Ta Yêu Nhau Đâu Chỉ Có Buôn Mê

Buôn Mê là tên gọi thân thương mà người ta thường nhắc đến khi nói về thành phố của nắng gió cao nguyên, Buôn Ma Thuột.

“Ta yêu nhau từ Buôn Ma Thuột
Còn yêu nhau thì về Buôn Ma Thuột…”

Là “điểm hẹn” của tình yêu, Buôn Ma Thuột làm ngây ngất lòng người với ly cà phê sánh đen, thơm phức, đậm đà, làm cho người ta nhớ mãi khôn quên về cái nắng hanh hao muốn cháy da bỏng thịt. Đặc biệt, là trung tâm của tỉnh Đắk Lắk nên thành phố Buôn Ma Thuột mang dáng dấp trẻ trung và hiện đại hơn. Những dãy phố sạch đẹp nối đuôi nhau, những khu thương mại sầm uất, nhộn nhịp chẳng thua gì ở các thành phố lớn.

Thế nhưng, chỉ có bấy nhiêu thôi thì sẽ không phải là Đắk Lắk. Ấn tượng trong tôi về vùng đất cao nguyên này là một cảm xúc hỗn tạp khó tả, vừa e ngại trước khi khắc nhiệt của thiên nhiên nhưng cũng trầm trồ không ngớt trước vẻ đẹp kì vĩ. Chắc đó cũng chính là lí do khiến tôi bén duyên với vùng đất này.

Nếu hỏi rằng điều bạn nhớ nhất khi đến Đắk Lắk là gì? Tôi sẽ trả lời đó là những cung đường. Có những cung đường phẳng lì, trải dài tít tắp. Phải nói là cảnh đẹp đến mê man, đẹp đến sững sờ không thể thốt nên lời. Lần đầu tiên, tôi được thấy núi gần mình đến như thế. Núi hai bên đường, điệp điệp trùng trùng nối đuôi nhau. Núi cao ngạo, kì vĩ chắn ngay trước mặt. Núi xa xa mờ ảo với sương phủ sớm chiều.

“Ở đây chẳng có gì ngoài rừng với núi đâu”, trước khi lên đường, anh bạn người địa phương nói với theo, sợ tôi thất vọng. Nhưng thật ra, với tôi, chỉ cần nhiêu đó thôi trái tim cũng đủ tan chảy rụng rời. Tôi cứ thế mà đi, rong ruôi và len lỏi trên những con đường phẳng lì uốn lượn quanh núi rừng mà chả cần biết đích đến. Càng đi xa trung tâm, khung cảnh càng đẹp, càng toát lên vẻ kì vĩ và hoang sơ mà tạo hóa đã ban tặng cho Tây Nguyên. Những rừng cây tít tắp nối đuôi nhau, trải dài ngút tầm mắt. Những ngọn đồi xanh um, xen lẫn vài mẫu ruộng bậc thang, mơn mởn màu lúa đương thì. Mỗi khi xe xuống dốc, hay lên cao, khung cảnh lại khác đi, nhưng lại càng say mê hơn. Có đoạn phải tôi kêu anh “xế” thắng gấp xe lại chỉ để nhảy phắt xuống, đứng lặng im nhìn ngắm cho đã đời. Tôi chỉ anh bạn ngọn núi ở đằng xa, nơi những tia nắng xế chiều khẽ khàng hắt xuống, khiến ngọn núi như đắm chìm trong một thế giới xa vời ảo diệu: “Ngắm cho khắc trọn vào tim, về thành phố rồi, muốn ngắm lại cũng chẳng có”.

Những cung đường nên thơ là thế, vậy mà cũng có đoạn khiến tôi điếng người, chỉ biết ngồi im nín thở, nhắm nghiền mắt, nắm chặt niềng xe. Đó là khi cả đám ngơ ngơ chạy xe máy lên núi Chư Yang Sin. Đó là khi con xe wave cà tàng, kéo ga hết sức, ì ạch lêo lên con dốc, rồi đột ngột bẻ góc 90 độ lên con đường dốc tiếp theo. Con dốc chỉ vừa chỗ cho một chiếc xe đi qua với một bên là vách núi sừng sững, một bên là vực thăm thẳm sâu, lơ là tay lái một chút là cả người lẫn xe sẽ “lạc trôi” xuống vực. Có mấy đoạn dốc quá, tôi đành phải bước xuống đi bộ. Mặc dù đường đã được lót bê tông,  ấy thế mà đi chừng khoảng 100 mét thôi, tôi đã kêu trời kêu đất. “Ở đây người ta chả cần phải tập thể dục, leo núi leo rừng mà sức khỏe dẻo dai”- cậu bạn dẫn đường cho hay.

Cậu nói chí phải, con người hình thành từ trong thiên nhiên. Vì thế, thiên nhiên có ra sao thì con người sẽ như vậy. Như con người Tây Nguyên đây, đậm chất núi rừng, mạnh mẽ, hoang dại nhưng cũng không kém phần đằm thắm, và mang nét duyên ngầm. Họ như một con thác, từ trên thượng nguồn đổ xuống, ầm ĩ và mạnh mẽ cuốn phăng mọi thứ dọc đường đi. Nhưng khi đổ ra sông, họ lại êm ả, dịu dàng và đôn hậu. Sống trong cái khó, điều hạnh phúc nhất là biến nó trở thành niềm vui. Họ có thể quên hết cuộc sống khó khăn mà tận hưởng niềm vui? Có thể là không nhưng nhìn những nụ cười say sưa sau ché rượu cần, tôi biết rằng hạnh phúc đơn giản là tận hưởng  niềm vui ở phút giây hiện tại.

Yêu một thứ gì đó đôi khi chẳng cần lí do rõ ràng, chỉ cần bạn nhắm mắt lại nhìn thấy nó hiện rõ mồn một ngay trong đầu, đặt tay lên thấy tim rung khe khẽ. Và tim tôi cũng đã “lỡ nhịp” đôi lần vì chốn này, không chỉ vì nó quá đẹp, mà còn mang một hơi thở riêng hiếm nơi nào có được. Có thể là ly cà phê đen thơm nồng cho ngày mới tinh sương, hoặc có thể những con đường chạy thẳng vào tim, với đất, bụi và cát đá. Có thể là những rừng cây hun hút sâu với tiếng thác chảy rì rào và trăm ngàn tiếng ve kêu. Có thể là những cái tên khó kêu, đọc vài lần mà còn không nhớ. Mà cũng có thể là hàng trăm nỗi nhớ khác chưa kịp đặt tên, cứ tỉ tê gợi nhớ về một cao nguyên đầy nắng và đầy gió này.

Bài: LAM

Leave a Reply

Your email address will not be published.