Phương Thanh, Lại Loay Hoay Với Chữ “Đau” Nuốt Ngược

Đã làm ca sĩ, ai cũng mong có “hit”. Vì lẽ đơn giản, “hit” mang đến danh tiếng và tiền bạc cho người ca sĩ. Thế rồi, đến một lúc nào đó, sau khi đã sở hữu cả một kho “hit” trong sự nghiệp, người ta sẽ có hai lựa chọn. Hoặc tiếp tiếp tục cày “hit”, lúc nào cũng đặt ra mục tiêu bài sau phải “đỉnh” hơn bài trước. Hoặc chả quan tâm đến “hit” và cho phép mình làm những gì mình muốn, hát những gì mình thích. Phương Thanh là hình mẫu tiêu biểu của trường hợp thứ hai. Và Buông tay đi, sản phẩm âm nhạc mới nhất của chị đã thêm một lần khẳng định điều ấy.

Không phải là những đề tài thông thường dễ nghe dễ hát, lần này Phương Thanh chọn một chủ đề xã hội. Càng khó thể hiện hơn, cả về mặt âm nhạc, hình ảnh lẫn ý tưởng, khi đây lại là chủ đề về bạo hành gia đình. Không chọn một dòng nhạc thịnh hành của thị trường, Chanh cùng ê kíp đã quyết định sử dụng rock để làm nền cho ngôn từ. Càng khó nghe hơn, khi đó là progessive metal, thứ âm nhạc vốn không thuộc về số đông. Không vội vàng để sớm hoàn thành sản phẩm dù đã có đủ mọi thứ trong tay, giọng ca Trống Vắng tỉ mỉ chăm chút cho đứa con tinh thần của mình từng chút một. Càng nể hơn, khi chị sẵn sàng “cân” cả những cảnh nguy hiểm mà không cần diễn viên đóng thế. Và thành quả là cuối cùng, bản MV được thực hiện như một bộ phim ngắn của Buông tay đi cũng được chính thức giới thiệu, 2 năm sau khi Dương Khắc Linh sáng tác ca khúc này.

Vào vai một người phụ nữ bị bạo hành, với khả năng diễn xuất nội tâm ngày càng “chín”, Phương Thanh đã khắc họa được đầy đủ cảnh đời như dưới địa ngục của những người đàn bà trót lấy nhầm tấm chồng. Đó là những người mà nụ cười là thứ xa xỉ, còn đôi mắt dường như chỉ để khóc chứ không phải nhìn, và cuộc sống là những chuỗi ngày dài ăn đòn thay ăn cơm. Là những người kết hôn nhầm quái vật. Phần hình ảnh ấy khi được hoà quyện với tiếng hát xé lòng của Phương Thanh cùng bản phối đầy cao trào nhưng không kém phần tinh tế của Nguyễn Dân đã khiến cho những thông điệp được gửi gắm trong MV càng thêm giàu sức nặng.

“Rất nhiều người phụ nữ đã phải cắn răng chịu đựng thói bạo hành của những người chồng vũ phu.  Với họ, gia đình chưa bao giờ là mái ấm mà là nỗi ám ảnh đáng sợ bởi những lằn roi bầm tím, những cái tát như trời giáng, những trận đòn thừa sống thiếu chết mỗi khi chồng nhậu say hay ghen tuông vô cớ.” Phương Thanh chia sẻ trong buổi ra mắt MV Buông tay đi. “Tôi hi vọng bộ phim ngắn này sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh cho toàn xã hội, nhất là những bạn trẻ sắp lập gia đình, phải thực sự chín chắn, thấu hiểu và chia sẻ với người bạn đời của mình, đừng bao giờ để gia đình không còn là chỗ dựa vững chắc nhất cho mỗi người, đừng để tuổi thơ của con trẻ phải sống trong sợ hãi…”

Thành thực mà nói, đây là một MV không dễ “cảm”, đặc biệt là các khán giả trẻ. Nhưng một khi đã ngấm, thì sẽ rất thấm. Lại nhớ, chừng dăm ba năm về trước, trong những câu chuyện trà dư tửu hậu bên vỉa hè, Phương Thanh từng luôn miệng khẳng định rằng từ giờ trở đi, mình sẽ chỉ hát nhạc vui thôi, không chơi với nhạc buồn. Đúng là sau đó, chị có hát nhạc vui thật, thậm chí là nhạc xuân như ai. Nhưng dường như, với Phương Thanh, nhạc vui chỉ làm cho vui. Chị ra sản phẩm để lấy bài đi hát, còn đĩa bán được hay không không quá quan trọng. Thậm chí, vì chẳng làm truyền thông nhiều, ít người biết tới, chị còn không ngại ngần mang đĩa đi tặng khắp mọi miền quê.

Nói đến đây, có lẽ cũng nên thanh minh một chút cho Phương Thanh. Với những fan cứng của chị, hay những ai đã có nhiều cơ hội tiếp xúc và làm việc với chị, thì việc chị nói một đằng rồi làm một nẻo là chuyện rất bình thường. Đó không hẳn là sự bốc đồng, chỉ đơn giản là mẫu nghệ sĩ như Phương Thanh luôn làm việc theo cảm xúc. Mà cảm xúc thì vốn không bao giờ có chu kỳ cố định. Chưa kể, là một người luôn mẫn cảm với những câu chuyện buồn và được khán giả nhớ đến cũng là nhờ những giai điệu đầy giằng xé, vậy nên bảo Phương Thanh thôi đừng bi lụy thì có khác nào khuyên Ngọc Trinh đừng tắm trắng.

Và trên tất cả, sau biết bao sóng gió đã trải qua, thì kể cả khi đời có vui như Tết, định mệnh vẫn khiến cho Phương Thanh phải hát nhạc buồn. Hãy mở Buông tay đi và nghe thật kỹ cách Chanh hát chữ “đau” sẽ rõ. Đó là chữ “đau” rất nhẹ về mặt âm lượng, nhưng lại vô cùng nặng ở cảm xúc. Đó là một chữ “đau” nuốt ngược vào trong mà không biết bao giờ chị có thể đẩy nó ra ngoài.

Được biết, sau Buông tay đi, Phương Thanh sẽ tiếp tục tung ra hai sản phẩm mới, đều khai thác các đề tài xã hội. Dù không chia sẻ gì nhiều, nhưng có lẽ sẽ lại là buồn và đau. Tuy nhiên, giờ Chanh buồn và đau cho đời, không phải cho mình.

Bài: Linh Phạm, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Leave a Reply

Your email address will not be published.