Đến Prague Tận Hưởng Giấc Mộng Đêm Hè

Tôi đã từng được biết đến Prague qua câu chuyện của bà mình lúc bà là sinh viên ngành nông nghiệp Praha. Prague là trái tim của Czech, với nhiều lâu đài cổ từng được ghi nhận trong sách Guinesse. Trong ký ức của tôi, Prague là những bức ảnh cũ ghi lại bao nhiêu kỷ niệm khó quên của bà. Và tôi đến đây với tâm thế của người hoài cổ, thay bà mình tìm lại những ký ức xưa.

Chiếc cầu Charles vẫn đều đặn tiếp đón bước chân của những người khách lạ

Prague là thành phố từng thuộc về Tiệp Khắc, cho đến năm 1993 thì Tiệp Khắc quyết định tách ra thành Czech và Slovakia. Sau cuộc ly hôn đình đám đó, Prague thuộc về Czech. Có lẽ vì thế mà Prague lúc nào cũng là một hoài niệm tươi đẹp trong lòng của người dân Tiệp Khắc, hay các du học sinh thời kỳ trước như bà tôi.

Prague ngày nay rưng rưng vẻ mong manh, chất chứa nhiều nỗi buồn lẫn cả những hoài vọng về Tiệp Khắc, mà chẳng ai nỡ làm đau, chẳng ai dám nhắc đến, chỉ biết cất lại ở trong lòng. Nơi chiếc cầu Charles, là chiếc cầu đi bộ duy nhất tại Prauge, được xây dựng từ năm 1357 theo kiến trúc Gothic kết hợp với Baroque, để nối liền khu phố cổ Old Town, và khu Mala Strana. Sự giao thoa của quá khứ và hiện tại, một dải đất mà lịch sử nối dài trọn vẹn, để bất kỳ ai đặt chân ngang đây đều vấn vương đến lạ, tôi thấy được thời sinh viên của bà mình khi dạo quanh ở Old Town, nhưng rồi Prague đã lớn, đã phát triển với những cửa hàng, các quán cà phê ở nhiều góc phố. Tôi dành thời gian đi dạo trên chiếc cầu bắt qua dòng sông Vltava thơ mộng, và may mắn thưởng thức bản tình ca được cất lên từ cây saxophone của nghệ sĩ đường phố, giai điệu trữ tình quá nên tôi chẳng nỡ quay đi, sợ mình vô tình đánh rơi những điều đẹp nhất.

Prague cho đến nay vẫn  giữ lại nguyên vẹn những kiến trúc cổ kính tuyệt đẹp

Khi ngắm nhìn quan cảnh thành phố, tôi cứ không ngừng suýt xoa rằng Prague đẹp quá, các lâu đài cổ, kiến trúc xưa được giữ gìn toàn vẹn, hệt như những bức hình bà đã từng chụp. Tôi lại nhớ một câu chuyện bà từng kể rằng vào Thế Chiến Thứ 2, khi lính Phát Xít tiến quân vào Prauge, những người dân địa phương đã chấp nhận buông vũ khí, chỉ với 1 điều kiện là quân đội không được tàn phá thành phố của mình. Vì thế Prague không phải chịu đựng những tổn thương nặng nề như những khu vực lân cận. Đó chẳng qua chỉ là câu chuyện truyền miệng, có thể làm nhiều người Czech chối bỏ, nhưng tôi thì lại tin, vì phải yêu thành phố nhiều lắm, người ta mới dám hy sinh như vậy. Prague thực sự là nơi khiến người ta nặng tình, kể cả người đã rời đi, hay người đang sống.

Đến Prague vào tháng 3 nắng đổ tựa như một giấc mơ đêm hè, chầm chậm đếm bước thời gian, từ chiếc đồng hồ thiên văn cổ Prague Orloj nằm ở phía Nam Tòa Thị Chính, đã tồn tại từ năm 1410, tôi thấy mình sống lại những ký ức năm xưa khi được xem bức ảnh về Praha của bà. Tôi chọn một góc nhỏ, thưởng thức một tách cà phê nóng, và tham gia nghi lễ báo giờ nổi tiếng. Khi ấy những cánh cửa nhỏ đủ màu sắc được mở ra. Ở Prague mà bỏ qua nghi thức báo giờ này, quả nhiên là thiếu xót.

Prague trong lòng tôi mãi là một giấc mơ mùa hè tươi đẹp

Tôi mơ màng đi qua con đường ở Prague để cảm thấu hết được nét đẹp của thành phố này. Nơi có nỗi buồn nên thơ của Frank Kafka, chàng sinh viên luật yêu văn học mà chí lớn không thành. Nơi có “Bức tường Lennon” ghi nhận những khát vọng tuổi trẻ bất thành của biết bao thanh niên Prague ngày ấy, chắc trong ấy có cả giấc mơ của bà.

Prague mãi là thanh xuân đối với bà tôi lúc thành phố này vẫn còn thuộc về Tiệp Khắc, và là một trải nghiệm hấp dẫn với riêng tôi lúc nơi đây là niềm tự hào của Czech. Tôi nhắm mắt và hít thở Prague trước khi ngày dần đi qua, thấy Prague thật đẹp – đẹp như giấc mộng đêm hè!

Bài: Thái Ngọc Phương Vy
Ảnh: Internet, Marek Kijevský

Leave a Reply

Your email address will not be published.