng sau tất cả, cảm giác đồng điệu trong tâm hồn, sự sẻ chia và cảm thông trong cuộc sống mới là thứ giữ tình yêu ở lại. Người ta gọi đó là sự kết nối.

Đã qua rồi cái thời yêu nhau ngây ngô, trong sáng, ôm mối tình phượng hồng hay bằng lăng tím ngắt, lặng lẽ đơn phương một người. Muốn nắm tay nhau tới cuối con đường, nhất định phải có sự đồng điệu để chia sẻ những niềm vui nỗi buồn giữa cuộc đời này.

Đừng tập quen cách sống quẩn quanh
Chỉ làm tình yêu thêm khoảng cách

Người ta xa nhau vì quá hiểu nhau, vì không còn tìm được tiếng nói chung, vì chẳng thể sẻ chia những điều nho nhỏ vẫn diễn ra xung quanh mình hằng ngày. Người ta xa nhau vì im lặng, vì khoảng cách, vì cách “sống quẩn quanh”. Điều đáng sợ nhất trong tình cảm không phải là cãi nhau, tranh luận mà là chẳng còn gì để nói với nhau. Mỗi người tự thu mình trong chiếc vỏ ốc an toàn, miệt mài chạy theo guồng quay cuộc sống, bỏ lại sau lưng một khoảng trời từng khiến ta ngây dại, đi tìm một bầu trời khác rộng lớn hơn.

Khi mất đi cảm giác và sự kết nối đồng điệu ấy, tình cảm có còn trọn vẹn nữa không? Những con phố mình từng qua, những nơi mình từng ghé, những câu yêu thương từng trao, những cái ôm từng siết chặt…, có lẽ nào chỉ như một cơn u mê, khiến người ta hoài nghi về thứ tình cảm từng tồn tại.

Rồi ngày kia nắng lên, những người trẻ từng yêu quyết định dừng lại, dũng cảm bước ra khỏi thứ tình cảm không đủ sẻ chia và thấu hiểu.

Nếu chẳng thể đi chung một chuyến xe
Thì xin hãy cho anh dừng lại
Bỏ đằng sau cả khoảng trời ngây dại 

Kết thúc một nỗi buồn dễ dàng hơn lựa chọn một nỗi buồn chẳng bao giờ kết thúc. Họ bỏ lại sau lưng những phút giây, tháng ngày từng hạnh phúc, buông tay nhẹ nhàng mối tình chưa một lần được gọi tên. Không phải ai bỏ ai, mà là tình yêu “đã hết nhiệm màu”, đã rời xa họ thật rồi. Tình yêu đến là nhờ trái tim nhưng có bền lâu hay không lại còn cần thêm cả lí trí.

Chia ly và cô đơn vốn là chuyện chẳng ai muốn từ lúc tình yêu bắt đầu, nhưng nó lại thường xảy ra theo một cách này hay cách khác. Chính ca sĩ thể hiện bài hát “Có điều gì sao không nói cùng anh” cũng từng chia sẻ: “Đôi khi cô đơn cũng là một cách để chúng ta trải qua những ngày tháng ở cuộc đời này. Là lúc chúng ta cảm nhận lý trí của mình, và hiểu rõ con tim mình hơn”.

Câu chuyện trong bài hát có lẽ chẳng phải riêng chuyện thơ của Trần Việt Anh hay cảm hứng sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Minh Cường. Người ta bắt gặp đâu đó sau giai điệu ballad nhẹ nhàng là dáng hình một mối tình dở dang, từng đi ngang qua cuộc đời mình. Có chút đau lòng, có chút xót xa giữa muôn vàn yêu thương lạc lối, chưa kịp trọn vẹn trong những trái tim tổn thương của mỗi người…

“Chiều nay, anh đi qua miền ký ức bạc màu
Đôi lúc chợt buồn khi nghĩ về ngày tháng cũ
Là những ngày mình đi cạnh nhau như những người mê ngủ
Có điều gì, sao không nói cùng anh…”
(Nguyên tác thơ của Trần Việt Anh)

Hãy lắng nghe, suy ngẫm, sẻ chia để yêu thương nhau trước khi quá muộn nhé!
Có điều gì, xin hãy nói cùng nhau!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Thế Giới Của Những Đôi Mắt Nhìn Xuống

Đó là một sáng Chủ Nhật thường lệ, tôi mang đôi giày bata mình yêu thích xuống phố. Nhưng tôi sẽ không cần hối hả chạy thật nhanh đến công ty cho kịp giờ chấm công. Tôi sẽ thôi vật lộn với cơn đau đầu vì tiếng “ding dong” liên tục báo email đến. Và sẽ thôi không bận rộn trả lời những cuộc gọi từ sếp lẫn khách hàng.

Hôm nay, tôi chỉ muốn nhìn ngắm những tia nắng nhè nhẹ của ban mai lan đều trên từng mái nhà, uống một ly expresso, và thưởng thức giai điệu của những bản nhạc tình. Hôm nay, tôi sẽ nói KHÔNG với công việc, KHÔNG với Internet, và KHÔNG với mạng xã hội. Thế nên, thay vì mang theo chiếc smartphone, tôi chọn một cái điện thoại cũ mèm, không có nhiều chức năng, đó là món quà bố tôi tặng khi tôi vừa đậu vào đại học, so với những chiếc điện thoại khác, thì nó là “cái đứa” ở lại lâu nhất.

Trong buổi sáng thảnh thơi, đang nhâm nhi ly cà phê của mình, tôi tình cờ nghe được câu chuyện của một nhóm bạn, sát cạnh bàn mình. Họ đều là những người trẻ, chắc có thể trẻ hơn cả tôi. Câu chuyện mở màn khi nhóm họ đón thêm một người bạn mới vào:

“Nãy nhắn tin trên Facebook, sao trả lời chậm vậy mày?”
“Lúc mày nhắn tao đang có việc”

Bất giác, câu chuyện làm tôi nhớ về ngày trước, khi ấy, tôi chắc chỉ là đứa học sinh cấp 3, việc hẹn hò bạn bè gặp mặt, uống với nhau ly nước, không đơn giản như bây giờ. Chúng tôi thời ấy không dùng điện thoại, nếu muốn gặp nhau, thì đứa này phải đạp xe mấy cây số đến tận nhà đứa kia. May mắn thì nó có ở nhà, ngược lại thì phải chờ đến tận 2, 3 tiếng. Ở thời đại này, chỉ cần một cú phone, một lời nhắn để lại trong messenger thì ở tận đâu cũng có thể hẹn hò được. Quả thật, sự có mặt của công nghệ làm cho mọi thứ trở nên tiện dụng hơn rất nhiều!

Ngày nay, chúng ta không còn phải mất nhiều thời gian để đợi chờ nhau nữa, gần như mọi thứ chỉ cần có smartphone thôi là đã giải quyết được rồi. Tôi không phủ nhận những thứ kì diệu, và hấp dẫn smartphone đem đến, nhưng dù nó có phá vỡ đi rất nhiều giới hạn, thì vô tình nó cũng đang bó hẹp không gian trải nghiệm của chính chúng ta.

Bạn có còn nhớ lần cuối mình ngồi nói với nhau, thay vì trò chuyện trên Facebook, mình dành cho những sự quan tâm nhỏ nhất, đó là khi nào không? Bạn có còn nhớ lần cuối, mình bước vào quán ăn, chỉ đơn thuần thưởng thức những hương vị mình yêu thích, mà không cần phải cầm điện thoại, chụp ảnh và đăng lên mạng xã hội để check-in? Nhất là khi khái niệm check-in đã trở thành cách để khẳng định bản thân của rất nhiều bạn trẻ.

Thế giới chúng ta đang trở nên hiện đại hơn mỗi giây, mọi thứ diễn ra nhanh đến nỗi chỉ cần một cái chạm. Hầu như, mỗi ngày chúng ta đều tiếp cận rất nhiều với thiết bị di động, chúng ta gắn liền với nó trong công việc, hay kết nối bạn bè, thế giới dần được thu nhỏ ngay trên tay mình. Và cứ hàng ngày, hàng giờ, điều chúng ta đi qua cứ giống hệt nhau như thế.

Bạn sẵn sàng tham gia một cuộc bình luận nảy lửa trên mạng xã hội cùng với những người lạ, thay vì ngồi bàn luận cùng đứa bạn bên cạnh mình. Bạn bấm nút share một câu chuyện cảm động vừa đọc trên Facebook, nhưng lại thờ ơ với nỗi đau, với những giọt nước mắt của người bạn, người mẹ, hoặc một người nào đó ngay bên cạnh mình!

Điều gì cũng đều có hai mặt, công nghệ mang đến sự tiện dụng, mở rộng cơ hội để con người tận hưởng cuộc sống vô vàn sắc màu, đem lại kho kiến thức mà có khi bách khoa toàn thư, hay trường học không thể dạy bạn. Nhưng cũng đồng thời lấy đi của chúng ta những sự chân thành, những cảm thông, và những lời hỏi han thân tình dành cho người thân thiết.

Thế giới mà bạn và tôi thức dậy, đang bước đi mỗi ngày là thế giới của những đôi mắt nhìn xuống. Nó trơ trọi, rập khuôn và vô cảm khi mọi thứ gói gọn trong hình chữ nhật của màn hình smartphone. Chúng ta gán ghép thế giới ảo vào chính cảm xúc thật của mình, chúng ta dần mất đi khả năng giao tiếp, thiếu đi sự quan tâm dành cho những người xung quanh. Chúng ta đang làm gì với thế hệ của mình vậy?

Chúng ta đều là những thanh niên trẻ, sống trong một xã hội tiến bộ và năng động, sao cứ phải cúi đầu bước đi. Xin đừng tự biến mình thành những mẫu số chung, đừng đánh mất thế giới tươi đẹp trước mắt chỉ cách mình vài cm. Cuộc sống chính là những phút giây được tự thân trải nghiệm và trải nghiệm thực sự chỉ là khi chúng ta biết ngước nhìn lên.

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Bảo Thy, Từ Công Chúa Bong Bóng Đến Công Chúa… Nong Nóng

Tuyên bố sẽ cho phép mình sexy từ hơn một năm trước, thế nhưng phải đến bây giờ, Bảo Thy mới chính thức… sexy. Có thể dễ dàng nhìn thấy sự thay đổi này trong MV Là con gái phải xinh, sản phẩm mới nhất của cô ca sĩ. Không còn một chút vết dấu nào của công chúa bong bóng trước đây, Bảo Thy mang đến một hình ảnh mới mẻ đầy sức hút. Không cần phải thiếu quá nhiều vải nhưng vẫn tạo ra sức nóng, chẳng cần phải đẩy đưa cơ thể quá khiêu khích mà vẫn rất quyến rũ. Đặc biệt, thần thái tỏa ra từ đôi mắt, toát ra từ gương mặt của Bảo Thy trong MV thực sự khiến cho người xem có cảm giác như sexy là thứ vốn đã có trong máu của cô. Dường như cô đã che giấu nó quá lâu, cho đến tận thời điểm này mới chịu “hiện nguyên hình”. Tuy nhiên, để có thể “dậy thì thành công” như vậy là việc không dễ dàng đối với Bảo Thy. Có quá nhiều rào cản trong suy nghĩ của cô ca sĩ tưởng như rất cởi mở và phóng khoáng này.

Đầu tiên, Bảo Thy sợ sẽ làm phiền lòng ba mẹ. Thần tượng một thời của dòng nhạc teen từng tuyên bố rằng có cho tiền tỷ cũng không dám cởi vì sợ phụ huynh mắng. Kế đến, cô ca sĩ xinh đẹp lại lo… ế chồng. Chia sẻ trên facebook sau khi MV hoàn thành, Bảo Thy đã khiến nhiều fan không khỏi bất ngờ khi thừa nhận rằng mình từng có suy nghĩ  “sexy, hở hang sau này sẽ không lấy được chồng”. Phải đến khi tham gia The Remix 2017, sau khi tự cho phép mình sexy một chút trên sân khấu và nhận được sự hưởng ứng tích cực của khán giả, Bảo Thy mới chính thức theo đuổi hình tượng gợi cảm. Mừng cho cô, và cũng tiếc cho cô, vì đáng lý ra Thy phải gợi cảm từ trước đó rất lâu rồi chứ chẳng phải đợi đến bây giờ.

Còn nhớ, năm 2006, khi mà đêm chung kết Miss Audition diễn ra ở Hà Nội, tôi được một người bạn trong Ban tổ chức rủ rê đến xem vì: “Có một cô bé hay lắm”. “Em ý vừa cất giọng là tất cả mọi người đều bất ngờ luôn”, đó là nguyên văn những gì người bạn tôi chia sẻ. Thế rồi, chỉ với vẻn vẹn hai phần biểu diễn, “cô bé” đó đã để lại ấn tượng mạnh mẽ khi mang đến hình ảnh của một mẫu hình nghệ sĩ giải trí rất trọn vẹn so với mặt bằng ca sĩ trẻ lúc bấy giờ. Đó là ngoại hình thu hút, phong cách biểu diễn lôi cuốn cùng giọng hát có màu rất riêng. Tuy nhiên, khi mà mọi dự đoán đều cho rằng “cô bé” sẽ thành Miss thì bất ngờ, danh hiệu được trao cho… người khác.

Phải, cô bé đó chính là Bảo Thy. Và dẫu không lên ngôi cao nhất ở cuộc thi năm ấy, thế nhưng để hỏi ai là người thành công nhất trong suốt các kỳ Miss Au, rồi sau này là Miss Teen, thì chỉ có thể là Bảo Thy. Bởi kể từ sau đêm chung kết, cô được biết đến nhiều hơn và dần trở thành một cô ca sĩ được khán giả trẻ yêu thích. Đã từng có thời điểm, Bảo Thy lên như diều gặp gió. Định vị “khách hàng tiềm năng” của mình là lớp khán giả teen đồng thời xây dựng cho mình hình ảnh Công chúa bong bóng, Thy từng phủ sóng rộng khắp cả truyền hình, điện ảnh chứ không chỉ riêng sân khấu ca nhạc. Dẫu vậy, cũng chỉ sau khoảng 5, 6 năm thì sự nghiệp của Bảo Thy đã bắt đầu chững lại. Không thể tạo hit dù cô vẫn ra ca khúc đều đều, còn tầm ảnh hưởng thì cũng giảm đi trông thấy. Nhiều người cho rằng lý do dẫn đến sự sa sút của Bảo Thy chính là do cô liên tiếp vướng vào những lùm xùm đạo nhái.

Thế nhưng với riêng tôi, chính việc đình hình bản thân vào hình tượng của một ca sĩ teen đã khiến cho Bảo Thy dần đánh mất vị trí của mình trong làng nhạc. Bởi xét cho cùng, cả bản thân Bảo Thy lẫn các fan trung thành của cô, chẳng ai có thể teen mãi. Chưa kể, dòng nhạc teen cũng chỉ có dịp làm mưa làm gió vài năm rồi nhanh chóng lụi tàn. Và khi mà các ca sĩ cùng trang lứa với Bảo Thy nhanh chóng thay đổi bản thân cũng như cá tính âm nhạc để có thể thích nghi với sự khắc nghiệt đang ngày một tăng của đời sống âm nhạc Việt thì cô công chúa vẫn chỉ mải mê thổi… bong bóng. Sở hữu đầy đủ yếu tố để trở thành một giọng ca quyến rũ, đảm bảo được cả phần nhìn lẫn phần nghe, thế nhưng Bảo Thy vẫn mãi loay hoay nhốt mình trong… ngôi nhà hoa hồng.

Trong các cuốn sách dạy thành công, người ta hay nhắc đến câu: “Thay đổi hay là chết!”. Thực ra, theo tôi thì câu này không phải lúc nào cũng đúng. Nhưng với riêng trường hợp của Bảo Thy, nó hoàn toàn chính xác. Rất may, cuối cùng thì Bảo Thy cũng đã làm cái việc mà cô phải làm. Và chắc chắn rằng sau Là con gái phải xinh, Bảo Thy nhất định sẽ biến hình từ công chúa bong bóng thành công chúa… nong nóng!

Tất nhiên, vẫn cần thêm thời gian để kiểm chứng xem sự thay đổi này là đúng hay sai, nhưng ít ra Bảo Thy đã dám bước ra khỏi vùng vốn được cho là an toàn của bản thân. Mà một khi đã bước ra được khỏi giới hạn vô hình ấy, thì kiểu gì cũng có đường để cô bước tiếp.

Bài: Linh Phạm, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Em Là Duy Nhất

Ước gì vòng một mình 90 nhỉ?
Ôi, ghét cái mặt bánh bao của mình quá, muốn V line giống mấy cô Hàn Quốc ấy!

Đang ngồi lơ đễnh vì cơn mưa rào bất chợt, tôi bị cuốn hút bởi câu chuyện muôn thuở về ngoại hình của các cô gái bàn bên. Thực ra đối với mỗi cá nhân, đặc biệt là con gái, các nàng đều ít nhiều không hài lòng với cơ thể của mình. Chẳng thế mà đến cả những nàng hoa hậu cũng hôm nay ta gặp thì khác mà  ngày mai ta gặp có khi lại chẳng nhận ra.

Trong cuộc sống, con người luôn đề ra một số chuẩn mực chung về cái đẹp và theo đó những người còn thiếu sót sẽ gọt giũa mình theo hình mẫu chuẩn mực đến khi đạt được bản sao tương tự, các nàng sẽ tự tin rằng mình đẹp.

Nhưng tôi lại thiết nghĩ nếu như các cô gái đều đạt được đúng cái chuẩn ấy một cách hoàn hảo thì dù “đẹp” đấy nhưng còn ai nhận ra đâu là em gái mình chứ không phải cô em hàng xóm, đâu là người yêu mình chứ không phải cô gái lạ ngoài kia. Cuối cuối các nàng cũng chẳng biết bản thân mình khác gì với những cô gái còn lại và cũng chẳng biết được điểm gì ở ngoại hình mình đã thu hút đối phương. Một thế giới búp bê barbie, ta sẽ chẳng thể gọi tên ai.

Tôi nhớ cô gái của tôi đã từng hỏi: “Anh yêu em vì điều gì?”
“Vì cái mũi tẹt”

Em dường như nghĩ câu trả lời của tôi là một lời trêu chọc cái điểm tự ti của em nhưng đâu biết rằng đó là đáp án luôn thường trực trong tôi. Tôi thực sự yêu em vì chiếc mũi tròn trịa, không cao thẳng, không khép nép nhỏ nhắn ấy, cô gái ạ. Tôi thấy nó đáng yêu khi em chun mũi, nũng nịu hệt như chú mèo lười. Có thể em thấy nó làm em không đẹp nhưng tôi lại thấy nó làm em đặc biệt, nét duyên dáng tự nhiên của riêng em.

Em luôn thắc mắc nếu tôi gặp người đẹp hơn em thì liệu có rời xa em không. Tôi hiểu sự bất an của một một người con gái khi yêu nhưng em ngốc lắm cô gái của tôi. Trước khi gặp em chẳng phải tôi cũng đã gặp biết bao cô gái xinh đẹp khác rồi sao. Nếu chỉ vì nét đẹp theo “chuẩn mực” em nói có lẽ tôi đã không giữ em trong cuộc sống của mình.

Tôi chẳng hứa hẹn với em nhiều điều ở một thời điểm “tương lai” mà đến cả bản thân mình còn mơ hồ mà chỉ muốn nói với em rằng, em có thể không phải là người con gái đẹp nhất nhưng là người con gái tôi yêu nhất. Vẫn có câu:

“Nếu anh đã thích hoa hồng
Tường Vy dẫu đẹp có gì liên quan”

Mỗi người có thể đều cảm thán trước các loài hoa, vì vẻ đẹp của chúng mà chiêm ngưỡng, mà cảm thán nhưng lại chỉ yêu một loài hoa duy nhất. Yêu mến nhiều khi cũng chẳng phải vì nó là loài hoa đẹp nhất, màu sắc rực rỡ nhất, mùi hương nồng nàn nhất. Mà chung quy yêu một loài hoa chỉ vì nó hợp, màu sắc của nó hợp với thị giác ta, mùi hương nó hợp với thính giác ta, bản thân nó hợp với cá tính của ta.

Mỗi loài hoa sinh ra đã mang trên mình một sứ mệnh riêng mà tạo hóa ban cho. Chúng mang trên mình hương thơm, màu sắc, câu chuyện chẳng thể trộn lẫn. Sẽ ra sao nếu mẫu đơn cố gắng biến mình thành hoa hồng, cẩm chướng cũng ghét bản thân mình, phải chăng thế giới đã mất đi những loài hoa đẹp và còn lại chỉ là những bản sao giống nhau mà thôi!

Phụ nữ cũng vậy, mỗi người sinh ra mang vẻ đẹp, cá tính của riêng mình. Mỗi người hãy tự tin với “hương sắc” của bản thân mà tỏa sáng. Góp cái đẹp, cái lạ riêng cho thế giới muôn sắc màu chứ không phải cố gắng gọt giũa bản thân để biến cả thế giới thành một thứ màu duy nhất.

Có người nói hoa hồng với mùi hương nồng nàn, sắc đỏ quyến rũ là kẻ thống trị các loài hoa. Có người lại nói với sự hội tụ của rất nhiều phẩm chất tinh tế, quý phái từ màu sắc đến mùi hương như hoa lan hay sự sang trọng, đài cát của mẫu đơn mới chính là nữ hoàng của các loài hoa.

Nhưng tôi thực ra màu sắc có trăm vạn màu, hương thơm có nghìn vạn mùi. Có người yêu sự nồng đậm của hồng, có người yêu sự tinh tế của lan, lại có người mê đắm bởi thứ hương thơm huyễn hoặc của Lavender. Và điều nghiễm nhiên là người thích hồng sẽ chẳng nói lan đẹp nhất, người yêu bồ công anh cũng chẳng nghĩ rằng mẫu đơn là số một.

Tôi nhớ diva của lòng tôi từng hát:

“Tháng giêng hoa đào bừng nở, đón xuân khoe sắc hồng tươi
Tháng hai hoa ban ngập tràn, tím biếc những gương mặt phố
Tháng ba bất chợt một ngày trắng tinh hoa sưa về đây
Tháng tư loa kèn mỏng manh những góc phố con đường quen
Mùa hoa tháng năm cháy rực phượng đỏ
Hồ Tây ngát hương mùa sen tháng sáu
Ngập tràn lối đi hoa sấu tháng bảy
Trở về tuổi thơ hoa xoan tháng tám
Mùa hoa sữa rơi tháng chín nồng nàn
Mùa thu đã sang mùa hoa cúc đến
Tình yêu thủy chung tím biệt thạch thảo
Rực rỡ cuối đông cải vàng ven sông…”

Nếu tháng giêng thiếu đi hoa đào, tháng hai lại không có hoa ban; mùa thu không còn có cúc, đông về vắng bóng cải vàng thì có khác gì bức tranh cuộc sống chỉ là tờ giấy trắng nhạt nhòa.

Mỗi loài hoa có lẽ đẹp đẽ nhất trong không gian và thời gian thuộc về mình. Như cách hướng dương vươn mình đầy kiêu hãnh dưới ánh mặt trời, như Lavender quyến rũ nhất khi ở trên vùng đất Provence của nước Pháp đầy chất thơ.

Và em đẹp nhất khi em được tung tẩy với cây cọ vẽ, lấm lem với xanh, đỏ, tím, vàng. Đáng yêu nhất khi chăm chú quên hết thời gian trong phòng tranh tĩnh lặng hay líu lo không dứt về những câu chuyện không đầu không cuối mà tôi chẳng có cơ hội để xen vào.

Phụ nữ là hoa, hoa chính là đẹp. Mỗi người phụ nữ hãy như một đóa hoa đầy kiêu hãnh, yêu lấy hương sắc của mình. Em có thể không phải là đóa hoa rực rỡ nhất, nhưng trên thế gian này em là duy nhất.

Bài: Licht Nguyên, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Ramen, “Quốc Ẩm” Của Nhật Bản

Nhắc tới Nhật Bản, bên cạnh những đĩa sushi đắt tiền hay các cốc trà đạo đầy tinh tế, người ta còn liên tưởng tới bát mì nóng hổi đủ loại, được bày bán từ quán ăn ven đường bình dân tới nhà hàng sang trọng cao cấp. Đâu là lý do khiến ramen trở thành một trong những món ăn đại diện cho đất nước Mặt trời mọc vậy nhỉ?

Ramen có từ đâu?

Từ khoảng những năm 1900, do sự giao thương giữa Trung Quốc và Nhật Bản, những người buôn bán từ Trung Quốc tới đây ngày càng đông. Với văn hoá ẩm thực riêng biệt, họ tự mở những nhà hàng Tàu để phục vụ cho nhu cầu ăn uống hàng ngày của mình. Dần dà, người Nhật Bản cũng chịu mở lòng để đón nhận hương vị mới. Tuy nhiên, trái với thứ nước dùng thanh đạm của Nhật thì người Trung Quốc lại thường xuyên sử dụng nước hầm thịt. Để có thể giao hòa giữa cả hai, những người đầu bếp quyết định chuyển sang sử dụng nước hầm xương, có thể từ heo hoặc gà và cho thêm nhiều muối. Sau Thế chiến thứ Hai, kinh tế Nhật Bản suy giảm, không còn đủ lực để mua bột mì chất lượng cao, chủ quán phải chấp nhận nhập loại bột mì rẻ tiền từ Mỹ về, từ đây, ramen trở thành một món ăn hoàn toàn bình dân, vừa túi tiền với phần đông dân chúng và dần dần trở nên phổ biến.

Có gì trong một bát mì ramen?

Trên thực tế, mì ramen ở Nhật Bản là một món ăn khá cầu kỳ, gồm hai yếu tố quan trọng quyết định chất lượng của nó: Sợi mì và Nước dùng.

Với đủ hình dạng khác nhau, to nhỏ, xoăn thẳng, tròn vuông, sợi mì ramen phong phú nhờ vào sự riêng biệt của mỗi địa phương. Nhưng tựu chung, những nguyên liệu tạo nên chúng thì chỉ có một vài thứ cơ bản: bột mì, nước, muối và nước tro tàu (hay còn gọi là nước Lye). Bên cạnh việc lựa chọn cẩn thận loại bột mì với hàm lượng gluten cao, tạo điều kiện cho sợi mì thật dai và không nhão thì người đầu bếp không thể quên nước tro tàu. Đây là một nguyên liệu giúp tăng sự kết nối giữa các gluten, cũng như tạo nên hương vị và màu vàng tươi đặc trưng của mì ramen.

Chẳng bát mì nào có thế thiếu được thứ nước dùng thơm ngon và vừa miệng. Nước dùng của ramen là sự quyện hòa của Dashi và Tare. Nguyên liệu nấu Dashi khá phong phú, có thể là xương gà, heo, bò, cá bào khô, cá mòi, các loại hải sản, nấm Shiitake hay hành tây. Việc kết hợp hương vị hoàn toàn phụ thuộc vào người nấu sao cho thật khéo léo và tròn vị. Còn Tare là những gia vị được nêm nếm thêm vào Dashi để tạo sự hài hòa giữa mặn ngọt cho bát mì ramen. Các loại gia vị Tare phổ biến gồm có Miso, Shoyu và Shio.

Khi nhìn vào thực đơn của bất cứ quán mì ramen nào, bạn sẽ nhận thấy những nguyên liệu “phải có” trong bát mì. Đầu tiên là rau tươi. Người Nhật ăn uống khá điều độ và đủ chất, ưa ăn rau củ vì chúng thanh đạm và đem lại nhiều lợi ích về sức khỏe. Nhất là với một bát mì ramen làm từ nước xương, việc có các loại rau tươi như giá đỗ, bắt cải, ngô,… là điều không thể thiếu. Xếp ngay ngắn cạnh thứ màu xanh mát mắt là “Menma”. Menma là măng khô được lên men của Nhật, trái với kiểu măng khô Việt Nam thường không có vị gì thì khi đưa Menma và miệng, bạn sẽ cảm nhận được chút vị ngọt nơi đầu lưỡi. Một bát mì chắc chắn không thể thiếu chút “protein” được rồi, và theo đúng nguồn gốc Trung Quốc từ xưa, thịt heo được sử dụng khá phổ biến trong các loại mì ramen. Tuy nhiên, chúng đã có chút cải biên cho phù hợp với nếp ăn của người Nhật. Loại thịt này được rim với nước tương và rượu ngọt, tạo sự đậm đà vừa phải bên cạnh chút ngọt nhẹ từ chất cồn, cho miếng thịt Chashu thêm mềm và hấp dẫn. Và nếu bạn là một người yêu ẩm thực Nhật Bản, bạn sẽ thấy rằng họ không thể nào sống thiếu trứng. Thay vì quả trứng chần đơn giản mì ramen tinh tế hơn đôi chút với “Ajitsuke Tamago”, loại trứng luộc lòng đào rồi tẩm ướp với nước tương và rượu ngọt, làm tăng thêm hương vị của cả món ăn.

Khám phá “bản đồ ramen”

Trên khắp đất nước Nhật Bản, bạn có thể bắt gặp nhiều loại mì ramen khác nhau, với mỗi địa danh, những người dân nơi đó lại tự tạo cho mình một bản sắc hoàn toàn riêng biệt. Khi đến với Sapporo, bạn sẽ được gặp “cha đẻ” của mì Miso Ramen. Tại đây, bát mì ramen luôn hấp dẫn thực khách bởi vị đậm đà và béo ngậy của thịt băm, hòa quyện với đó là chút cay nồng của gừng và thơm thơm từ tỏi. Trái với Miso Ramen đậm đà là Hiroshima Ramen thanh đạm. Mì ở đây có đặc trưng là sợi mì nhỏ với nước dùng được nấu từ xương gà và xương, vài quán còn “bồi” thêm ít hải sản để gia tăng hương vị. Bát mì ánh vàng ăn kèm với thịt heo xá xíu, giá đỗ và măng khô.

Nếu bạn thấy chán với các loại mì ramen thông thường, hãy tới tỉnh Toyama của Nhật Bản để thưởng thức Toyama ramen với phần nước dùng màu đen đầy khác lạ. Tuy nhiên, đừng bị vẻ ngoài của món ăn này “lừa phỉnh” nhé. Thực chất, loại mì này có hương vị khá thanh nhờ nước dùng nấu từ thịt gà, cá bào khô. Phần màu đen là do sự tác động của một loại nước tương đặc trưng của vùng này.

Để kể hết các loại mì ramen nằm trên bản đồ, chắc hẳn bài viết này sẽ dài cả chục trang nữa. Điều đó đủ để bạn hiểu độ phong phú và đa dạng của món ăn này tại Nhật Bản. Nếu ghé chân tới đất nước Mặt trời mọc trong tương lai, hãy ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường để có thể thưởng thức bát mì ramen đúng chất mà không quốc gia nào có thể có được nhé!

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ