Cần “Refresh”, Nên Trồng Một Chậu Cây!

Đời người hay có nhiều nguyên tắc. Đối với tôi, có một nguyên tắc sống giản dị nhưng vững bền: mỗi khi cảm thấy chán nản mệt mỏi, hãy trồng một chậu cây xanh. Cái cây thường xuân nằm trên bậu cửa tầng 20 chung cư, không biết đã qua bao nhiêu mùa nắng mưa. Những ngày nắng đổ lửa, những đêm đông dài giá buốt, cái cây vẫn xanh dịu dàng, bao dung và kiên nhẫn, vươn cành ngắm nhìn cuộc sống mới đang ào ạt phía dưới.

Cây thường xuân này, đánh dấu nỗi buồn đầu tiên tuổi 20 của tôi. Chia tay mối tình đầu, vào những ngày vật vã, buồn thương, tôi đã trồng lên từ một dải lá đứt gãy nhà hàng xóm vứt đi khi dọn ban công. Chỉ đơn giản vì không đành lòng nhìn cành cây nằm vất vưởng trên đất. Nó giống chính bản thân tôi, dập nát, tả tơi, bị bỏ lại, ngỡ ngàng và hoảng sợ với những ngày mai cô độc dài đằng đẵng phía trước. Đặt cái cốc bên bệ cửa sổ, phun một ít nước lên nhánh lá, rồi lặng ngắm những cành xanh nằm im lìm như thiếp ngủ, tôi tự thầm thì với bản thân “Phải cố gắng nhé!”.

Bẵng qua một thời gian lao đầu vào công việc và những chuyến đi, một hôm rỗi việc, tôi lại có chút thời gian ngồi bên bậu cửa sổ đọc sách – một thú vui từ thủa đi học đã từ lâu quên lãng. Chợt để ý chiếc cốc nhỏ sứt quai vẫn nằm đó, tôi tò mò cầm chiếc cốc lên ngắm nhìn, lạ chưa, nhánh lá xanh dập nát ngày nào, đã nhú mầm thành một cây thường xuân nhỏ xinh đẹp tự bao giờ. Cành cây tưởng như mỏng manh yếu ớt đó đã kịp bám chặt rễ vào đất, đã kịp nhú chồi non, vươn lên vài ba nhánh cây non nhỏ xíu. Chẳng cần tưới tắm gì, dường như nó tự hút ẩm từ không khí, tự đón nắng, đón gió, đón lấy nguồn nhựa sống cuộc đời trao tặng. Thú vị ngắm nhìn cái cây, tôi chợt nhận ra nó cũng như mình, đã tự hàn gắn tổn thương, bước qua một nỗi buồn, lại có thể tìm cho mình những lẽ sống mới, những niềm vui mới. Tối đó, tôi quyết định cất cuốn sách, và dành cả buổi để hì hụi tặng cho cây thường xuân nhỏ một chỗ trú ngụ lớn hơn, màu mỡ hơn, xinh đẹp hơn. “Hãy cố gắng lớn khỏe thêm nữa nhé, tôi ơi!”

Từ cái cây thường xuân nhỏ bé ngày đó, vườn cây nơi bậu cửa ngày hôm nay có rất nhiều loại cây. Mỗi buổi tối cuối tuần, thay vì say sưa với bạn bè, hay quăng mình vào đám đông huyên náo, tôi lại dành quãng thời tự thưởng của mình để tĩnh tại chăm sóc vườn cây. Bón phân, tỉa lá, tưới nước, lau cành, tất cả những công việc nhẫn nại, tỉ mẩn đó có sức giải tỏa stress hơn bất cứ cuộc vui ồn ào náo nhiệt nào ngoài kia. Mỗi lần ngắm nhìn mỗi chậu cây hiện diện ở đó, tôi lại hồi tưởng lại những lần tự đứng dậy, tự chữa lành cho mình, tự vượt qua khó khăn, tự rút ra bài học. Mỗi chậu cây lại là một lần trưởng thành, một lần lột xác, một lần chín chắn hơn, một lần tự hiểu mình hơn. Có lúc nổi hứng, tôi lại tỉ mỉ tách nhánh ra nuôi thành những chậu cây mới. Tôi muốn đem tặng cho những người bạn tôi đang buồn phiền và bế tắc ngoài kia, rồi kể cho họ câu chuyện về khu vườn của mình, về lẽ sống, sự trưởng thành. Tôi muốn đem liều thuốc quý của tôi chia sẻ đến mọi người: Mỗi khi mỏi mệt, cần refesh chính mình, hãy trồng lấy một chậu cây xanh.

Buổi tối hôm nay, sau khi viết những dòng này, tôi khép nhẹ laptop, hớp một ngụm trà và mơ màng nhìn ra cửa sổ. Ngoài đó, những chiếc lá cây đang khẽ rung rinh khi một cơn gió lướt qua. Trong sắc xanh cô ban của bầu trời, trong sắc vàng huy hoàng từ ánh đèn thành phố, đám cây của tôi như xanh hơn, trong biếc hơn, trong những niềm vui hân hoan của một tuổi trẻ ý nghĩa và đáng nhớ.

Bài: Nguyễn Hoàng Thảo Hương
Ảnh: LIIQ Touch

Leave a Reply

Your email address will not be published.