Hà Nội, Những Chuyến Du Lịch Ít Giờ

“Mỗi chúng ta đều có những chuyến đi, để tìm kiếm một góc bình yên trong trái tim mình.”

Tôi nhớ những chuyến đi xa da diết. Đôi khi do không đủ thời gian cho những chuyến đi xa, tôi bù đắp lại cảm giác ấy bằng cách lên những chuyến xe bus để rồi chỉ để đi quanh Hà Nội. Ngắm nhìn khung cảnh ráng chiều bên bờ hồ Gươm cổ kính, nhớ miên man về những nơi tôi đã từng đến từng dạo bước qua. Khi người ta càng lớn, thời gian để thám hiểm, để mò mẫm, để khám phá những nơi chưa từng đặt chân đến lại càng ít đi.

Rồi thì thành thói quen, nhàn rỗi tôi thường bắt cho mình một chuyến xe bus bất kì, mặc cho nó đi hết con đường này đến con đường khác của Hà Nội. Đặc biệt những chiều man mác, thả mình vào khung cảnh qua ô cửa kính, con đường Kim Mã như dài vô tận, cảnh vật ngoài ô cửa kính một lúc nào đó cho ta cái cảm xúc nhẹ nhàng với hàng bằng lăng tím. Phố Lý Thường Kiệt rợp trời hoa phượng đỏ. Mùa hè, viền quanh Bờ Hồ là sắc đỏ sắc tím sắc vàng nổi lên tán cây xanh mướt. Ngay giữa trưa hè nắng gắt thì phố Phan Đình Phùng vẫn rợp mát dưới bóng hai hàng cây cổ thụ lâu đời nhất Hà Nội. Cái sự nhẹ nhàng ấy đủ để khiến chúng ta thấy tâm hồn mình được lắng đọng.

Mỗi trạm dừng xe bus như một trạm dừng của cuộc đời mỗi con người, có người lên có người xuống nhưng cuối cùng vẫn phải đi tiếp. Phải. Cuộc sống này không cho ai dừng lại quá lâu cả, nó là cả một cuộc hành trình dài. Bến mới nối tiếp sau bến cũ, không bao giờ quay lại.

Những ngày mưa gió  “trốn” ở hàng ghế cuối của một chuyến xe bus mà tôi đã quen thuộc từng chỗ ngồi mới thật thú vị. Khung cửa sổ đã bị bóng nước phủ mờ, cảnh vật ngoài kia chỉ hiện lên một cách nhờ nhợ, thiếu sức sống, thấp thoáng những ánh đèn của xe cộ lao đi vun vút. Tôi có hẳn một list nhạc cho những ngày thế này, chiếc headphone và quyển sổ nhỏ, những thứ không thể thiếu cho những chuyến “du lịch ít giờ”, tôi luôn muốn giữ những cảm xúc qua từng câu chữ, từng dòng viết vội khi cảm xúc ùa về theo mưa. Mưa bên ô cửa kính, mưa ướt cả khoảng không.

Bầu trời gợn lên những ô mây chia cắt từng tia nắng rót qua khung cửa kính. Một cảm giác ấm ám chạy dài quanh chuyến xe, mọi thứ chậm dãi hơn, từng con phố của Hà Nội hiện ra rõ ràng hơn qua khung cửa. Hoàng thành Thăng Long uy nghiêm cổ kính, những dải hoa ban phớt hồng trên con đường Bắc Sơn,.. Tất cả khiến tôi chẳng thế mà thường không viết được dòng nào vào những ngày nắng, bận rộn quan sát cuộc sống trên từng vỉa hè, từng dãy phố, từng gánh hàng rong của các mẹ, các chị. Tuy quen mà lạ, tuy gần đấy nhưng khi đã đi qua ngoái nhìn, lại thấy xa vô cùng.

Chuyến xe giờ cao điểm đông hẳn lên đôi lúc vang lên tiếng cười nói của vài cậu sinh viên Ngoại Thương, tiếng nói chuyện điện thoại của một ông cụ có con ở nước ngoài gọi điện thăm hỏi,…Cuộc sống vẫn diễn ra tuy không được ồn ào như bên ngoài những con phố tấp nập người qua. Nhưng lại đúng với nhịp điệu của nó trong thế giới thu nhỏ này. Thế giới của những con đường và những trạm chờ ít phút.

Mỗi chúng ta đều có những chuyến đi, để tìm kiếm một góc bình yên trong trái tim mình.

Viết cho những chuyến vòng vèo Hà Nội ít giờ.

Bài: Nép, viết riêng cho Inspire by LIIQ

Leave a Reply

Your email address will not be published.