Chợ Nổi Một Ngày Mưa

Có lúc nào đó lòng đầy nặng trĩu, con tim trống rỗng, với những bất đồng với người ấy, với loay hoay trong công việc, với rối ren trong suy nghĩ, ta chỉ muốn có một nơi nào đó để đi. Chỉ muốn được hít thở một bầu không khí khác hẳn với nơi hiện tại. Và tôi chọn Cần Thơ như một địa điểm bất kỳ nào đó được gợi ý:

“Đi Cần Thơ không chị ?”
“Ok em!”

Tôi đã đến với Cần Thơ trong quyết định chóng vánh, với vài ba bộ đồ, bốn tiếng đồng hồ trên chuyến xe đò, cùng mấy cô nàng đồng nghiệp. Có lẽ lúc bắt đầu tôi đã không công bằng với Cần Thơ nên tôi cũng không mang nhiều sự háo hức và mong chờ với nơi đây. Vậy mà Cần Thơ lại đón tôi với sự nồng hậu và đầy yêu thương. Đặc biệt là chợ nổi Cái Răng khiến tôi mãi lưu luyến không rời. Chợ nổi trong tiềm thức của tôi là một khái niệm được nghe, được nhìn đến quen thuộc nhưng lại chưa từng được đặt chân đến.

Bốn giờ sáng thức dậy khi lớp sương sớm còn chưa tan hết, bến Ninh Kiều vắng lặng và thanh bình. Chúng tôi ăn sáng tạm bợ với chén đậu hũ nóng trong màn sương chưa kịp tan và cơn mưa ban mai. Tôi cảm giác nó như chén đậu hũ ngon nhất trong cuộc đời, ấm bụng đến lạ lùng. Phải chăng ở một nơi không vội vã, thời gian không rượt đuổi, ta có sự thảnh thơi để cảm nhận được vị ngon của món ăn hơn.

Không phải lần đầu đi ghe thuyền trên sông nhưng lại là lần đầu được chứng kiến cuộc sống trên sông một cách chân thực nên cảm giác trong tôi có gì đó rất khó gọi tên. Lênh đênh trên chiếc ghe nhỏ, thu vào tầm mắt sự rộng lớn của không gian, của sông nước, hít hà cái bầu không khí thiên nhiên buổi sáng mai khiến bao cái muộn phiền, nặng trĩu trong lòng như chợt biến tan trong phút giây. Tưởng như nỗi buồn đã theo cơn gió kia cuốn đi mất rồi.

Cuộc sống trên ghe thuyền như chẳng còn bận tâm kim đồng hồ đang quay tới đâu; thành phố cửa hàng nào đã mở, đã đóng; đường phố có đông đúc; hôm nay chủ nhật hay thứ hai. Nơi này như một thế giới tách biệt với những vội vã, tấp nập, bôn ba trên bờ kia. Dưới đây cứ thong dong, thư thả, cũng chẳng còn những chạy đua với công việc, hơn thua về thời trang, ganh tị về nhà cửa. Họ an vui với cuộc sống bình dị qua ngày, hạnh phúc với “mái nhà” vô định trên mặt nước.

Trôi dạt nơi đây tôi lại chợt nghĩ, đời người cũng là trăm năm, giàu nghèo, bon chen hay an phận rồi cũng chỉ từng đấy năm, đến cuối đời cũng chỉ là cát bụi. Người luôn chạy đua để được đứng đầu, được giàu sang liệu rằng đã sống một đời hạnh phúc, người chẳng sang giàu, không nhà cao cửa rộng chưa hẳn đã buồn rầu. Có lẽ hạnh phúc chẳng phải dùng vật chất để đong đếm mà là cách mỗi người bằng lòng với cuộc sống, đủ đầy với những gì mình có. Nhìn những nụ cười một cách nhẹ nhàng, sảng khoái, không lo âu, không suy nghĩ của những người dân miền Tây mà tôi chợt giật mình cho bản thân, là họ sống quá đơn thuần hay tôi đã sống quá phức tạp?

Tôi đến với chợ nổi không phải vào mùa tết rộn ràng, đông đúc; cũng chẳng phải những ngày nắng rực rỡ mà lại lạc bước tới đây vào một ngày mưa bay hờn dỗi. Thời điểm khác, thời tiết khác khiến cho không khí chợ nổi cũng thật khác, thanh bình và từ tốn hơn. Có lẽ đã mệt mỏi với sự chào mời đến chóng mặt, chen lấn đến bơ phờ với những khu chợ trên bờ nên tôi thích cái sự êm đềm này. Người ta vẫn nói mưa là buồn nhưng mưa trên chợ nổi lại chẳng mang bóng dáng nỗi buồn mà nó chỉ mang đến cảm giác an nhiên cho những tâm hồn còn nhiều ưu phiền và xáo động.

Ngắm nhìn những ghe thuyền đầy ắp hoa quả thật đã con mắt, trái cây cũng như tươi hơn, thơm ngon hơn so với những sạp hàng quen thuộc trong chợ hay quầy hàng siêu thị. Cảm giác ăn liền những thức trái cây vừa mua mới đã làm sao, mới dân giã làm sao. Vắt vẻo trên ghe gặm ngang trái ổi, chông chênh trên thuyền ăn miếng dưa hấu, ngửa mặt đón những giọt mưa bay, dập dềnh theo những đợt sóng trào, cảm giác thú vị ấy liệu sẽ tìm thấy được ở nơi đâu nếu rời xa nơi này.

À tạm quên đi những nhà hàng, quán xá ăn sáng trong thành phố với bàn ghế chỉn chu, chén đũa sáng bóng để thử cảm giác ngồi ăn tô bún riêu sực nức mùi mắm hay bát hủ tiếu còn nóng hổi trên chiếc bàn ăn di động, tạm bợ bởi tấm ván gỗ, quệt ngang những giọt nước mưa còn dính trên mặt, ly nước dắt vừa vặn bên thành ghe mới thấy hết được cái thi vị cuộc sống của người dân sông nước.

Mỗi chiếc thuyền là một ngôi nhà nhỏ, đơn sơ, giản dị mà đặc biệt. Chúng cũng là những tiệm ăn, cửa hàng trái cây, tạp hóa. Tất cả khiến tôi tự đặt câu hỏi: “Liệu không còn lấy thuyền làm nhà, trời sao làm màn, bồng bềnh trên sông mà lên sinh sống trong những căn nhà bê tông cốt thép, đi lại trên mặt đường bằng phẳng thì họ có thích nghi và vui vẻ không?”

Đừng mãi mải mê với những ghe thuyền đầy trái cây mà quên ghé vào làng hủ tiếu, kẹo dừa trên quãng đường đi nhé. Những món ăn quá quen thuộc hằng ngày nhưng ít ai biết chúng được làm ra thủ công như thế nào. Đâu biết rằng hủ tiếu còn được làm piza, hủ tiếu chà bông,… và kẹo dừa khi được ăn ngay tại nơi sản xuất, còn nóng mới ra khuôn ngọt thơm, hấp dẫn biết bao nhiêu.

Sau một buổi lạc trôi khu chợ nổi, tôi thấy lòng mình nhẹ tênh như dòng nước, an nhiên như nụ cười lạc quan của người miền tây. Phải chăng ra một nơi rộng hơn, đơn thuần hơn khiến ta cũng nghĩ thông thoáng, cởi mở hơn. Nơi đây đã cho tôi được sạc đầy năng lượng để tiếp tục với guồng quay bận rộn của cuộc sống.

Chỉ một vài trang giấy, đôi ba câu chữ không thể tả cũng chẳng thể vẽ được hết cái đẹp của chợ nổi. Huống chi với mỗi người, mỗi thời điểm đến và người đi cùng thì cảm xúc lại khác nhau, vẻ đẹp lại khác nhau. Cũng như tôi yêu chợ nổi một ngày mưa vậy.

Nếu một ngày tim tôi lại nghẹt thở và đầu óc chẳng còn chút không gian, chắc chắc tôi lại xách balo và bắt chuyến xe sớm nhất để trở về với Cần Thơ và lênh đênh nơi chợ nổi. Còn bạn nếu chưa đi hãy một lần ghé qua, nếu đi rồi thì cũng hãy trở lại một lần khác bởi biết đâu bạn đến vào một thời điểm khác lại thấy được điều thú vị khác của nơi đây.

Bài: Licht Nguyên, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Leave a Reply

Your email address will not be published.