Hãy Tốt Với Chính Mình

Khi nói về những chàng trai trẻ, người ta thường diễn tả bằng cách liệt lê thành những gạch đầu dòng như: mạnh mẽ, bản lĩnh, cứng rắn và hào sảng. Nhưng bên cạnh đó, còn có một vài tính từ đi kèm sau chẳng hạn như: bừa bộn, quá tự do và yêu thích sự bay nhảy. Phải chăng vì những tính cách này mà các anh luôn bị gán mác là kẻ vô tâm với không gian sống của mình?

Vậy thì oan cho cánh đàn ông rồi phải không? Bất kì chàng trai nào cũng mong muốn có một không gian sống thoải mái. Nơi họ an yên đặt xuống hết những tất tả, bộn bề sau một ngày bôn ba ngoài sương gió. Nơi mà ngay cả đến những mùi quần áo cũ cũng không cảm thấy khó chịu. Và họ ngã lưng xuống giường êm ái với gối chăn dù đã nát nhàu và mặc kệ cho ngày mai là bao nhiêu khó khăn chờ đón. Sự thật thì nhà vẫn là nơi mà các anh trân trọng theo cách của riêng mình.

Chỉ là họ thiếu một chút tỉ mỉ để xếp đặt gọn gàng từng góc phòng để tận hưởng khoảng không tối đa. Chỉ là họ thừa những nỗi lo toan cho hàng trăm, hàng vạn điều đang diễn ra ở bên ngoài kia hơn là một ngôi nhà nhỏ. Và chỉ là họ thèm một ai đó đỡ đần, vun vén trong căn nhà, người luôn đợi họ trở về sau những tối tan ca, rồi nấu cho nhau bữa ăn bên chén đũa sum vầy. Một người với đôi bàn tay ấm dỗ dành vết xước trầy của mưa bão hơn là những nỗi cô đơn đang gặm nhắm họ qua từng năm tháng.

Nhưng tất cả lý do thật ra cũng chỉ là lời tự biện hộ. Họ đâu thể nào thờ ơ mãi với nơi mình đang sống, đang trải qua từng ngày nhưng chẳng mang năng lượng tích cực để vực dậy tinh thần. Đừng ngay cả đến nhà mình mà bản thân cũng không muốn mở lấy cánh cửa, và bật đèn sáng lên. Mỗi ngày hãy bắt đầu bằng việc thức dậy với một nụ cười, bất luận đêm qua may mắn ngủ vùi hay thức trắng thì đây cũng là một ngày mới.

Rồi nên có vài chậu cây xanh đặt vào mỗi góc trong nhà. Mọi thứ sẽ tuyệt vời thế nào khi tự tay mình vun vén, chăm trồng chúng từ những hạt mầm xanh cho đến khi trưởng thành. Lỡ một mai, chúng ta trở về nhà với những nỗi buồn nặng vai, với những lòng tin rơi vỡ, sắc xanh rực rỡ ở mỗi một góc căn nhà nhỏ từ những chậu cây mình đã dành công chăm sóc, bản thân rồi sẽ lại cảm thấy được ủi an. Đàn ông cũng đừng quên nuông chiều mình, bất luận thế nào cũng đừng nên bạc đãi bản thân. Một vài chai bia lạnh, một bữa ăn thật ngon, ai bảo một mình thì không tạo được niềm vui?

Sau tất cả, cuối ngày các anh hãy dành lời cảm ơn cho bản thân mình và người bên cạnh, vì những thử thách chúng ta đã đi qua. Ngay cả khi có những thất bại, những khó khăn cũng đừng vội nản lòng. Thành công không thể đến từ những ngày buông xuôi, mà là từng giờ cố gắng, như một Quý ông đúng nghĩa!

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Từng Là Tất Cả

Buổi chiều, một buổi chiều sau vỏn vẹn một năm ba tháng mười ngày vẫn quẩn quanh ở những con đường cũ, quán cà phê cũ, món ăn cũ… em đã rảo bước đến một nơi xa lạ hai ta chưa cùng nhau ghé tới. Cứ ngỡ rằng sau ngần ấy thời gian chưa một lần chạm mặt nhau ở chốn quen thuộc thì nơi xa lạ này chắc gì có thể gặp lại. Vậy mà anh lại xuất hiện, vẫn nụ cười, ánh mắt, bờ vai ngày nào, chỉ là bên cạnh anh đã có cô gái khác không phải em.

Em cười, nụ cười đến bản thân cũng không biết nó là thứ cảm xúc gì. Là ngỡ ngàng khi thành phố này hóa ra không lớn như em tưởng hay có chút vui vì em với anh vẫn còn duyên gặp gỡ. Là thực sự tin anh cũng tình cờ đến một chốn mới hay chua xót khi nghĩ rằng thực ra anh đã chẳng còn lui tới những nơi đã cũ. Có những sự trùng hợp đến nghiệt ngã khi mà giây phút ấy list nhạc em lại vang lên những ca từ quen thuộc:

“Bao năm bên nhau với thứ tình cảm khó nhạt nhoà
Ngàn lời yêu thương trăm kỷ niệm đẹp, cay đắng gì cũng trải qua
Vậy mà hôm nay vì phút thinh lặng nghiệt ngã
Anh vội bên người khác, em nhìn chẳng biết làm gì cả
Chỉ là hình ảnh mà đau còn hơn cảm giác dao cứa vào tim
Như thể em chẳng là gì của anh, tình yêu lâu nay là phù phiếm
Khi những thứ em luôn vì anh, anh chẳng bao giờ nhìn lại
Thay vào đó là so sánh phải trái khiến mọi thứ ngày càng tệ hại
Để anh đi, không phải vì em cứng rắn
Chỉ là không muốn giữ lại một người luôn nói yêu thương nhưng không biết cố gắng…”

Ngày chia tay anh nói với em: “Mình chẳng thể tiếp tục bởi tình yêu này quá nhiều ngăn trở mà anh thì đã mệt”. Em im lặng đồng ý một cách nhẹ nhàng trước sự ngỡ ngàng của anh. Em cũng không nghĩ với tình cảm của bản thân mà lại có thể lý trí đến thế. Em làm vậy không phải vì cùng suy nghĩ với anh mà chỉ muốn rằng bản thân nếu đã đem đến cho anh thứ tình yêu mệt mỏi thì sẽ không để anh phải nặng lòng rời đi. Bản thân em khi yêu có thể làm tất cả nhưng chia tay lại muốn giữ cho mình một chút tôn nghiêm, em không muốn hình ảnh cuối cùng của mình trong anh thật tệ hại.

Anh có thể dễ dàng bên người mới và buông bỏ những kỷ niệm xưa nhưng còn em lại chẳng dễ dàng như thể lúc anh cất bước đi. Có thể kìm lòng mà không giữ anh lại trong phút chốc nhưng lại không dễ dàng từ bỏ những thứ đã trở thành cố hữu. Em là cô gái khó để ai đó bước vào trái tim mình bởi một khi bước vào thì với em họ sẽ mãi ở đó, anh chính là như vậy. Với em anh chính là tất cả, là cả thế giới.

Cũng như em vẫn dùng quãng thời gian một năm ba tháng mười ngày ấy, một mình duy trì những thói quen của hai người. Họ nói em cố chấp, đúng là trong tình yêu em rất cố chấp, không phải cố chấp để níu kéo một người mà là cố chấp để nhớ một người. Em có thể dễ dàng dàng để anh bước đi vì em hiểu rằng người đã không muốn ở lại chỉ như nắm cát trong tay, dù có nắm chặt cỡ nào rồi cũng trắng tay cùng bao vết xước. Nhưng không thể dễ dàng mà gạt bỏ một người ra khỏi thế giới của mình khi mà những hình ảnh xưa vẫn như những thước phim cứ lặp lại hàng ngày.

Cảm giác được dựa vào vai anh tỉ tê đủ chuyện trong ngày, hít hà mùi thơm quen thuộc mà em đã từng tin rằng nó sẽ chỉ mãi thuộc về mình. Em đã từng tin rằng bờ vai ấy sẽ mãi là điểm tựa của em, mãi sẽ giúp em che chắn mà bước qua giông tố cuộc đời. Đã từng tin rằng nó đủ vững chãi và kiên định để vượt qua mọi rào cản mà một đời bảo bọc cho em. Thế nhưng tất cả cũng chỉ là ảo tưởng của riêng em, cố gắng của mình em, nó không đủ mạnh mẽ để em mãi dựa vào cũng như anh đã không đủ can đảm để mãi sánh bước bên em.

Khi em cố gắng bước qua thử thách để bên anh thì anh lại đi cùng với chông gai mà lướt qua cuộc đời em. Thôi thì có những thứ vốn dĩ hết duyên đành từ bỏ, cũng như em đành lặng lẽ mà nhìn anh cất bước rồi một ngày cũng chỉ lặng lẽ nhìn anh sánh bước bên một người con gái khác, người anh cho là xứng đáng. Ai hỏi rằng em liệu có hận thì chắc chắn là không nhưng nếu là giận thì có. Em giận anh sao không kiên trì thêm một chút, cố gắng thêm một chút, mạnh mẽ thêm một chút mà lại giữa chừng để những rào cản làm chùn bước. Em giận anh sao dễ dàng từ bỏ thứ tình cảm đã vun đắp bao năm, giận anh mang đi của em cả thế giới bỏ lại em ngụp lặn trong những kỷ niệm. Giá như anh mang theo một nửa thì có phải quên anh, em đã chẳng khó khăn tới vậy.

Những sáng mai thức dậy, em cứ vô tình tìm kiếm điện thoại mà quên rằng những tin nhắn yêu thương đã trở thành quá khứ. Em vẫn pha cà phê và làm bánh ngọt mà quên mất rằng vị cà phê ấy chẳng phải anh pha, chàng trai từng dịu dàng đưa em từng miếng bánh nhỏ giờ đây đã chẳng còn cùng em chung một chỗ. Tất cả đã gói gọn lại trong hai chữ “đã qua”. Những thứ đã qua thì chỉ còn tiếc nuối và nhớ nhung mà không thể quay lại.

Có lẽ anh không thấy em và em cũng không muốn bản thân bị phát hiện nên đành cất bước rời đi. Sau những tháng ngày cứ tự hỏi mình không biết anh dạo này thế nào? Không biết anh giờ này đã ăn chưa, anh có còn làm việc quên giờ giấc như trước, có còn làm uống cà phê không đường mỗi sáng, có nhớ Xu Xu như nó vẫn ngóng anh không… Giờ đây em biết rằng anh vẫn ổn và đã có người mới chăm sóc anh khiến em như cũng đã thấy an lòng và cũng đến lúc chính em cũng cần từ bỏ dần những thứ “đã qua”.

Tạm biệt anh, người từng là tất cả.

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Em Muốn Có Một Tình Yêu Ngát Xanh, Như… Sen Đá

Sớm. Bình minh gọi nắng về. Nắng khẽ khàng xuyên qua ô cửa, ghé thăm cuốn sách em vừa đọc dở đêm qua, kéo nhau đọng lại trên phiến lá xanh mướt của sinh vật bé nhỏ mang tên: Sen đá.

Giữa rất nhiều loài cây, anh biết vì sao em lại chọn Sen đá không ?

Không mạnh mẽ, gai góc như xương rồng; không kiêu sa, lộng lẫy như hồng nhung, Sen đá dịu dàng giữa muôn vàn chậu cây cảnh. Ông trời  quên ban cho Sen đá những chiếc gai để tự bảo vệ mình nhưng lại thổi vào nó một sức sống mãnh liệt.

Em thích Sen đá một phần cũng vì nó chẳng có gai, sẽ không làm đau tay khi em chạm vào. Sen đá rất hiền dịu, trầm mặc nhưng ẩn chứa nguồn năng lượng dồi dào. Đôi lần em tự nhủ, sao Sen đá hiền hòa quá vậy. Giữa cuộc đời mưa nắng bất chợt, giông tố có thể kéo đến bất cứ lúc nào, Sen đá liệu có thể đứng vững được không?

Mỗi lần ngắm nhìn mấy cái lá xanh mướt vừa dày vừa tròn, mọc so le, khum khum úp sát vào nhau như một đóa sen, không hiểu sao, em thấy lòng thanh thản đến lạ lùng. Nếu  lỡ dăm bữa nữa tháng vô tình quên tưới nước cho Sen đá, nó sẽ chẳng vì thế mà úa tàn nhanh chóng.  Những chiếc lá vẫn gồng mình, níu giữ chút diệp lục xanh biêng biếc cho cây. Chỉ có điều, lá xẹp đi đôi chút, không căng mọng tròn đầy như hồi được chăm sóc, nâng niu. Chờ đến lúc được tưới tắm, Sen đá sẽ khỏe mạnh, đẹp đẽ và tràn đầy nhựa sống trở lại.

Tình yêu của chúng mình sẽ xanh ngát xanh

Cuộc sống mà, chẳng ai có thể nói trước, nói hay về nó. Có bao đôi tình nhân từng yêu thương nhau sâu đậm, mãnh liệt nhưng đến cuối cùng vẫn rời xa nhau vì muôn ngàn lí do. Sẽ là dối lòng nếu em nói không sợ điều đó xảy ra với tình yêu của chúng mình.

Anh và em, yêu nhau. Đó không phải là thứ tình cảm gà bông mộng mơ như thời đi học. Tình cảm của chúng mình, thứ tình yêu trải qua nhiều sóng gió, nhuốm màu bận rộn, lo lắng của những con người trưởng thành.

Anh và em, chẳng phải những người làm vườn giỏi, nên hãy cứ chăm sóc Sen đá theo cách riêng của chúng mình thôi, được không anh?

Cũng như chậu hoa đá nhỏ trên cửa sổ  phải phơi gió phơi sương mỗi ngày, em hiểu rằng, khó khăn là điều chẳng thế tránh khỏi khi mình nắm chặt tay nhau bước đi. Chúng khắc nghiệt, thất thường như thời tiết vậy: lúc ấm áp tựa nắng ban mai, lúc gắt gỏng, ầm ầm như mưa rào, lúc lại dữ dội, quay cuồng như giông tố.

Rồi sẽ có những ngày mình cùng mệt mỏi, chán chường. Mình sẽ quên chăm bẵm, hẹn hò hay dành thời gian “tưới nước” cho mối quan hệ yêu thương này. Anh vẫn là anh, chàng trai mải miết với hàng tá dự án chất đống, những ngày làm việc xuyên đêm tới gần sáng. Em vẫn là em, cô gái đỏng đảnh nhạy cảm, khát khao theo đuổi ước mơ  sắp xếp những con chữ vụng về. Mỗi người có một khoảng trời riêng, một thế giới nho nhỏ bộn bề, bận rộn. Dường như ở đó chẳng còn hình bóng của đối phương.

Ngày mưa nắng gõ cửa, mình sẽ đan tay nhau, cùng chở che cho cái cây Sen đá tình yêu, anh nhé. Chờ cơn bão đi qua, cầu vồng ló rạng cuối chân trời, cây của chúng ta sẽ lại vươn mình, khoe sắc, đón nắng mai rực rỡ.  Những chiếc lá lại mọng nước, xanh ngát màu tình yêu như thuở ban đầu. Thứ tình cảm đến rất tự nhiên và thật dịu dàng, rồi bình yên đi qua bao ngày thử thách, để cuối cùng có thể mỉm cười nơi cuối con đường.

Có một bờ vai vững chãi  em tựa vào những ngày mệt mỏi, đưa em qua bao con phố tấp nập để trở về nhà mỗi chiều tan sở.

Có một bàn tay sẵn sàng dắt em đi giữa biển người đông đúc, chẳng buông tay một chút vì sợ lạc mất em.

Có một nụ cười, một ánh mắt và những cái ôm dịu dàng chỉ dành riêng cho em thôi.

Em không ước ao một tình yêu lãng mạn, ngọt ngào như những tập truyện ngôn tình.

Em chỉ muốn một tình yêu xanh ngát xanh, như Sen đá!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Mình Là Gì Của Nhau

Đâu thể kết thúc một câu chuyện chưa có bắt đầu…

Mối quan hệ chưa kịp có tên

Giữa họ là gì? Nhiều hơn một tình bạn nhưng có phải một tình yêu? Chưa bao giờ họ nói yêu nhau, chưa bao giờ kể về nhau với cả thế giới: đây là người yêu của tôi. Lẽ nào, đó là mối quan hệ không tên, thứ tình cảm lơ lửng chẳng đi đến đâu, như thời nay người ta hay gọi nhan nhản khắp nơi.

Thương thật nhiều nhưng chưa gọi là yêu

Có là gì của nhau đâu, mà có quyền ghen tuông, hờn giận hay trách móc nhau.

Có là gì của nhau đâu, nên không thể có bất kì ràng buộc, không ai trong cả hai thấy bản thân mình cần có trách nhiệm với đối phương.

Có là gì của nhau đâu, vì mỗi người vẫn còn một khoảng trời riêng rộng lớn. Ở khoảng trời ấy, hình ảnh người kia thật mờ nhạt. Anh là một góc trái tim trong cô, cô là một góc trái tim trong anh. Một góc, một góc thôi trong không gian quá đỗi bao la.

Buồn hay vui, chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ nhất. Họ ngập ngừng không dám bước gần nhau thêm nữa nhưng chẳng đủ dũng cảm để buông tay nhau. Họ bên nhau, rất gần mà rất xa. Lâu dần, mối quan hệ không tên giữa hai con người cứ giậm chân tại chỗ. Nếu hôm nay không tiến thêm một bước, nghĩa là ta sẽ tụt lùi khi ngày mai tới. Trái Đất không ngừng quay, con người không ngừng đổi thay để bắt kịp với dòng đời tấp nập. Họ yêu thương, nhưng nào phải yêu nhau; mà là yêu chính bản thân mình và yêu thêm người khác. Những dòng tin nhắn, những cuộc hẹn hò thưa dần rồi một ngày….

Ngày nhận ra mình mất nhau thật rồi, mỗi người bước về một phía

Anh lặng im chờ đợi điều gì đó giữ mình trở lại. Anh bộn bề với công việc, với những mối quan hệ phức tạp. Những cô gái lúc trước cứ đến rồi lặng lẽ rời xa cuộc sống của anh. Anh sợ mình thành kẻ yếu đuối, anh cứ đợi chờ một cô gái kiên nhẫn ở lại bên mình, dẫu cho anh lạnh lùng, mắng mỏ cô ấy thế nào.

Còn cô, cô đã ở đâu giữa những ngày chông chênh ấy. Thứ anh cần đơn giản là cô ở đây, bên cạnh anh, chăm sóc nhau bằng hành động, bằng việc làm, chứ chẳng phải là những tin nhắn nhớ nhung hay những quãng thời gian im lặng…

Cô ngoảnh đầu nhìn lại, dõi theo bước chân của anh nhưng không thể chạy đến giữ anh. Nếu thương cô nhiều, anh đã chẳng đi ra khỏi cuộc đời của cô, đã chẳng tìm một chân trời mới. Anh đâu biết những ngày xa anh, cô phải vờ mạnh mẽ, vờ an nhiên trong nỗi nhớ anh quay quắt, trong cơn bệnh tưởng như khiến cô gục ngã…

Nỗi nhớ vô hình nhưng nỗi đau họ gây ra cho nhau lại thường xuyên hiện hữu. Thương nhau để đấy nên cuối cùng mỗi người một nơi. Thành phố nhỏ bé này quá đỗi rộng lớn, lạc nhau một lần mà đâu biết còn có cơ hội nhìn thấy nhau hay không. Cứ cảm nhận tình yêu như một đứa trẻ, nhưng hãy quan tâm, thương yêu nhau như những người trưởng thành. Cái giá của tự do là cô đơn. Đi qua nhớ thương họ mới nhận ra những điều đáng trân trọng trong cuộc đời, từng là của nhau…

Lời tạm biệt đau đớn nhất là lời tạm biệt chưa một lần được nói ra. Họ lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời của nhau, và chắc đôi lúc lại tự hỏi lòng: “Mình đã là gì của nhau?”…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Yêu Người Vì Em Mà Cố Gắng

Là không thể hay không muốn

“Anh xin lỗi vì không thể mang lại hạnh phúc cho em và mong em sẽ tìm được một người tốt hơn”.

Lời chia tay “chân thành”, “tử tế” và đầy tính “nhân văn” của chàng trai bàn bên sao thật giống cái kịch bản nhiều năm về trước của tôi và anh. Tôi của ngày xưa ấy đã cảm thấy xót xa, tự vấn bản thân biết bao khi nghe anh nói, nghĩ tội nghiệp anh lại sợ chắc anh có điều khó mà không nói với mình. Bản thân làm mọi điều để níu kéo và chứng minh cho anh hiểu với tôi, anh chính là hạnh phúc. Nhưng rồi anh có người mới…

Sau vài ba lần bước qua những vấp ngã thanh xuân, khi mà bản thân đã có chút “thấu” hơn với cuộc đời thì tôi hiểu rằng câu nói của ngày xưa “anh không thể mang lại hạnh phúc cho em” đơn giản chính là anh ấy không muốn bên cạnh bạn nữa. Mọi níu kéo lúc này thực ra chẳng đáng mà cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Còn những suy nghĩ như anh ta vì mắc một căn bệnh nan y nào đấy, anh ta thực sự muốn bạn hạnh phúc hơn, anh ta chợt nhận ra bản thân không sánh kịp với bạn… chỉ là những tình tiết trong phim thôi. Đời thực đơn giản hơn vô vàn, chẳng lấy đâu ra nhiều kịch tính vậy đâu.

Nếu một người đàn ông nói rằng bản thân không xứng đáng với bạn thì hoặc là anh ta cơ bản là kẻ hèn nhát hoặc phần lớn là bạn không phải người anh ta nguyện sẽ cố gắng.

Bản thân người đó nhận ra mình còn nhiều thiếu sót, không thể mang lại được hạnh phúc trọn vẹn cho bạn, vậy sao không dùng hành động và thời gian để cố gắng làm điều đó. Nếu yêu bạn với hai bàn tay trắng thì sao không có gắng phấn đấu trong sự nghiệp để tương lai có để cho bạn một cuộc sống đủ đầy.

Nếu cảm thấy học thức không bằng bạn sao không cố gắng để học hỏi thêm kiến thức xung quanh và tới một lúc nào đó sẽ khiến bạn trầm trồ về hiểu biết, kinh nghiệm của bản thân. Nếu thấy mình chưa được chu đáo lại dễ để bạn buồn sao không cố gắng tập quan sát bạn, tinh tế hơn để biết được tâm trạng và nỗi lòng của người mình yêu.

Đối với chàng trai ấy, nụ cười và hạnh phúc của người con gái mình yêu là quan trọng nhất thì anh ấy sẽ cố gắng hết sức mình vì điều đó. Còn nếu dễ dàng nói với bạn rằng “không làm được” thì dù rất phũ phàng nhưng cũng phải nói là bạn trong lòng người đó chưa quan trọng tới mức ấy.

Khi đã trưởng thành, người con gái thường sẽ chọn người đàn ông có thể vì cô ấy mà cố gắng một ngày chứ không phải người chỉ cho cô ấy một phần khả năng của anh ta.

Tìm người đàn ông vì bạn mà nỗ lực

Vẫn biết rằng “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, nhưng nếu một chàng trai yêu bạn sẽ tìm cách hạn chế bớt cái tôi của bản thân, cố gắng để tốt hơn và dung hòa được với bạn. Bản tính mỗi con người là sự cố hữu từ lúc sinh ra nhưng lại vì hoàn cảnh và sự điều chỉnh của cá nhân mà biến đổi. Sự biến đổi đó không phải là từ đen thành trắng mà là sẽ nhạt bớt cái màu cố hữu thuở ban đầu.

Anh ấy biết bạn không ngửi được mùi thuốc lá thì không phải sẽ ngay lập tức bỏ thuốc lá, đó chỉ là chuyện ảo tưởng hoặc chỉ là một vở kịch trong thời gian ngắn. Thay vào đó sẽ là không hút thuốc trước mặt bạn, nơi có bạn, nếu hút sẽ tìm nơi vắng người, không để ban phải khó chịu vì mùi thuốc lá. Nếu tốt hơn anh ấy sẽ hạn chế hút thuốc và có thể bỏ dần sau một khoảng thời gian.

Anh ấy biết bạn sợ ở một mình thì sẽ cố gắng để bớt lại những cuộc vui bên ngoài kia để về sớm bên bạn, dẫn bạn đi tới một quán ăn lạ hay một quán cà phê dễ thương cuối tuần.

Anh ấy biết bạn là người dễ nổi nóng thì sẽ rời đi khi hai người gây gổ và trở lại khi đã bình tĩnh rồi tìm cách giải quyết vấn đề với bạn, chứ không phải là bỏ đi một cách tùy tiện hay im lặng buông xuôi, để mặc bạn với vấn đề.

Thế đấy, chỉ là bản thân có muốn thay đổi hay không mà thôi. Mỗi cô gái hãy mạnh dạn rời xa người con trai mà đến một lần cố gắng vì mình cũng không dám thử. Hãy ở bên người sẵn sàng vươn lên, hết mình vì bạn và nỗ lực cho cả hai!

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Xin Cho Nhau Lời Tạm Biệt

Chuyện tình yêu dù đẹp đến đâu vẫn có thể kết thúc, cũng là lẽ thường tình. Nhưng không thường tình tẹo nào nếu đó là một sự bỏ ngỏ đầy hụt hẫng. Bạn hãy thử tưởng tượng mình đang cùng người đó rất hạnh phúc, chẳng cãi vã, chẳng hờn giận lại càng không xa cách. Bỗng ngày mai thức giấc người đó cắt đứt mọi liên lạc, đem mọi thứ giữa hai người biến mất, như thể đánh cho bạn một cú thật mạnh thức tỉnh khỏi giấc mơ. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Có lẽ chẳng bao giờ tôi sẽ tin một điều vớ vẩn ấy có thể xảy ra trong cuộc sống này nếu như nó không phải là câu chuyện của con bạn thân.

Ngày hôm qua nó vẫn cùng anh dạo quanh các con đường của thành phố. Ngày hôm qua anh vẫn còn hứa sẽ đem đến cho nó món quà mà anh nhờ mua từ nước ngoài mang về. Ngày hôm qua anh vẫn còn thì thầm vào tai nó về những mộng ước tương lai. Ngày hôm qua, chỉ mới hôm qua thôi, cuộc sống của nó vẫn còn bình thường, vui vẻ và đủ đầy vì có anh. Nó vẫn còn chờ mong một sinh nhật đầu tiên đầy bất ngờ bên anh và hi vọng đó là một ngày đáng nhớ.

Vậy mà chỉ sau một đêm thế giới nhỏ bé của nó đã chẳng thế tìm ra hình bóng ấy, cảm giác như anh chưa từng tồn tại trong thế giới đó vậy. Hàng chục tin nhắn tìm anh vì nghĩ rằng anh đang bận rộn công việc nên chẳng dám làm phiền. Rồi hàng chục cuộc điện thoại vì sợ rằng anh đã xảy ra việc gì mà chẳng trả lời tin nhắn.

Nhưng đáp lại hàng chục tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ “đã xem” lạnh lùng của hệ thống, hàng chục cuộc gọi chẳng có ai bắt máy. Lúc đầu là giận, sau là sợ, tiếp đến là hoang mang. Nó sợ lỡ anh có chuyện mà nó lại chẳng ở bên, sợ điện thoại anh để đâu đó mà không nghe được cuộc gọi của nó. Trước đó nó nghĩ rằng nếu sau mấy cuộc gọi nhỡ mà anh gọi lại nó sẽ xả cho anh một tràng những câu hỏi và uất ức nhưng sau bao sự im lặng đến bất lực của anh, nó chỉ muốn có thể nghe giọng anh nói “anh vẫn ổn” là đã đủ rồi.

Nhưng đến cuối cùng, gạt qua tất cả, anh vẫn chẳng trả lời nó dù chỉ một câu nói hay vài dòng chữ. Anh im lặng biến mất để lại người con gái tội nghiệp chẳng biết phải tìm câu trả lời nơi đâu, chẳng biết chuyện tình của mình sẽ như thế nào, đã chấm dứt chưa hay còn tiếp tục, chẳng biết người đó đang ở đâu, làm gì,… Lại quay qua tự vấn bản thân đã làm gì không phải, đã sai ở đâu, lầm lỗi chỗ nào… và rồi cứ mãi quẩn quanh trong vòng tròn mê cung đi tìm câu trả lời mà biết chắc sẽ chẳng tìm ra ấy để rồi không biết bao giờ có thể thoát ra được.

Một cuộc tình chấm dứt với lý do rõ ràng dù là lừa dối và sự dứt khoát của người trong cuộc thì thời gian chỉ làm một việc duy nhất là bôi nhạt dần những kỷ niệm, làm nhụt ý định níu kéo của con tim để giúp nó liền sẹo. Còn một cuộc tình đến cả việc nó đã kết thúc hay chưa bạn còn không xác định được thì thời gian chẳng biết bao giờ nó mới bắt đầu cái sứ mệnh hàn gắn vết thương bởi sự không cam lòng, sự tò mò, day dứt, mơ hồ và hoang mang khiến cho những vết thương trong tim cứ gần kín lại hở, gần ngủ yên lại thổn thức.

– Anh ấy vẫn sống tốt mày ạ
– ???
– Tao lấy số lạ gọi, anh ấy bắt máy và alo một cách vui vẻ. Nghe giọng tao, anh dập máy…
– Tao biết bản thân mình vẫn còn cần lắm một lý do nhưng có vẻ chẳng được mày ạ. Thôi thì buông vậy…

Có người từng nói thế này “người thương bạn sẽ để bạn dập máy trước, người đàn ông yêu bạn dù biết rằng hai người đã hết tình cảm thì lời chia tay cũng sẽ dành cho người con gái”. Nhưng một người đàn ông đã không dành được cho người phụ nữ mình yêu cái sự ưu tiên đó, đến cả một lý do chia tay cũng chẳng biện minh, dễ dàng buông tay người con gái mà mới hôm qua còn nắm chặt thề thốt, thì buông chính là điều nên làm.

Chàng trai à, khi anh theo đuổi người con gái ấy cũng còn cần ba chữ “anh yêu em” để bắt đầu một mối quan hệ kia mà, hà cớ gì lại chẳng cho cô ấy được ba chữ “mình chia tay”. Cô ấy đâu cần anh phải tổ chức một bữa tiệc xa hoa có nến, có hoa, có nhạc buồn để đánh dấu cột mốc rời xa đâu. Cô ấy chỉ cần anh cho cô ấy một sự minh bạch, sự minh bạch như cách anh nói lời yêu ấy. Không lẽ người con gái anh đã từng yêu là người dễ dàng buông bỏ vậy sao, anh thích thì anh cho cô ấy cả giấc mơ hồng, anh chán rồi lại “hồn nhiên” mà rời xa. Khi yêu anh làm một cô gái bỏ đi sự mạnh mẽ để tin tưởng dựa vào bờ vai mình nhưng rồi không để cô ấy kịp tự đứng trên đôi chân mình đã biến mất.

Anh cũng chắc chẳng bao giờ nghĩ rằng sự ích kỷ của bản thân có thể sẽ khiến cô gái ấy mãi có một nỗi sợ với hạnh phúc và chẳng dám đặt lại niềm tin vào một ai. Bởi biết đâu được vào lúc cô ấy tìm thấy một hạnh phúc khác thì ngày mai ấy lại tới. Nỗi đau có thể nhạt nhưng nỗi sợ đôi khi chính là ám ảnh một đời.

Bởi vậy nên mỗi chàng trai ạ, khi anh chẳng còn yêu cô gái của mình nữa, chẳng còn muốn bên cạnh cô ấy nữa hay bất kỳ một lý do lãng xẹt nào đó mà rời xa, thì cũng hãy cho cô ấy có một chút thời gian để tiếp nhận, một câu nói chia tay dứt khoát và đặc biệt là một lý do rõ ràng. Hãy cố gắng là một người đàn ông có trách nhiệm đến cùng, làm ơn đừng cướp đi hạnh phúc và quẳng người con gái mình “từng yêu” xuống hố sâu tuyệt vọng trong sự mù mịt và hoang mang chỉ qua một giấc mộng!

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush, BEAT by LIIQ

Ngày Anh Đến

Trước ngày anh đến, em từng sợ hãi nhiều lắm: sợ những ngày không vui không buồn khi đối mặt với quá khứ, sợ chông chênh, vô định của  cái tuổi hai mươi mấy, sợ thế giới khắc nghiệt và phức tạp, sợ sau này áp lực công việc  bộn bề khiến em lạc mất người rất thương em…

Anh biết không hỡi chàng trai, biết bao lần em từng băn khoăn vì sao có các cặp đôi lại có thể bên nhau hạnh phúc dài lâu đến thế, còn em lại chẳng cảm thấy dễ dàng chút nào ? Thế rồi từ ngày anh đến….

Từ ngày anh đến, em bận rộn hơn với việc cãi nhau, tranh luận với anh mỗi ngày. Bận dỗi hờn vu vơ, nhõng nhẽo để chờ anh vỗ về, dỗ dành như một đứa trẻ mãi chẳng chịu lớn.

Từ ngày anh đến, em biết mỗi tối bước chân ra khỏi văn phòng, phố xá ánh đèn không còn làm em cô đơn giữa dòng người tấp nập. Qua khung cửa sổ , thoáng có bóng dáng quen thuộc vẫn lặng lẽ đợi em trở về sau cả ngày dài bận rộn. Ngồi sau lưng anh, thế giới bình yên rồi.

Từ ngày anh đến, em tập tành sắp xếp mọi công việc, tập cân bằng cuộc sống để cùng anh dành ra khoảng thời gian nho nhỏ giữa cái thời gian biểu tưởng như không ngẩng mặt lên được của chúng mình. Mỗi ngày đi làm, tự nhiên trong lòng thấy cần cố gắng nhiều hơn để cùng anh vun đắp những hạnh phúc giản đơn.

Từ ngày anh đến, em biết cách lặng nghe những thanh âm dịu dàng của cuộc sống. Ngồi thưởng thức ly chè Sài Gòn tron quán nhỏ ven đường, lặng ngắm những con người, những chiếc xe đang lao đến và đi trước mắt. Ánh đèn đêm ấm áp hay chính lòng em đang cảm thấy bình yên đến lạ kì. Hạnh phúc vốn là những điều giản dị phải không anh?

Từ ngày anh đến, em học cách quan tâm, yêu thương một người đúng cách. Tình yêu đôi khi không phải chỉ là vài ba câu nói: “Anh yêu em” hay “Em yêu anh”. Khi đã thương nhau, người ta cần nhau, trân trọng nhau, biết phải chăm sóc lẫn nhau từ những điều bình dị nhất. Em nhận ra rằng nấu ăn cho ai đó thưởng thức cũng là một niềm vui chẳng hề nhỏ bé, anh yêu ạ.

Từ ngày anh đến, em nhận ra những chờ đợi bấy lâu là hoàn toàn xứng đáng. Anh biết không, thế giới của cô gái bé nhỏ bỗng ngập tràn cảm xúc buồn buồn vui vui, giận hờn và yêu thương.

Anh bước vào cuộc đời em nhẹ nhàng như thể mọi chuyện vốn dĩ phải xảy ra như thế. Anh là hiện tại, là giản đơn, là thói quen, là yêu thương trong em. Dù là ngồi ăn những món vỉa hè, đi đến những nơi ồn ào, ầm ĩ, miễn có anh cùng bước là được. Ở bên anh, em chẳng chạy trốn cả thế giới nữa mà tập dũng cảm đối mặt, vượt qua khó khăn. Ở bên anh, em được yêu thương và học cách yêu thương. Em dần dần thoát ra khỏi cái vỏ ốc của mình, sống từng ngày thật trọn vẹn, ý nghĩa để lắng nghe những thanh âm bình dị từ cuộc sống, để cảm nhận bao điều hạnh phúc xung quanh mình, để biết bản thân phải cố gắng thật nhiều. Và sau tất cả là để yêu đời yêu người: nhiều hơn quá khứ, ít hơn tương lai.

Rất nhiều, rất nhiều điều em muốn kể anh nghe: từ ngày anh đến!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Đoạn Đường Để Nhớ

Sâu thẳm trong trái tim mỗi người luôn có những đoạn đường để nhớ. Người bước vào cuộc đời ta một ngày trời xanh và có nắng. Đến sau này, dù trời vẫn xanh vẫn nắng nhưng người đã đi mất rồi…

Đi qua một cuộc tình, người ta thường tự hỏi bao giờ sẽ quên được người cũ: một ngày, hai ngày, một tuần, một tháng, sáu tháng, một năm hay thậm chí là vài năm? Các nhà hiền triết chỉ hay khuyên răn loài người rằng: thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả. Nhưng chẳng ai biết đấy là đến bao giờ?

Xa một người khi trong lòng còn bao day dứt, bao kỉ niệm chưa kịp quên, bao điều chưa kịp nói, đau lòng lắm chứ.

Em loay hoay vật vã từng ngày, em dằn vặt tự hỏi bản thân đã làm sai điều gì hay bản thân chưa đủ tốt. Em khóc lóc mỗi ngày, nhìn chăm chú những đoạn hội thoại cũ rồi thầm ước ao trở về ngày tháng hạnh phúc đã qua. Khi hối hả công việc tạm gác lại, khi vô tình trông thấy đôi tình nhân hẹn hò trên phố, em định nghĩa được hai chữ “cô đơn” còn rõ ràng, rành mạch hơn bất cứ cuốn từ điển bách khoa nào…

Chia tay, biệt ly nào phải chuyện ai mong muốn, đặc biệt trong tình yêu. Đừng chất vấn bản thân đã làm gì sai, cũng đừng đổ lỗi cho người ta khiến em đau khổ. Vấn đề không phải ai rời bỏ ai trước, chỉ là tình yêu đã rời bỏ hai trái tim không còn chung nhịp đập.

Con người ta đơn giản lắm: ai cũng có nhu cầu được yêu thương, ai cũng muốn hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc chưa bao giờ là điều dễ dàng có được và giữ được. Nó mơ hồ đến nỗi đôi khi đang sống giữa những ngày hạnh phúc, người ta thoáng băn khoăn: rốt cuộc đây có phải hạnh phúc không? Nó mơ hồ đến nỗi dù rằng đã qua rồi, người trong cuộc nhiều lúc vẫn không thể chấp nhận sự thật.

Cái gì càng khó nắm bắt, càng mơ hồ, càng không giữ được thì người ta càng nuối tiếc. Em đâu được uống nước của bà lão ở cầu Nại Hà mà có thể quên tất cả trong phút chốc được.

Giữa đại dương cảm xúc ngập ngụa, những con sóng lớn cứ nối tiếp nhau xô tới dồn dập, biển động dữ dội. Tại sao những chú cá vẫn tung tăng bơi lội hồn nhiên giữa đại dương ấy? Chúng không cố gắng lội ngược dòng nước dữ mà thả lỏng, nương theo những con sóng. Chờ biển bình yên trở lại, cá sẽ tiếp tục hành trình của riêng mình.

Nếu thực sự chưa quên được, hãy cho phép bản thân được nhớ nhung từng ngày em nhé. Cứ nhớ những con đường từng cùng nhau đi qua, nhớ những ngày tháng vi vu, nhớ những yêu thương tưởng chừng chưa bao giờ là cũ. Nhớ hoài, nhớ hoài đến một ngày những nỗi đau vượt qua sức chịu đựng, em sẽ chẳng còn muốn và chẳng thể nhớ nổi. Càng chạy trốn, nỗi đau mới càng đeo bám em. Nhưng chỉ nhớ cho riêng bản thân em thôi.

Vài năm sau hay có thể là chỉ vài tháng sau nhìn lại, biết đâu em sẽ cảm ơn vì những nỗi đau buồn đã xảy ra. Khi cuộc sống lấy đi một thứ gì đó của em, không phải vì em không xứng đáng với nó mà đơn giản chỉ là em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn mà thôi.

Ai cũng có một cuộc đời để sống, một đoạn đường để nhớ. Và hơn cả là một con đường phải bước tiếp đi…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Khoảng Trời Của Em

Người ta hỏi em sao quên được anh, mối tình gắn bó 4 năm? Em cười bảo họ rằng: “Đừng ai nhắc về anh nữa”. Vì em sợ nó sẽ khơi lại đủ đầy những hồi ức về em, về anh, về những lúc ngồi sau xe ôm lấy anh thật chặt, những lúc chúng mình đi dưới những khoảng trời xanh cùng nói về tương lai, về những dự định khi chúng mình bước qua năm 30 tuổi.

Anh, người dạy cho em về thói quen uống Latte nóng khi trời mưa. Vẫn là anh sẵn sàng đưa em đi đổi gió, chỉ cho em về những khoảng trời mỗi lúc em lòng em chất chứa quá nhiều đỗi phiền muộn về cuộc sống. Em còn nhớ khi ấy, anh đều ôn nhu bảo: “Khó khăn đến thế nào rồi sẽ qua thôi, mưa có mịt mù đến đâu thì em nhìn này trời cũng sẽ trong, nắng cũng sẽ đẹp”.

Em, con người ương bướng, khó chiều, dù luôn đầy sự kiêu hãnh bên trong nhưng chẳng biết vì sao lại sẵn lòng buông bỏ ngạo nghễ, vì anh. Em từng tin rằng khoảng trời nào đó có anh đó chính là nơi hạnh phúc em muốn hướng về.

Vẫn là em, rất hay giận hờn, nhưng luôn thỏa hiệp để dung hòa với anh. Em bắt đầu từ chối những lời mời của đám bạn thân vào mỗi dịp cuối tuần, rồi học cách xem những trận banh để những lần trò chuyện với anh thôi nhàm chán, kể cả em luôn nhắm nghiền mắt khi bóng lăn chưa quá 15 phút. Hài hước thật! Và em cũng tập yêu nhạc Trịnh dù em là tín đồ lâu năm của US-UK, hay thường xuyên diện những kiểu áo chỉ vì anh thích nhưng chẳng hợp với bản tính của mình tí nào. Rồi em giật mình trong những lúc cô đơn, nhận ra sao mình lại trở thành một con người khác. Anh à! Không có gì đáng sợ hơn chuyện mình không còn là mình nữa.

Chúng ta, nhảy vào tình yêu cuồng nhiệt với trái tim rách bươm, và không ít lần xót xa khi nói về những chuyện tình từng đi qua đời mình. Nhưng ngày ấy, chúng ta vẫn không ngần ngại trao nhau niềm tin. Chúng ta hứa với nhau sẽ cùng nhau xây dựng một ngôi nhà, ở giữa phòng khách sẽ là bộ sofa trắng yêu thích, mình ngồi xuống nhâm nhi tách cà phê nóng, rồi ân cần đặt an yên vào từng góc nhỏ. Chỉ cần như thế thì ngoài kia kệ bao nhiêu sóng dữ, chúng mình cũng đã có khoảng trời bình yên riêng dành.

Nhưng khi tháng năm đi qua, giữa chúng ta chỉ còn muôn trùng giông gió, ngôi nhà mình xây không còn đủ vững vàng để che chắn những lần mưa ướt, khoảng trời lạc đi mất những bình yên, anh và em nhìn thấy nhau trong những mỏi mệt và len lén nghi ngờ. Để đến cuối cùng, chúng ta chỉ lặng im nghe tim mình rơi xuống, rụt tay cho những thương yêu vuột khỏi, ngay cả khi trong lòng ai cũng có những phút giây không nỡ mà vẫn không hề níu lấy.

Từ đó khoảng trời xung quanh em tan vỡ, hạnh phúc bỗng chốc hóa chông chênh, khi cứ ngỡ mình sẽ đi cùng nhau thật lâu nhưng phải nhường bàn tay anh cho một ai khác bước tới. Em của những tháng ngày không anh bên cạnh chơi vơi đến mức ngay cả đến thói quen cũng dễ khiến tim em tê rát. Thậm chí, em không muốn nhìn mình ở trong gương, bởi em biết sẽ xót xa thế nào khi thấy dòng kẻ mắt ngày nào cũng nhòe đi, và bản thân thì luôn đắn đo với câu hỏi: “Em đâu rồi cô gái hay cười khi đi dưới những khoảng trời xanh trong, yêu những cuối tuần cùng bạn bè xuống phố, lê la vài quán cà phê quen thuộc, hát theo bài hát mình yêu thích, rồi mỉm cười thật tròn đầy khi thấy mình xinh xắn trong chiếc đầm màu xanh rêu vừa mới mua”. Em không biết bao lần mình tự lấy cắp trong tim quá nhiều nước mắt.

Nhưng rồi cuộc sống của em chuyển biến, thay vì quanh quẩn trong căn phòng, và khóc đến sưng cả mắt, em cùng vài người bạn tham gia các chuyến công tác thiện nguyện. Thành thật mà nói những chuyến đi khiến em bớt suy nghĩ, lấp đi những khoảng thời gian ngồi nhớ về anh. Và khi tiếp xúc với nhiều người, đi đến những khoảng trời mới, bỗng em bất chợt hiểu ra tình yêu chỉ là những ngã rẽ, mình ngang qua người này thì sẽ gặp một người khác, tương lai là không đoán được.

Anh à, em đang học cách nói cảm ơn bản thân mình vào mỗi ngày vì đã nỗ lực đi qua những tổn thương, cố gắng để không nhọc lòng khi nhắc về những điều xưa cũ. Em sẽ diện chiếc váy yêu thích, vào quán cà phê có góc ban công nhỏ, nhấm nháp tách cà phê sữa và ngắm nhìn bầu trời tự tại của riêng mình. Bao nhiêu mây xám rồi cũng sẽ tan nhanh nên hà cớ gì cứ gieo hờn trách vào lòng của quá khứ, khi đâu đó luôn có khoảng trời dành để cho em!

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Độc Bước Chờ Anh

“Sắp ba mươi” là cái danh từ mà người ta hay dùng để gọi những cô gái như em. Ở cái độ tuổi này, những cô bạn xung quanh sớm thì đã một hai đứa con bế bồng, muộn cũng sắp làm cô dâu. Còn em vẫn đang sống một cuộc sống bình thường, rất rất bình thường chỉ là không có anh thôi. Ba mẹ sốt ruột: “Ráng tìm đứa nào tử tế đi, qua ba mươi rồi không ai hốt mày nữa đâu con ạ”. Bạn bè hối thúc: “Hạ bớt tiêu chuẩn xuống mà kiếm anh nào rồi xây dựng gia đình riêng đi mày, lông bông đủ rồi”. Hình như ai cũng lo lắng cho cô gái “sắp ba mươi” như em thì phải. Những cô gái xấp xỉ cái ngưỡng ba mươi có muôn vàn lý do để trở thành “chẳng thuộc về ai”. Có rất nhiều người chính là sự bị động của hoàn cảnh còn với em chính là lựa chọn của bản thân.

Có người dành hết cả mười mấy năm thanh xuân đẹp đẽ chỉ bên cạnh một người. Bên cạnh người mình yêu trong những ngày khó khăn của tuổi trẻ, động viên anh ta trước những vấp ngã đầu đời, ủng hộ anh ta xây dựng tương lai. Ngày chàng trai ấy có sự nghiệp và cô gái kia mong đợi một đám cưới thì lời chia tay thốt lên. Ba mươi với một người đàn ông có thể mới bắt đầu nhưng với người phụ nữ chính là “gần đích”.

Có người lại chỉ vì nỗi đau và sự ám ảnh của phản bội quá đậm sâu mà ôm trái tim nhiều vết xước lao đầu vào công việc để rồi khi khựng lại thì bản thân cô đã chẳng ở cái độ tuổi có thể “yêu chính là yêu”. Người con gái ấy cũng dần quên mất cảm giác thế nào là yêu một người, tin tưởng một người.

Em thì khác. Em không phải là nàng thơ bị bỏ lại, càng không phải là trái tim bị phản bội mà đánh rơi cả tuổi trẻ. Hai tư tuổi em kết thúc một mối tình. Đó là người đàn ông cần gia đình ổn định, còn em lại vẫn căng tràn nhiệt huyết và khao khát tự do. Em chưa sẵn sàng cho một cuộc sống hôn nhân nhưng người ấy lại chẳng còn kiên nhẫn chờ đợi. Chia tay hẳn là điều tất yếu với hai con người không cùng một đích đến. Hai tư không phải là sớm song cũng không phải muộn cho việc bắt đầu một mối tình mới. Và em đã chọn “độc bước” trên chặng đường tiếp theo.

Lúc đó, em chỉ muốn dành chút thanh xuân thử làm mọi thứ, thử cảm nhận mọi thứ một mình. Có thể vài năm sau, khi bản thân đã sẵn sàng để khoác lên mình bộ váy cưới, em sẽ chấp nhận cho bản thân hai chữ “ổn định”. Em chẳng muốn cố cưỡng một đám cưới để theo đúng cái tiến trình hai bảy tuổi rồi nhận ra đối phương không phải người mình mong ước, cuối cùng hoặc sống với nhau vô nghĩa đầy chịu đựng hoặc chia tay với bao vết sẹo hôn nhân. Em cũng như bao người con gái khác, luôn mong muốn ngày cưới là ngày mở ra một chuỗi hạnh phúc mới chứ không phải là khép lại một cuộc đời vui vẻ.

Trớ trêu thay cuộc đời lại chẳng bao giờ diễn ra như ta mong muốn, khi chưa sẵn sàng thì hôn nhân bày ra trước mắt, khi đã đủ tâm lý bước vào lại chẳng có ai cùng em chung bước. Em nhận ra rằng kế hoạch dù chỉn chu tới mức nào cũng xảy ra điều ngoài ý muốn, huống chi là nhân duyên con người. Khi con tàu tương lai rẽ hướng, mình nên thích nghi với nó hơn là cưỡng cầu. Em sẽ trân trọng và yêu thương thật nhiều những điều bé bé quanh mình.

Yêu những buổi sáng mai thức giấc, hít bầu không khí trong lành, tự chuẩn bị cho mình một bữa sáng đơn giản. Tô lên môi màu đỏ quyến rũ, khoác lên mình bộ váy yêu thích, hoàn hảo với hương nước hoa ngọt ngào. Yêu những phút giây được cháy với đam mê dù rằng công việc nhiều khi không kịp thở. Bàn phím trở thành “gối êm” những lúc mệt nhoài mà chợp mắt. Yêu những đĩa bánh nhỏ xinh, ly sữa đêm khuya tự thưởng cho mình để tiếp thêm năng lượng và tiếp tục với công việc, yêu chậu cây nhỏ xinh trên bàn làm việc, yêu món đồ gốm sứ mới rinh về. Em sẽ đi hết những chuyến du lịch mà cứ mãi lên lịch chưa thực hiện, tới những thành phố xinh đẹp em chỉ được biết qua những lời kể, ăn những món ăn em muốn được thưởng thức, làm hết những điều em muốn mà chưa thể.

Có một câu về tuổi trẻ: “Hãy thử cảm nhận mọi thứ một mình”. Một mình để biết mình mạnh mẽ đến nhường nào. Một mình để tự do tuyệt đối ít nhất một lần trong đời. Một mình để thấy cô đơn, trải qua nỗi cô đơn ngắn hạn sẽ giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn những yêu thương dài hạn. Như một bản nhạc nếu không có nốt nốt trầm ta sẽ chẳng biết ý nghĩa của nốt cao. Và một mình cũng là cách để yêu thương mình nhiều hơn.

Sau này khi gặp anh, em sẽ kể anh nghe về những bộ phim em đã xem, những món ăn em đã thử, những miền đất em đã tới… nhưng trước đó hãy để em cảm nhận chúng một mình đã nhé. Có thể mọi người sẽ lo sợ cho một cô gái “sắp ba mươi” như em cứ mải rong chơi, bay lượn liệu có còn tìm được bến đỗ? Nhưng em tin rằng rồi đến một lúc nào đó có thể ngày mai, ngày kia hoặc rất nhiều ngày sau đó em sẽ gặp anh, người sẽ đọc hết những gì em đã viết, sẽ nghe những bài hát em yêu thích,sẽ đi những nơi em từng qua, sẽ đọc những cuốn sách em từng đọc…

Em vẫn luôn tin nhân duyên sẽ đến vào đúng thời điểm. Nhưng trước đó em vẫn sẽ là một cô nàng độc thân đầy hạnh phúc, đầy bận rộn, tự do. Em sẽ yêu thương mình thật nhiều trước khi gặp một người tới và yêu thương em.

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush