Đà Lạt Mùa Săn Mây

Với tôi, kỉ niệm về một nơi nào đó đi qua, thường sẽ gắn với một người nào đó…

Tôi chỉ mới đến Đà Lạt một lần, và có lẽ cái gì lần đầu tiên cũng sẽ khiến con người ta nhớ thật lâu, thật dai, tuy không phải kiểu da diết liên hồi, nhưng cũng âm ỉ râm ran một nỗi niềm khó tả.

Khi nhắc đến Đà Lạt, mỗi người đều có cho mình một kỉ niệm riêng, một nỗi nhớ riêng. Đó có thể là những con đường phẳng lì, uốn lượn núp dưới những tán lá thông rì rào xanh. Đó có thể là cái giá lạnh của núi rừng Tây Nguyên, có chút buốt buốt, se se nhưng trong suốt và thơm thơm mùi cây cỏ, dù có lạnh đến mấy cũng cố gắng hít hà cho căng tràn lồng ngực. Đó có thể là những buổi sáng an nhiên, giấu mình vào một quán cà phê, xoa tay quanh tách trà gừng ấm nóng. Đó có thể là một buổi tối muộn, ủ ấm cho nhau quanh ly đậu nành thơm lừng, vừa chuyện trò tỉ tê, vừa nhâm nhi trái bắp nướng ngậy mùi mỡ hành, nóng thổi…

Và còn biết bao thứ khác làm nên một Đà Lạt rất cuốn hút, rất riêng mà có kể đến cả ngày cũng vẫn chưa hết. Tuy nhiên, đối với tôi, điều khiến tôi nhớ mãi nhất ở nơi này là cảm giác ấm áp trong vòng tay ai đó, đứng trên đỉnh đồi, lặng ngắm thành phố còn mải mê chìm đắm trong màn sương sớm mai. Chả biết tôi mê sương vì lí do gì, mà từ lúc biết Đà Lạt là thủ phủ của sương mờ, hồn tôi cứ mê man trôi về vùng đất đó. Khung cảnh vừa hư vừa thực giữa màn sương khiến lòng người cũng bồng bềnh nhẹ trôi vô tận.

Thời điểm thích hợp nhất để săn mây ở Đà Lạt là vào cuối tháng 5 và kéo dài đến tháng 7, khi thời tiết bắt đầu hết mùa nắng lạnh và chuyển dần sang mùa sương với những cơn mưa rào lác đác. Và cũng nhờ vì thế, tôi mới thấm thía cái lạnh tê tái của Đà Lạt đến dường nào. Tinh sương hôm ấy, chúng tôi trên con xe cà tàng mới thuê được, đèo nhau lướt vôi trong màn đêm, phóng nhanh qua vũng nước còn đọng lại từ cơn mưa đêm hôm trước và cắn răng chịu đựng cơn lạnh thấu xương mặc dù đã mặc thêm vài ba lớp áo. Đường phố vắng lặng, chìm đắm trong giấc ngủ say, chỉ có tiếng xe máy của chúng tôi phá bĩnh màn đêm và bên tai là ù ù tiếng gió rít.

Nơi chúng tôi đến là một ngọn đồi được cư dân mạng mới khám phá gần đây, nằm ở xa trung tâm, không có địa chỉ hướng dẫn đường đi rõ ràng do nằm ở vùng quê hẻo lánh, nên tất cả niềm tin chúng tôi đặt hết vào bản đồ của anh “gúc gồ”. Loay hoay một hồi, chúng tôi đi lạc, vứt cả chiếc xe bên vệ đường, chúng tôi tiếp tục đi bộ để lên ngọn đồi, và rồi vẫn đi lạc. Trong lòng tôi có chút ăn năn khi để người bạn đồng hành rơi vào tình huống này, đi đến một nơi mà mình chẳng biết nó là đâu, nhưng tính tôi vốn cứng đầu, nên đã muốn cái gì đó, thì phải làm cho bằng được. Vì thế chẳng biết đường đúng hay sai, chúng tôi cứ thế mà đi. Sương càng ngày càng xuống, thấm chặt vào da vào thịt chúng tôi, rét tái tê, đến cả thở còn ra hơi sương. Tôi toát lên cười, sung sướng như lần đầu phát hiện ra điều gì đó rất mới lạ. Anh bạn đồng hành cũng mỉm cười, rồi bất giác nắm lấy tay tôi, kéo lại. Tôi mất một phút để định hình những gì đang xảy ra trước mặt mình.

Là sương, sương mây mù giăng khắp lối. “Mình đã tới nơi chưa?”- câu hỏi đó với tôi giờ đây không còn quan trọng, vì tôi đã tìm thấy điều tôi muốn. Trước mắt tôi, vẫn là thành phố đang ngủ say, nhưng xa tít tắp, nhỏ xíu xiu như những mô hình ẩn nấp dưới lớp sương mờ đang bao vây. Một vài ngôi nhà đã thức dậy, đèn sáng lung linh làm cho khung cảnh trở nên mơ hồ, ảo diệu. Tôi hét lên, sung sướng vô cùng, cảm giác lạnh lẽo ban nãy dường như chẳng thấm thía gì so với khung cảnh đẹp tuyệt vời như thế. Anh bạn đồng hành bên cạnh, vẫn thái độ dửng dưng, nhẹ nhàng mỉm cười: Em còn nhớ mình đã nói gì trước khi đến đây không? Tôi nhìn anh, mắt tròn xoe. Ừ thì tôi đã từng nói nếu đến một nơi đẹp như thế này, tôi muốn có một kỉ niệm nào đó thật khó quên, sẽ ôm một ai đó và hôn một ai đó.

Cánh tay nhẹ nhàng vòng qua người tôi, vững chãi và ấm áp lạ thường. Chúng tôi cứ thế lặng lẽ bên nhau, thu lại trong đáy mắt những đám mây bồng bềnh, lãng đãng nhẹ trôi ở xa xa dưới chân ngọn đồi. Thời gian như ngừng trôi, sự tĩnh lặng thay cho muôn vàn lời nói. Sương mù đẹp nhưng xa típ tắp ngoài kia và chẳng bao giờ chạm vào được, dù nó là thật. Và khi nắng lên, sương sẽ tan, mọi thứ lại trở về trạng thái vốn dĩ ban đầu của nó, rõ ràng. Đôi khi ta lại muốn một thứ gì đó không cần rõ ràng, như sương chẳng hạn, vô tình che lấp một vài thứ, chẳng phải bí ẩn và thu hút hơn hay sao.

Tôi quay sang nhìn anh, như thấy một màn sương rõ hơn đang vây quanh mình. Nó thực tế hơn, gần hơn rất nhiều nhưng chẳng bao giờ nắm bắt được. Sương rồi cũng sẽ tan, nhưng anh thì sẽ không tan biến mất như chưa từng xuất hiện chứ?

Tôi mỉm cười, có lẽ tôi biết được vì sao mình lại thích sương đến thế. Săn sương mù cũng phải tùy duyên. Chọn đúng mùa, đúng địa điểm, lặn lội từ đêm để ngắm được cũng chỉ có vài phút. Điều gì càng khó có được, lại càng đẹp, càng sâu đậm trong lòng người.

Năm nay, mùa sương trắng, tôi lại lên Đà Lạt tìm mây.
Nhưng mùa săn mây lần này, chắc sẽ không còn một ai đó…

Bài: LAM, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: Bùi Cát

Leave a Reply

Your email address will not be published.