Tình Yêu Luôn Bất Diệt, Dù Chuyện Gì Có Xảy Ra

“Chuyện gì đã xảy ra với thứ Hai” là bộ phim đang làm mưa làm gió ở các phòng vé hiện nay. Có thể không chắc rằng đó là phim khủng nhất hiện nay nhưng phải khẳng định một điều rằng, bộ phim đã mang đến những điều tuyệt vời cho người yêu điện ảnh, đặc biệt đối với những ai yêu thích phim khoa học viễn tưởng.

Mặc dù lấy bối cảnh đến tương lai, năm 2073, khi dân số bùng nổ đỉnh điểm, khi cả thế giới đối mặt với nạn thiếu lương thực, khi những đạo luật hà khắc khiến người nghèo càng thêm thiếu thốn, phải chui rúc trong các khu ổ chuột nhưng thông điệp mà bộ phim mang tới vẫn hết sức gần gũi vì nó gắn với giá trị con người, đó là khát khao được sống, được yêu thương trong mỗi chúng ta.

Nội dung phim được xây dựng trên 7 nhân vật, 7 chị em với 7 cá tính khác nhau được đặt tên theo từng thứ trong tuần: Monday, Tuesday, Wednesday, Thursday, Tuesday, Friday, Saturday, Sunday. Tuy nhiên cả 7 người lại phải sống chung trong một cái tên Karen Settman vì chính phủ quy định mỗi gia đình chỉ được phép có một con. Điều đó có nghĩa là, mỗi một ngày chỉ một người được phép ra đường. Điều đó có nghĩa là, 6 con người còn lại trên mặt pháp lí, đều không tồn tại. Họ phải co cụm nhau trong một căn hộ nhỏ, sợ sệt, lo lắng sẽ bị phát hiện, bức bối vì không được sống cuộc sống của chính mình. Ai cũng có một nỗi niềm riêng, một giấc mơ riêng nên trong những lúc như thế, khát khao sống lại càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Ta có thể thấy một Wednesday can đảm, kiên cường với tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Một Thurday bản năng, phóng khoáng, tự do, lúc nào cũng muốn thoát khỏi cái vỏ bọc Karen. Một Saturday chịu chơi, đã bước ra đường là phải say bí tỉ rồi mới về. Một Monday điềm tĩnh, nghiêm khắc nhưng lại là nguồn cơn của mọi vấn đề khi quyết tâm, “chỉ có duy nhất một Karen Settman được phép tồn tại”.

Một người mong muốn được sống cuộc sống của riêng mình thì có gì là sai? Đó là điều cơ bản nhất mà ai khi sinh ra cũng điều có, vậy có ác độc không khi tước đi quyền được sống của con người?”. Là sống, thật sự sống chứ không phải tồn tại. Vì thế, chẳng có ai sai, chỉ có hoàn cảnh cay nghiệt buộc ta phải tàn nhẫn để đổi lấy cái quyền được sống của mỗi người.

Monday cũng thế. Cả 7 chị em đều như thế. Nhưng thật ra họ cố gắng chiến đấu đâu phải cho riêng mình, mà đó là vì tình cảm cho những người họ yêu thương. Khi Monday mất tích, 6 chị em còn lại ngay lập tức lên kế hoạch tìm kiếm, lo lắng cho tính mạng của chị mình. Lần lượt từng người ra đi, họ đau đớn xót xa khi nhìn người thân chết ngay trước mắt mà không thể làm gì khác được. Saturday trước khi chết đã quay về màn hình, nhìn hai chị của mình lần cuối để nói “em yêu hai chị” nhưng không trọn vẹn. Friday lại tự chọn cho mình cái chết để cố giữ những hình ảnh mà 7 chị em đã ở bên mình, vì với cô đó là những kỉ niệm tuyệt vời. Đó là những phút giây đắt giá, khiến người xem phải lặng người.

Còn với Monday, cô cũng không phải là con người sắt đá. Cô muốn làm Karen Settman duy nhất vì muốn không con của mình phải chịu cuộc sống ẩn náu như mình. Trước đó, cô đã phải lòng chàng cảnh sát viên, không cần nói ra nhưng chính tình yêu ấy đã thôi thúc cô càng thêm mạnh mẽ để cuộc một cuộc đời của riêng mình. Một phụ nữ có gia đình, con cái như bao người phụ nữ khác.

Bộ phim đã rất thành công khi dẵn dắt cảm xúc người xem chuyển biến liên tục từ đầu phim cho đến cuối phim. Tò mò vì sự mất tích của Monday, sau đó bực tức, giận dữ vì hành động của cô ấy nhưng cuối cùng lại “vỡ òa” vì ở cảnh kết của phim, cô nắm lấy tay Thursday và đặt lên bụng mình, run rẩy “hãy cho đứa bé được sống”.

Là một cặp song sinh, may thay, số phận hai đứa trẻ không phải giống như những đứa trẻ trước đó. Và sau tất cả những mất mát đã xảy ra, thì thứ duy nhất níu con người với nhau vẫn là tình yêu thương. Ở đâu có yêu thương, thì đớn đau đến mấy cũng sẽ được xoa dịu.

Bài: Lam, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Ngày Anh Đến

Trước ngày anh đến, em từng sợ hãi nhiều lắm: sợ những ngày không vui không buồn khi đối mặt với quá khứ, sợ chông chênh, vô định của  cái tuổi hai mươi mấy, sợ thế giới khắc nghiệt và phức tạp, sợ sau này áp lực công việc  bộn bề khiến em lạc mất người rất thương em…

Anh biết không hỡi chàng trai, biết bao lần em từng băn khoăn vì sao có các cặp đôi lại có thể bên nhau hạnh phúc dài lâu đến thế, còn em lại chẳng cảm thấy dễ dàng chút nào ? Thế rồi từ ngày anh đến….

Từ ngày anh đến, em bận rộn hơn với việc cãi nhau, tranh luận với anh mỗi ngày. Bận dỗi hờn vu vơ, nhõng nhẽo để chờ anh vỗ về, dỗ dành như một đứa trẻ mãi chẳng chịu lớn.

Từ ngày anh đến, em biết mỗi tối bước chân ra khỏi văn phòng, phố xá ánh đèn không còn làm em cô đơn giữa dòng người tấp nập. Qua khung cửa sổ , thoáng có bóng dáng quen thuộc vẫn lặng lẽ đợi em trở về sau cả ngày dài bận rộn. Ngồi sau lưng anh, thế giới bình yên rồi.

Từ ngày anh đến, em tập tành sắp xếp mọi công việc, tập cân bằng cuộc sống để cùng anh dành ra khoảng thời gian nho nhỏ giữa cái thời gian biểu tưởng như không ngẩng mặt lên được của chúng mình. Mỗi ngày đi làm, tự nhiên trong lòng thấy cần cố gắng nhiều hơn để cùng anh vun đắp những hạnh phúc giản đơn.

Từ ngày anh đến, em biết cách lặng nghe những thanh âm dịu dàng của cuộc sống. Ngồi thưởng thức ly chè Sài Gòn tron quán nhỏ ven đường, lặng ngắm những con người, những chiếc xe đang lao đến và đi trước mắt. Ánh đèn đêm ấm áp hay chính lòng em đang cảm thấy bình yên đến lạ kì. Hạnh phúc vốn là những điều giản dị phải không anh?

Từ ngày anh đến, em học cách quan tâm, yêu thương một người đúng cách. Tình yêu đôi khi không phải chỉ là vài ba câu nói: “Anh yêu em” hay “Em yêu anh”. Khi đã thương nhau, người ta cần nhau, trân trọng nhau, biết phải chăm sóc lẫn nhau từ những điều bình dị nhất. Em nhận ra rằng nấu ăn cho ai đó thưởng thức cũng là một niềm vui chẳng hề nhỏ bé, anh yêu ạ.

Từ ngày anh đến, em nhận ra những chờ đợi bấy lâu là hoàn toàn xứng đáng. Anh biết không, thế giới của cô gái bé nhỏ bỗng ngập tràn cảm xúc buồn buồn vui vui, giận hờn và yêu thương.

Anh bước vào cuộc đời em nhẹ nhàng như thể mọi chuyện vốn dĩ phải xảy ra như thế. Anh là hiện tại, là giản đơn, là thói quen, là yêu thương trong em. Dù là ngồi ăn những món vỉa hè, đi đến những nơi ồn ào, ầm ĩ, miễn có anh cùng bước là được. Ở bên anh, em chẳng chạy trốn cả thế giới nữa mà tập dũng cảm đối mặt, vượt qua khó khăn. Ở bên anh, em được yêu thương và học cách yêu thương. Em dần dần thoát ra khỏi cái vỏ ốc của mình, sống từng ngày thật trọn vẹn, ý nghĩa để lắng nghe những thanh âm bình dị từ cuộc sống, để cảm nhận bao điều hạnh phúc xung quanh mình, để biết bản thân phải cố gắng thật nhiều. Và sau tất cả là để yêu đời yêu người: nhiều hơn quá khứ, ít hơn tương lai.

Rất nhiều, rất nhiều điều em muốn kể anh nghe: từ ngày anh đến!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Đoạn Đường Để Nhớ

Sâu thẳm trong trái tim mỗi người luôn có những đoạn đường để nhớ. Người bước vào cuộc đời ta một ngày trời xanh và có nắng. Đến sau này, dù trời vẫn xanh vẫn nắng nhưng người đã đi mất rồi…

Đi qua một cuộc tình, người ta thường tự hỏi bao giờ sẽ quên được người cũ: một ngày, hai ngày, một tuần, một tháng, sáu tháng, một năm hay thậm chí là vài năm? Các nhà hiền triết chỉ hay khuyên răn loài người rằng: thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả. Nhưng chẳng ai biết đấy là đến bao giờ?

Xa một người khi trong lòng còn bao day dứt, bao kỉ niệm chưa kịp quên, bao điều chưa kịp nói, đau lòng lắm chứ.

Em loay hoay vật vã từng ngày, em dằn vặt tự hỏi bản thân đã làm sai điều gì hay bản thân chưa đủ tốt. Em khóc lóc mỗi ngày, nhìn chăm chú những đoạn hội thoại cũ rồi thầm ước ao trở về ngày tháng hạnh phúc đã qua. Khi hối hả công việc tạm gác lại, khi vô tình trông thấy đôi tình nhân hẹn hò trên phố, em định nghĩa được hai chữ “cô đơn” còn rõ ràng, rành mạch hơn bất cứ cuốn từ điển bách khoa nào…

Chia tay, biệt ly nào phải chuyện ai mong muốn, đặc biệt trong tình yêu. Đừng chất vấn bản thân đã làm gì sai, cũng đừng đổ lỗi cho người ta khiến em đau khổ. Vấn đề không phải ai rời bỏ ai trước, chỉ là tình yêu đã rời bỏ hai trái tim không còn chung nhịp đập.

Con người ta đơn giản lắm: ai cũng có nhu cầu được yêu thương, ai cũng muốn hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc chưa bao giờ là điều dễ dàng có được và giữ được. Nó mơ hồ đến nỗi đôi khi đang sống giữa những ngày hạnh phúc, người ta thoáng băn khoăn: rốt cuộc đây có phải hạnh phúc không? Nó mơ hồ đến nỗi dù rằng đã qua rồi, người trong cuộc nhiều lúc vẫn không thể chấp nhận sự thật.

Cái gì càng khó nắm bắt, càng mơ hồ, càng không giữ được thì người ta càng nuối tiếc. Em đâu được uống nước của bà lão ở cầu Nại Hà mà có thể quên tất cả trong phút chốc được.

Giữa đại dương cảm xúc ngập ngụa, những con sóng lớn cứ nối tiếp nhau xô tới dồn dập, biển động dữ dội. Tại sao những chú cá vẫn tung tăng bơi lội hồn nhiên giữa đại dương ấy? Chúng không cố gắng lội ngược dòng nước dữ mà thả lỏng, nương theo những con sóng. Chờ biển bình yên trở lại, cá sẽ tiếp tục hành trình của riêng mình.

Nếu thực sự chưa quên được, hãy cho phép bản thân được nhớ nhung từng ngày em nhé. Cứ nhớ những con đường từng cùng nhau đi qua, nhớ những ngày tháng vi vu, nhớ những yêu thương tưởng chừng chưa bao giờ là cũ. Nhớ hoài, nhớ hoài đến một ngày những nỗi đau vượt qua sức chịu đựng, em sẽ chẳng còn muốn và chẳng thể nhớ nổi. Càng chạy trốn, nỗi đau mới càng đeo bám em. Nhưng chỉ nhớ cho riêng bản thân em thôi.

Vài năm sau hay có thể là chỉ vài tháng sau nhìn lại, biết đâu em sẽ cảm ơn vì những nỗi đau buồn đã xảy ra. Khi cuộc sống lấy đi một thứ gì đó của em, không phải vì em không xứng đáng với nó mà đơn giản chỉ là em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn mà thôi.

Ai cũng có một cuộc đời để sống, một đoạn đường để nhớ. Và hơn cả là một con đường phải bước tiếp đi…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Khoảng Trời Của Em

Người ta hỏi em sao quên được anh, mối tình gắn bó 4 năm? Em cười bảo họ rằng: “Đừng ai nhắc về anh nữa”. Vì em sợ nó sẽ khơi lại đủ đầy những hồi ức về em, về anh, về những lúc ngồi sau xe ôm lấy anh thật chặt, những lúc chúng mình đi dưới những khoảng trời xanh cùng nói về tương lai, về những dự định khi chúng mình bước qua năm 30 tuổi.

Anh, người dạy cho em về thói quen uống Latte nóng khi trời mưa. Vẫn là anh sẵn sàng đưa em đi đổi gió, chỉ cho em về những khoảng trời mỗi lúc em lòng em chất chứa quá nhiều đỗi phiền muộn về cuộc sống. Em còn nhớ khi ấy, anh đều ôn nhu bảo: “Khó khăn đến thế nào rồi sẽ qua thôi, mưa có mịt mù đến đâu thì em nhìn này trời cũng sẽ trong, nắng cũng sẽ đẹp”.

Em, con người ương bướng, khó chiều, dù luôn đầy sự kiêu hãnh bên trong nhưng chẳng biết vì sao lại sẵn lòng buông bỏ ngạo nghễ, vì anh. Em từng tin rằng khoảng trời nào đó có anh đó chính là nơi hạnh phúc em muốn hướng về.

Vẫn là em, rất hay giận hờn, nhưng luôn thỏa hiệp để dung hòa với anh. Em bắt đầu từ chối những lời mời của đám bạn thân vào mỗi dịp cuối tuần, rồi học cách xem những trận banh để những lần trò chuyện với anh thôi nhàm chán, kể cả em luôn nhắm nghiền mắt khi bóng lăn chưa quá 15 phút. Hài hước thật! Và em cũng tập yêu nhạc Trịnh dù em là tín đồ lâu năm của US-UK, hay thường xuyên diện những kiểu áo chỉ vì anh thích nhưng chẳng hợp với bản tính của mình tí nào. Rồi em giật mình trong những lúc cô đơn, nhận ra sao mình lại trở thành một con người khác. Anh à! Không có gì đáng sợ hơn chuyện mình không còn là mình nữa.

Chúng ta, nhảy vào tình yêu cuồng nhiệt với trái tim rách bươm, và không ít lần xót xa khi nói về những chuyện tình từng đi qua đời mình. Nhưng ngày ấy, chúng ta vẫn không ngần ngại trao nhau niềm tin. Chúng ta hứa với nhau sẽ cùng nhau xây dựng một ngôi nhà, ở giữa phòng khách sẽ là bộ sofa trắng yêu thích, mình ngồi xuống nhâm nhi tách cà phê nóng, rồi ân cần đặt an yên vào từng góc nhỏ. Chỉ cần như thế thì ngoài kia kệ bao nhiêu sóng dữ, chúng mình cũng đã có khoảng trời bình yên riêng dành.

Nhưng khi tháng năm đi qua, giữa chúng ta chỉ còn muôn trùng giông gió, ngôi nhà mình xây không còn đủ vững vàng để che chắn những lần mưa ướt, khoảng trời lạc đi mất những bình yên, anh và em nhìn thấy nhau trong những mỏi mệt và len lén nghi ngờ. Để đến cuối cùng, chúng ta chỉ lặng im nghe tim mình rơi xuống, rụt tay cho những thương yêu vuột khỏi, ngay cả khi trong lòng ai cũng có những phút giây không nỡ mà vẫn không hề níu lấy.

Từ đó khoảng trời xung quanh em tan vỡ, hạnh phúc bỗng chốc hóa chông chênh, khi cứ ngỡ mình sẽ đi cùng nhau thật lâu nhưng phải nhường bàn tay anh cho một ai khác bước tới. Em của những tháng ngày không anh bên cạnh chơi vơi đến mức ngay cả đến thói quen cũng dễ khiến tim em tê rát. Thậm chí, em không muốn nhìn mình ở trong gương, bởi em biết sẽ xót xa thế nào khi thấy dòng kẻ mắt ngày nào cũng nhòe đi, và bản thân thì luôn đắn đo với câu hỏi: “Em đâu rồi cô gái hay cười khi đi dưới những khoảng trời xanh trong, yêu những cuối tuần cùng bạn bè xuống phố, lê la vài quán cà phê quen thuộc, hát theo bài hát mình yêu thích, rồi mỉm cười thật tròn đầy khi thấy mình xinh xắn trong chiếc đầm màu xanh rêu vừa mới mua”. Em không biết bao lần mình tự lấy cắp trong tim quá nhiều nước mắt.

Nhưng rồi cuộc sống của em chuyển biến, thay vì quanh quẩn trong căn phòng, và khóc đến sưng cả mắt, em cùng vài người bạn tham gia các chuyến công tác thiện nguyện. Thành thật mà nói những chuyến đi khiến em bớt suy nghĩ, lấp đi những khoảng thời gian ngồi nhớ về anh. Và khi tiếp xúc với nhiều người, đi đến những khoảng trời mới, bỗng em bất chợt hiểu ra tình yêu chỉ là những ngã rẽ, mình ngang qua người này thì sẽ gặp một người khác, tương lai là không đoán được.

Anh à, em đang học cách nói cảm ơn bản thân mình vào mỗi ngày vì đã nỗ lực đi qua những tổn thương, cố gắng để không nhọc lòng khi nhắc về những điều xưa cũ. Em sẽ diện chiếc váy yêu thích, vào quán cà phê có góc ban công nhỏ, nhấm nháp tách cà phê sữa và ngắm nhìn bầu trời tự tại của riêng mình. Bao nhiêu mây xám rồi cũng sẽ tan nhanh nên hà cớ gì cứ gieo hờn trách vào lòng của quá khứ, khi đâu đó luôn có khoảng trời dành để cho em!

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Độc Bước Chờ Anh

“Sắp ba mươi” là cái danh từ mà người ta hay dùng để gọi những cô gái như em. Ở cái độ tuổi này, những cô bạn xung quanh sớm thì đã một hai đứa con bế bồng, muộn cũng sắp làm cô dâu. Còn em vẫn đang sống một cuộc sống bình thường, rất rất bình thường chỉ là không có anh thôi. Ba mẹ sốt ruột: “Ráng tìm đứa nào tử tế đi, qua ba mươi rồi không ai hốt mày nữa đâu con ạ”. Bạn bè hối thúc: “Hạ bớt tiêu chuẩn xuống mà kiếm anh nào rồi xây dựng gia đình riêng đi mày, lông bông đủ rồi”. Hình như ai cũng lo lắng cho cô gái “sắp ba mươi” như em thì phải. Những cô gái xấp xỉ cái ngưỡng ba mươi có muôn vàn lý do để trở thành “chẳng thuộc về ai”. Có rất nhiều người chính là sự bị động của hoàn cảnh còn với em chính là lựa chọn của bản thân.

Có người dành hết cả mười mấy năm thanh xuân đẹp đẽ chỉ bên cạnh một người. Bên cạnh người mình yêu trong những ngày khó khăn của tuổi trẻ, động viên anh ta trước những vấp ngã đầu đời, ủng hộ anh ta xây dựng tương lai. Ngày chàng trai ấy có sự nghiệp và cô gái kia mong đợi một đám cưới thì lời chia tay thốt lên. Ba mươi với một người đàn ông có thể mới bắt đầu nhưng với người phụ nữ chính là “gần đích”.

Có người lại chỉ vì nỗi đau và sự ám ảnh của phản bội quá đậm sâu mà ôm trái tim nhiều vết xước lao đầu vào công việc để rồi khi khựng lại thì bản thân cô đã chẳng ở cái độ tuổi có thể “yêu chính là yêu”. Người con gái ấy cũng dần quên mất cảm giác thế nào là yêu một người, tin tưởng một người.

Em thì khác. Em không phải là nàng thơ bị bỏ lại, càng không phải là trái tim bị phản bội mà đánh rơi cả tuổi trẻ. Hai tư tuổi em kết thúc một mối tình. Đó là người đàn ông cần gia đình ổn định, còn em lại vẫn căng tràn nhiệt huyết và khao khát tự do. Em chưa sẵn sàng cho một cuộc sống hôn nhân nhưng người ấy lại chẳng còn kiên nhẫn chờ đợi. Chia tay hẳn là điều tất yếu với hai con người không cùng một đích đến. Hai tư không phải là sớm song cũng không phải muộn cho việc bắt đầu một mối tình mới. Và em đã chọn “độc bước” trên chặng đường tiếp theo.

Lúc đó, em chỉ muốn dành chút thanh xuân thử làm mọi thứ, thử cảm nhận mọi thứ một mình. Có thể vài năm sau, khi bản thân đã sẵn sàng để khoác lên mình bộ váy cưới, em sẽ chấp nhận cho bản thân hai chữ “ổn định”. Em chẳng muốn cố cưỡng một đám cưới để theo đúng cái tiến trình hai bảy tuổi rồi nhận ra đối phương không phải người mình mong ước, cuối cùng hoặc sống với nhau vô nghĩa đầy chịu đựng hoặc chia tay với bao vết sẹo hôn nhân. Em cũng như bao người con gái khác, luôn mong muốn ngày cưới là ngày mở ra một chuỗi hạnh phúc mới chứ không phải là khép lại một cuộc đời vui vẻ.

Trớ trêu thay cuộc đời lại chẳng bao giờ diễn ra như ta mong muốn, khi chưa sẵn sàng thì hôn nhân bày ra trước mắt, khi đã đủ tâm lý bước vào lại chẳng có ai cùng em chung bước. Em nhận ra rằng kế hoạch dù chỉn chu tới mức nào cũng xảy ra điều ngoài ý muốn, huống chi là nhân duyên con người. Khi con tàu tương lai rẽ hướng, mình nên thích nghi với nó hơn là cưỡng cầu. Em sẽ trân trọng và yêu thương thật nhiều những điều bé bé quanh mình.

Yêu những buổi sáng mai thức giấc, hít bầu không khí trong lành, tự chuẩn bị cho mình một bữa sáng đơn giản. Tô lên môi màu đỏ quyến rũ, khoác lên mình bộ váy yêu thích, hoàn hảo với hương nước hoa ngọt ngào. Yêu những phút giây được cháy với đam mê dù rằng công việc nhiều khi không kịp thở. Bàn phím trở thành “gối êm” những lúc mệt nhoài mà chợp mắt. Yêu những đĩa bánh nhỏ xinh, ly sữa đêm khuya tự thưởng cho mình để tiếp thêm năng lượng và tiếp tục với công việc, yêu chậu cây nhỏ xinh trên bàn làm việc, yêu món đồ gốm sứ mới rinh về. Em sẽ đi hết những chuyến du lịch mà cứ mãi lên lịch chưa thực hiện, tới những thành phố xinh đẹp em chỉ được biết qua những lời kể, ăn những món ăn em muốn được thưởng thức, làm hết những điều em muốn mà chưa thể.

Có một câu về tuổi trẻ: “Hãy thử cảm nhận mọi thứ một mình”. Một mình để biết mình mạnh mẽ đến nhường nào. Một mình để tự do tuyệt đối ít nhất một lần trong đời. Một mình để thấy cô đơn, trải qua nỗi cô đơn ngắn hạn sẽ giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn những yêu thương dài hạn. Như một bản nhạc nếu không có nốt nốt trầm ta sẽ chẳng biết ý nghĩa của nốt cao. Và một mình cũng là cách để yêu thương mình nhiều hơn.

Sau này khi gặp anh, em sẽ kể anh nghe về những bộ phim em đã xem, những món ăn em đã thử, những miền đất em đã tới… nhưng trước đó hãy để em cảm nhận chúng một mình đã nhé. Có thể mọi người sẽ lo sợ cho một cô gái “sắp ba mươi” như em cứ mải rong chơi, bay lượn liệu có còn tìm được bến đỗ? Nhưng em tin rằng rồi đến một lúc nào đó có thể ngày mai, ngày kia hoặc rất nhiều ngày sau đó em sẽ gặp anh, người sẽ đọc hết những gì em đã viết, sẽ nghe những bài hát em yêu thích,sẽ đi những nơi em từng qua, sẽ đọc những cuốn sách em từng đọc…

Em vẫn luôn tin nhân duyên sẽ đến vào đúng thời điểm. Nhưng trước đó em vẫn sẽ là một cô nàng độc thân đầy hạnh phúc, đầy bận rộn, tự do. Em sẽ yêu thương mình thật nhiều trước khi gặp một người tới và yêu thương em.

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Duyên Dáng Bánh Huế

Cố đô Huế mộng mơ và cổ kính, có một nét trầm mặc mà chẳng nơi nào sánh nổi. Những điều cổ xưa thấm vào từng con đường, từng con người nơi đây. Thế nên, chẳng có gì lạ khi những món ăn Huế lại rất đỗi giản dị nhưng cũng không kém phần đậm đà, đáng nhớ. Khoan nói về những món ăn đã quá nổi tiếng như bún bò, cơm hến hay bánh canh, tôi nghĩ mình cần phải ghé vào một quán nhỏ ven đường để thưởng thức vài loại bánh ăn vặt đã quá quen thuộc ở nơi đây.

Duyên dáng chén bánh bèo xứ Huế

Khi tìm hiểu về món ăn này một cách kỹ càng, tôi mới biết đây không phải món ăn của riêng Cố đô mà là của nhiều vùng khác. Nếu như ở Hải Phòng, chiếc bánh bèo có nhiều nguyên liệu đậm đà thì ở Cần Thơ, bánh lại được chan thêm nước cốt dừa ngầy ngậy. Riêng tại Huế, bánh bèo nằm gọn xinh trong chiếc chén nhỏ, khiêm tốn và nền nã y như những người con gái nơi đây.

Những phần bánh trắng muốt, phía trên được điểm sắc cam nhẹ từ ruốc tôm sấy khô, cạnh đó là những mảng xanh bóng bẩy từ hành phi, cùng miếng tóp mỡ vàng rụm. Nhìn qua chẳng khác nào các loại “finger food” mà ta thường thấy trong tiệc khai vị của phương Tây.

Ngược lại với cách trình bày khá tỉ mẩn, món ăn được chế biến một cách khá đơn giản nhưng cũng không kém phần tinh tế. Hạt gạo trắng ngần được xay nhỏ thành bột, để có độ dẻo vừa đủ, người ta thường ngâm nước trong vài phút. Để bánh không bị dính và bết vào chén, bột sẽ được trộn chút mỡ và muối rồi mới đổ vào khuôn. Khi làm bánh bèo, đừng quá tham lam mà đổ đầy các chén, chỉ cần một lượng vừa đủ cho lớp bánh mỏng như cánh bèo mà thôi. Chắc đây cũng là lý do mà món ăn có cái tên như vậy.

Bánh chín ngay sau khoảng 10 tới 15 phút, thêm chút hành phi và tóp mỡ là bạn đã có một món khai vị nhìn thật tinh tế, chả kém gì những nhà hàng sang trọng. Người ta thưởng thức bánh bèo khi đã nguội đôi chút, rưới thêm chút nước mắm chua ngọt, xắn một thìa để cảm nhận hết cái dai dai từ bột, vị đậm đà của tôm cùng hành thơm, miếng tóp mỡ giòn giúp cấu trúc món ăn trở nên hoàn thiện một cách tuyệt đối.

Vàng giòn miếng bánh khoái thơm thơm

Thoạt nhìn bánh khoái, người ta sẽ nghĩ ngay tới một chiếc bánh xèo, nhưng thực chất, hai món ăn ngày khá khác nhau.

Nếu như bánh xèo được chấm với nước mắm chua ngọt cay cay, có phần khá nhẹ nhàng thì bánh khoái lại ăn kèm với nước lèo đậm đà, vô cùng thơm ngon. Đây cũng là yếu tố quyết định độ hấp dẫn của các quán ăn ở Huế. Các nguyên liệu chính của bát nước chấm là gan heo, thịt nạc băm cùng với lạc giã, vừng rang thơm. Tất cả hòa trộn trong thứ tương đậu nành sóng sánh, được chưng cất vô cùng kỳ công của người dân nơi cố đô.

Cũng được làm từ bột gạo như bánh bèo nhưng thay vì trộn với nước để hấp thì bột bánh khoái được đem rán. Chiếc chảo để nấu cũng khác với loại chảo to thông thường để làm bánh xèo, nó làm bằng gang, có đường kính nhỏ nên bánh khoái cũng chỉ be bé bằng một nửa bánh xèo mà thôi. Khi chín vàng hai mặt, đầu bếp sẽ tráng thêm một lớp trứng trên mặt bánh để tạo màu vàng ươm đẹp mắt, cũng như thêm hương vị cho phần vỏ đơn giản. Nhân bánh khoái khá đa dạng và tùy thuộc vào khẩu vị, sở thích của từng chủ quán. Nơi thì cho tôm, tép, nơi thì cho thịt xá xíu, trứng cút,…nhưng lúc nào cũng thêm chút giá tươi để món bánh không bị ngấy.

Khi ăn bánh khoái, người ta xắn một miếng nhỏ, ăn kèm với rau sống tươi xanh và vài miếng dưa góp rồi chấm thật đậm thứ nước lèo hấp dẫn kia. Phần bột bánh giòn tan, không ngấm mỡ hòa quyện với nhân thịt thơm lừng, rồi lại được nêm nêm bằng thứ gia vị từ tương đậu “vô cùng quyến rũ”, tất cả tạo nên hương vị Huế thật rõ nét trong lòng người thưởng thức, khiến ai cũng cứ mãi vẫn vương, chẳng muốn đứng lên.

Mỏng manh mà đậm đà của bánh nậm

Khác với bánh bèo hay bánh khoái, bánh nậm thường là thứ quà  người ta đem từ Huế về quê nhà, dành tặng cho những người thân yêu, một phần vì dân nơi đây đã gói chúng trong những phần lá chuối, khiến món ăn này dễ dàng chạm tới mọi nẻo của Tổ quốc.

Bánh nậm có hai phần là vỏ và nhân. Để đạt đươc phần vỏ hơi dai mà vẫn mềm, đầu bếp thường chia nguyên liệu theo tỷ lệ 1:1 (một phần nước và một phần bột lọc), cùng với đó là chút muối, dầu ăn cho đỡ dính. Sau khi trộn kỹ lưỡng, hỗn hợp sẽ được khuấy đều trên bếp tới khi đặc lại rồi để nguội.

Phần nhân có nguyên liệu chính là thịt ba chỉ và tôm, thường là tôm đất tươi, được để nguyên vỏ nhằm giúp giữ lại màu hồng cam đẹp mắt. Sau khi chế biến qua, người ta đảo tôm với hành phi thơm và nước mắm để thêm phần đậm đà, đặt thêm miếng thịt ba chỉ hoặc thịt nạc dăm xay đã được xào sơ. Bánh sau khi gói lại thì đem hấp khoảng 20 phút. Một mẻ bánh đạt chất lượng là khi bóc ra, phần bánh không bị dính vào lá, khi ăn cảm nhận được vỏ bánh mềm, thịt tôm thơm ngon và vẫn giữ nguyên được độ tươi ngon vốn có. Đôi khi người ta ăn luôn mà chẳng cần chấm thêm gì cả, nhưng nếu kỹ tính, bạn vẫn có thể pha thêm chút nước mắm cho vị bánh được trọn vẹn hơn.

Ở Huế, những dấu ấn của một kinh thành sầm uất xưa cũ không chỉ in dấu trên mảng kiến trúc mà còn trong chính văn hóa ẩm thực nơi đây. Mỗi một món bánh, dù đơn giản nhưng lại được chuẩn bị kỳ công, giữ trọn nét hoàng gia của một thời đã qua, nhưng vẫn thật gần gũi để chạm tới trái tim của thực khách.

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Chọn Đúng Người, Chẳng Phân Vân

Thế nào là đúng người?

Chính là khi bên cạnh người đó ta được là chính mình, người đó hiểu bạn còn hơn bạn và điều quan trọng chính là bạn sẽ chẳng còn mong cầu tiền bạc hay danh lợi, cảm giác có thể bên nhau “đồng cam cộng khổ”, đi bên cạnh chính là hạnh phúc.

Tôi vẫn nhớ về tin công khai mối quan hệ và một đám cưới sẽ diễn ra vào cuối tháng mười của cặp đôi Song-Song ngập tràn các mặt báo. Có người yêu mến, chúc phúc và còn ngưỡng mộ, lại có người cho rằng họ không xứng đôi với nhau. Có người nói Song Hye Kyo lớn tuổi và chững chạc hơn so với khuôn mặt baby bất chấp tuổi tác của Song Joong Ki. Nhưng tôi nghĩ khớp với nhau hai mảnh ghép mới cùng một chỗ, là của nhau hai người mới có thể cùng đồng hành.

Song Hye Kyo không phải cô gái mười tám ngây ngô mới yêu lần đầu, Joong Ki cũng chẳng phải chàng trai hai mươi đầy bốc đồng và yêu thương chỉ là nhất thời của “lực hấp dẫn”. Hai người họ đã đủ trưởng thành, cũng đã bước qua bao mối tình, nếm trải đổ vỡ, chia lia, thị phi và đau khổ. Song Hye Kyo lại càng là cô gái kín tiếng chuyện đời tư và sau tan vỡ của mối tình ngỡ là sau cuối, cô khép chặt trái tim mình và e dè hơn với tình cảm của người khác phái. Chàng Joong Ki đã phải cẩn trọng biết bao khi tiếp cận trái tim đầy phòng vệ ấy bằng một tình bạn.

Và qua những cuộc trò chuyện, qua những chia sẻ, những quan tâm cô nàng “bác sĩ” cũng đã nhận ra được tấm chấn tình của chàng “quân nhân” dễ thương. Cô nhận ra đây không phải thứ cảm giác chóng nở sớm tàn mà là thứ tình cảm lớn lên âm thầm, bền vững. Họ nhận ra đối phương chính là nửa mình cần, là bờ vai mình có thể dựa vào. Người ta yêu có thể rất nhiều nhưng người ta cưới thì chỉ có một, đó là người định sẵn sinh ra để cùng ta sánh bước đoạn đường dài của tương lai. Nam tài tử khi được hỏi trong show truyền hình rằng: “Cậu còn trẻ như vậy, kết hôn bây giờ có phải là hơi sớm không?”, và anh đã trả lời: “Không sớm chút nào, bởi tôi đã gặp được đúng người rồi”.

Đúng người rồi những thứ khác liệu còn quan trọng?

Gặp được đúng người mình muốn lấy, muốn ở bên họ suốt quãng đời còn lại, muốn được gọi họ là vợ, là chồng thì việc kết hôn chính là đã đến thời điểm. Sớm hay muộn không ở tuổi tác, thời gian mà ở con tim của mỗi người.

Cô bạn tôi ngày quyết định sánh bước cùng chàng trai mà cô yêu thương về chung một nhà, đã gặp biết bao sự phản đối xung quanh. Ba mẹ xót con gái nhỏ phải chịu cực khi chàng rể chẳng được như những chàng trai mà con gái họ từ chối. Bạn bè thấy tiếc cho một cô gái có nhan sắc, học thức như cô lại theo anh, chàng kỹ sư đang còn chập chững xây những viên gạch đầu tiên trên con đường tương lai của mình. Không ai nói anh sẽ thất bại nhưng cũng chẳng ai đoán được anh thành công, liệu rằng tương lai cô có được sống trong nhà cao cửa rộng hay lại vợ chồng chung nhau căn gác trọ, lo lắng từng bữa ăn?

Và cũng có thể một mai anh đứng trên đài vinh quang của danh vọng lại quên mất cô, người con gái đã “chia ngọt xẻ bùi”, cùng anh vượt qua những ngày giông bão của cuộc đời. Cô hết lòng vì một tương lai mà cô vọng tưởng nhưng lại chẳng biết được nơi đó liệu còn có mình hay không. Nhưng cô vẫn chẳng thay lòng, vẫn quyết tâm lấy anh và cùng anh đi hết những năm tháng tuổi trẻ.

Có người đàn ông chưa từng nghĩ mình sẽ bước vào cuộc sống hôn nhân, anh có thể yêu hết lòng nhưng hôn nhân chính là giới hạn anh không muốn bước qua. Tới khi gặp được người con gái duy nhất, người mà vừa gặp anh đã tự nguyện muốn mang đến cho người đó một mái ấm đúng nghĩa thì tự bản thân người đàn ông ấy đã bước qua giới hạn, rẽ lối tương lai của bản thân lúc nào không hay. Đó chính là “đúng người”.

Phụ nữ cũng thường luyên thuyên về những giấc mơ bạch mã hoàng tử, nam thần soái ca hay ngần ngừ trước lời cầu hôn của chàng trai bên mình. Là cô ấy còn trẻ, còn mong muốn tự do? Là cô chưa sẵn sàng cho cuộc sống hôn nhân? Là người con trai ấy không đủ tốt?

Tất cả đều không phải. Chần chờ, lưỡng lự bởi cô vẫn cảm thấy có gì đó không phải như cái cách người ta cứ cố gắng ép hai mảnh ghép lại với nhau khi nhìn qua có vẻ khớp nhưng nhìn kỹ lại thì hóa ra chúng còn vài lỗ hổng. Khi cô từ bỏ anh, chàng trai chân thành, tốt với cô, bao dung cô, chờ đợi cô để đến với một chàng trai khác yêu cô có khi chẳng bằng anh, bên cô cũng không lâu như anh nhưng cô lại nhận lời lấy người đó và rạng rỡ biết bao trong ngày trọng đại.

Có lẽ “tình yêu là cốc nước, nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết”. Người ngoài nhìn vào thấy rằng họ không hợp nhưng chỉ có họ mới biết đối phương là người mình cần, là người mình có thể giao phó hạnh phúc một đời. Và tương lai là một điều vô định, chẳng ai đoán định được thì sao ta không sống cho hiện tại.

Tương lai có thể là chia xa nhưng cũng có thể là mãi mãi ở bên nhau, vậy hà cớ gì cứ vì một sự vô hình tưởng tượng mà phá vỡ đi hạnh phúc của hiện tại. Đã nhận định đối phương là người mình cần thì cứ nắm lấy, trân trọng và cùng nhau sánh bước, chuyện của một ngày xa xôi nào đó của tương lai thì cứ thản nhiên đối mặt bởi nó chính là một ngày còn rất xa rất xa của tương lai kia mà!

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Một Thoáng Hà Nội

Hà Nội, ngày đó và bình yên

Thế hệ 9x chúng tôi sinh ra khi đất nước đã qua thời bao cấp xếp hàng đong gạo, mua thịt mua rau bằng tem phiếu. Câu chuyện ngày xưa chỉ được nghe qua lời của ông bà, bố mẹ hay vài cuốn sách, vài bộ phim cũ. Những hình dung không thật rõ ràng tua nhanh trong đầu: có cái chợ Đồng Xuân nhộn nhịp; mẹ dẫn đi mua chăn con công và quần áo mới; có chiếc xe cup 82 “èn èn” cũ mèng của bố từng chở tôi đi khắp phố khắp phường Hà Nội; có phố Lương Văn Can bày bao nhiêu siêu nhân, đồ chơi; có phố Hàng Ngang Hàng Đào với cả dãy cửa hàng bán buôn tấp nập cả ngày…

Chúng tôi lên trung học, Hà Nội rộng hơn một chút. Đó là những con phố dài nối tiếp ngang dọc sực nức hương hoa sữa  đêm cuối thu. Đó là những chiều lang thang cùng lũ bạn, đạp xe qua đường rợp bóng cây xanh sau giờ tan lớp.  Hà Nội là tiệm sách thân quen với lũ đồ lưu niệm xinh xinh, với cốc trà sữa ngọt dịu dàng trong buổi chiều lộng gió.

Hà Nội, hôm nay và đổi thay

Rồi ra trường, đi làm và trưởng thành, bỗng nhận ra: tiếng còi xe inh tai nhức óc giữa biển người không thể trôi đi khiến ta bực bội. Những quán xá mọc lên ầm ầm, chen chúc, bán vô vàn mặt hàng khác nhau từ ẩm thực đến may mặc, điện lạnh, cái gì cũng có. Hàng cây cổ thụ rợp bóng bao con phố bị chặt đi, thay bằng những loài cây rất mới mà thật lạ. Khu chợ cũ lúc trước có vài gian hàng buôn bán giờ được xây thành trung tâm thương mại lớn, to hơn, đẹp hơn nhưng vẫn thiếu chút gì đó rất Hà Nội.

Có một điều không thay đổi là mọi thứ luôn đổi thay, Hà Nội cũng thế. Hà Nội đã chuyển mình, không còn như những kỷ niệm ấu thơ nữa ư ? Không phải!  Đằng sau tiếng còi khó chịu, người ta biết có ai đó đang chờ mình trở về bên bữa cơm chiều, chờ buổi tối bình yên cùng nhau dạo khắp phố phường bé nhỏ.

Hà Nội sáng sớm hôm nào vẫn bình yên trong cái không khí trang trọng của buổi thượng cờ ở Lăng Bác, vẫn thanh bình, quen thuộc với tiếng đài phát ra từ chiếc radio của các cụ đi tập thể dục buổi sáng. Cứ mỗi lần ghé quán café nhỏ trên phố Trần Nhật Duật, ngồi thưởng thức chút dư vị Hà Nội bên ly trà táo bạc hà mát lạnh, thấy nhẹ nhõm lạ kì.

Ngoài cửa sổ, gió khẽ lay, nắng vàng ruộm, ngập tràn trên từng ô từng nhịp của cây cây cầu sắt cũ. Dòng xe cộ vẫn tấp nập đến rồi đi. Dưới chân cầu, vẫn là cuộc sống mưu sinh vật lộn của biết bao con người trong cái nóng ba sáu, ba bảy độ của thủ đô. Tôi chợt nhận ra cái nỗi buồn tuổi trẻ của mình quá nhỏ bé trước cuộc đời, trước số phận lênh đênh, chìm nổi nhưng chưa bao giờ ngưng cố gắng của những người dân lao động, buôn bán vất vả kia: này là bác xe ôm, này là cô bán bánh mì gần ga, này là tiếng rao của bà bán bánh đa hết con phố này sang con phố khác…

Đêm, Hà Nội lung linh dưới những ánh đèn, tiếng nhạc xập xình từ những quán cà phê, tiếng cười nói rộn rã cả dãy khu phố. Người ta nâng cốc, chạm ly, nói vài câu chuyện cuối tuần.

Ở một góc vắng bên quán nhỏ, những đôi tình nhân ngồi nhâm nhi vài món ăn vặt giữa cái lành lạnh mưa mưa. Những ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt ánh lên niềm hạnh phúc…

Ở một góc nào đó, tiếng chổi tre cuối ngày của cô lao công vẫn mải miết quẹt xuống mặt đường, đưa đi những chuyến rác cuối cùng của cả con phố.

Ở một góc nào đó, người ta lại đang bận rộn bốc dỡ bên những gánh hàng, những chiếc xe chở đầy thực phẩm, hoa quả tại chợ đầu mối Long Biên. Có một Hà Nội chưa ngủ hay một Hà Nội đã thức giấc từ lâu rồi? Mặt trời từ từ nhô lên phía bên kia cây cầu cổ trăm năm, trời sắp sáng…

Hà Nội ấy có góc phố, có hiệu sách, có quán xá, có hàng cây, có cây cầu sắt biểu trưng, có những con đường quen thuộc mình từng đi qua, có nắng nắng mưa mưa, có cái lành lạnh se se, có cái rét vừa khô vừa ngọt, có tuổi thơ và tuổi trẻ lớn lên bên những người bạn, có bao kỷ niệm, có những người yêu thương và… có Nhà. Có một Hà Nội vẫn bình yên, vẫn dịu dàng đến thế thôi !

Ngày nào đó phải đi đâu đó thật xa: dù là Sài Gòn hoa lệ hay nửa vòng Trái Đất xa xôi, nhưng lòng mãi nhớ: Hà Nội luôn ở đây, Hà Nội mãi ở đây và chờ ngày người trở về…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ
Địa Điểm: Serein Café & Lounge

Phương Thanh, Lại Loay Hoay Với Chữ “Đau” Nuốt Ngược

Đã làm ca sĩ, ai cũng mong có “hit”. Vì lẽ đơn giản, “hit” mang đến danh tiếng và tiền bạc cho người ca sĩ. Thế rồi, đến một lúc nào đó, sau khi đã sở hữu cả một kho “hit” trong sự nghiệp, người ta sẽ có hai lựa chọn. Hoặc tiếp tiếp tục cày “hit”, lúc nào cũng đặt ra mục tiêu bài sau phải “đỉnh” hơn bài trước. Hoặc chả quan tâm đến “hit” và cho phép mình làm những gì mình muốn, hát những gì mình thích. Phương Thanh là hình mẫu tiêu biểu của trường hợp thứ hai. Và Buông tay đi, sản phẩm âm nhạc mới nhất của chị đã thêm một lần khẳng định điều ấy.

Không phải là những đề tài thông thường dễ nghe dễ hát, lần này Phương Thanh chọn một chủ đề xã hội. Càng khó thể hiện hơn, cả về mặt âm nhạc, hình ảnh lẫn ý tưởng, khi đây lại là chủ đề về bạo hành gia đình. Không chọn một dòng nhạc thịnh hành của thị trường, Chanh cùng ê kíp đã quyết định sử dụng rock để làm nền cho ngôn từ. Càng khó nghe hơn, khi đó là progessive metal, thứ âm nhạc vốn không thuộc về số đông. Không vội vàng để sớm hoàn thành sản phẩm dù đã có đủ mọi thứ trong tay, giọng ca Trống Vắng tỉ mỉ chăm chút cho đứa con tinh thần của mình từng chút một. Càng nể hơn, khi chị sẵn sàng “cân” cả những cảnh nguy hiểm mà không cần diễn viên đóng thế. Và thành quả là cuối cùng, bản MV được thực hiện như một bộ phim ngắn của Buông tay đi cũng được chính thức giới thiệu, 2 năm sau khi Dương Khắc Linh sáng tác ca khúc này.

Vào vai một người phụ nữ bị bạo hành, với khả năng diễn xuất nội tâm ngày càng “chín”, Phương Thanh đã khắc họa được đầy đủ cảnh đời như dưới địa ngục của những người đàn bà trót lấy nhầm tấm chồng. Đó là những người mà nụ cười là thứ xa xỉ, còn đôi mắt dường như chỉ để khóc chứ không phải nhìn, và cuộc sống là những chuỗi ngày dài ăn đòn thay ăn cơm. Là những người kết hôn nhầm quái vật. Phần hình ảnh ấy khi được hoà quyện với tiếng hát xé lòng của Phương Thanh cùng bản phối đầy cao trào nhưng không kém phần tinh tế của Nguyễn Dân đã khiến cho những thông điệp được gửi gắm trong MV càng thêm giàu sức nặng.

“Rất nhiều người phụ nữ đã phải cắn răng chịu đựng thói bạo hành của những người chồng vũ phu.  Với họ, gia đình chưa bao giờ là mái ấm mà là nỗi ám ảnh đáng sợ bởi những lằn roi bầm tím, những cái tát như trời giáng, những trận đòn thừa sống thiếu chết mỗi khi chồng nhậu say hay ghen tuông vô cớ.” Phương Thanh chia sẻ trong buổi ra mắt MV Buông tay đi. “Tôi hi vọng bộ phim ngắn này sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh cho toàn xã hội, nhất là những bạn trẻ sắp lập gia đình, phải thực sự chín chắn, thấu hiểu và chia sẻ với người bạn đời của mình, đừng bao giờ để gia đình không còn là chỗ dựa vững chắc nhất cho mỗi người, đừng để tuổi thơ của con trẻ phải sống trong sợ hãi…”

Thành thực mà nói, đây là một MV không dễ “cảm”, đặc biệt là các khán giả trẻ. Nhưng một khi đã ngấm, thì sẽ rất thấm. Lại nhớ, chừng dăm ba năm về trước, trong những câu chuyện trà dư tửu hậu bên vỉa hè, Phương Thanh từng luôn miệng khẳng định rằng từ giờ trở đi, mình sẽ chỉ hát nhạc vui thôi, không chơi với nhạc buồn. Đúng là sau đó, chị có hát nhạc vui thật, thậm chí là nhạc xuân như ai. Nhưng dường như, với Phương Thanh, nhạc vui chỉ làm cho vui. Chị ra sản phẩm để lấy bài đi hát, còn đĩa bán được hay không không quá quan trọng. Thậm chí, vì chẳng làm truyền thông nhiều, ít người biết tới, chị còn không ngại ngần mang đĩa đi tặng khắp mọi miền quê.

Nói đến đây, có lẽ cũng nên thanh minh một chút cho Phương Thanh. Với những fan cứng của chị, hay những ai đã có nhiều cơ hội tiếp xúc và làm việc với chị, thì việc chị nói một đằng rồi làm một nẻo là chuyện rất bình thường. Đó không hẳn là sự bốc đồng, chỉ đơn giản là mẫu nghệ sĩ như Phương Thanh luôn làm việc theo cảm xúc. Mà cảm xúc thì vốn không bao giờ có chu kỳ cố định. Chưa kể, là một người luôn mẫn cảm với những câu chuyện buồn và được khán giả nhớ đến cũng là nhờ những giai điệu đầy giằng xé, vậy nên bảo Phương Thanh thôi đừng bi lụy thì có khác nào khuyên Ngọc Trinh đừng tắm trắng.

Và trên tất cả, sau biết bao sóng gió đã trải qua, thì kể cả khi đời có vui như Tết, định mệnh vẫn khiến cho Phương Thanh phải hát nhạc buồn. Hãy mở Buông tay đi và nghe thật kỹ cách Chanh hát chữ “đau” sẽ rõ. Đó là chữ “đau” rất nhẹ về mặt âm lượng, nhưng lại vô cùng nặng ở cảm xúc. Đó là một chữ “đau” nuốt ngược vào trong mà không biết bao giờ chị có thể đẩy nó ra ngoài.

Được biết, sau Buông tay đi, Phương Thanh sẽ tiếp tục tung ra hai sản phẩm mới, đều khai thác các đề tài xã hội. Dù không chia sẻ gì nhiều, nhưng có lẽ sẽ lại là buồn và đau. Tuy nhiên, giờ Chanh buồn và đau cho đời, không phải cho mình.

Bài: Linh Phạm, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Chút Lãng Đãng Giữa Lòng Hà Nội

Ai đó từng nói với tôi rằng “Hà Nội nhiều khói, Hà Nội nhiều xe, Hà Nội xô bồ tiếng còi xe đinh tai nhức óc lắm”… Nhưng hình như vẫn tồn tại đâu đó giữa lòng Thủ đô tấp nập một chút bình yên, lắng đọng trong góc góc phố con con, bên ly cà phê sữa thơm thơm. Trong khoảnh khắc, trong giây phút nào đó, một nét Hà Nội thu bé lại vừa bằng… Xofa Café!

Lối vào quán không lớn. Bước dọc theo bức tường gạch cam cũ kĩ  sẽ dẫn tới một khoảng sân nhỏ. Từ góc sân này, người ta có thể dễ dàng chọn cho mình một không gian thích hợp khi đến với Xofa Café, hoặc ngoài trời hoặc trong nhà. Dưới bóng những chiếc ô lớn che mát, xếp dọc lối vào vài cái bàn và mấy chiếc ghế gỗ nâu. Chỉ cách vài trăm mét thôi mà sao không khí dịu dàng đến kì lạ. Màu ngát xanh của vườn cây khiến đầu óc nhẹ nhõm hẳn. Gạt đi tiếng còi bíp bíp, xua tan tầng tầng lớp lớp bụi khói của xe cộ, đến Xofa Café: trong và xanh.

Cái từ “Xofa” thoáng nghe đã muốn nghỉ ngơi, thư giãn rồi. Không gian trong nhà gồm hai phòng ở tầng hai, một phòng ở tầng dưới. Trong phòng được trang trí bởi những chiếc đèn thả màu xanh, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp. Trước lúc đến đây, tôi cứ hình dung ra trong đầu: Xofa Café sẽ là hàng loạt chiếc ghế xofa giống nhau hiện đại, xanh xanh đỏ đỏ, căng tròn hoa hoét. Ấy vậy mà thật bất ngờ. Đúng là có nhiều ghế xofa thật nhưng mỗi chiếc lại dài ngắn khác nhau, mang sắc trầm buồn, hoài cổ. Tôi thắc mắc mãi: không hiểu sao người ta có thể đặt nhiều chiếc xofa vào không gian căn phòng hài hòa đến vậy.

Tới Xofa Café không ồn ào. Tiếng nói chuyện khe khẽ, tiếng cười khúc khích, thậm chí còn nghe thấy tiếng gió quay vu vu nhè nhẹ từ dăm ba cái quạt cây. Tiếng nhạc phát từ đôi chiếc loa nhỏ trên hai góc trần du dương, ngỡ đang nghe những bản nhạc thế kỷ trước từ chiếc radio rè rè, khác hẳn với phải những ca khúc EDM sôi động hay Pop Balad thịnh hành…

Xofa được người chủ décor theo phong cách Vintage với tông màu trầm, ấm áp mang đến cảm giác gần gũi, quen thuộc: từng bộ bàn ghế nâu vụn, từng chiếc ghế xofa màu cũ cho đến chiếc giá sách đen nâu, chiếc lò sưởi xám gạch, hay thậm chí cả bức tranh thổ cẩm trên tường. Dường như mọi đồ vật nơi đây nhuốm sắc cổ điển, đậm chất Pháp cổ. Nó gợi người ta đến những thước phim Âu – Mỹ thập kỉ 50, 60.

Giữa một thế giới cà phê, trà sữa cứ na ná, từa tựa nhau, một Xofa trầm lặng khiến người ta phải nhớ. Khách đến Xofa nhớ cái không khí lặng yên, thoáng chút cô đơn, nhớ mấy món đồ ăn thức uống đậm phong cách châu Âu. Người ta có thể ghé Xofa dùng bữa sáng nhẹ nhàng, tinh tế với bánh mì, trứng ốp la… theo kiểu Anh hoặc Pháp. Người ta cũng có thể tạt vào Xofa thưởng thức bữa trưa với mỳ Ý và các món ăn kèm. Hay thậm chí, đơn giản là nhâm nhi tách trà đào, cốc cappuchino nâu sữa hoặc expresso sánh đặc cùng bánh núi lửa Lava thơm thơm trong một chiều có nắng. Họ, đã và đang đến Xofa, gạt lại đằng sau những bộn bề, lo toan của nhịp sống thường nhật…

Không xô bồ, không náo nhiệt, người đến, đi và quay lại với địa chỉ quen thuộc: Số 14, phố Tống Duy Tân, Hà Nội.
Họ tìm chút nỗi niềm, cảm xúc đồng điệu giữa thành phố bé nhỏ:

Đó sẽ là một nơi ấm áp
Một nơi để mọi người tìm đến khi cô đơn hay sau một chuyến đi dài
Một nơi trú chân mình nghĩ tới đầu tiên trong những ngày mưa vội vã
Một nơi của cảm xúc, thói quen và kỷ niệm đong đầy…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush
Địa Điểm: Xofa Café