Có Những Thói Quen Đã Thành Cố Hữu

Thói quen là sự quen thuộc của hành động cứ lặp đi lặp hàng ngày khiến ta đôi lúc vô thức mà thực hiện. Thói quen có khi lại là thứ gì đó ta thân thuộc tới nỗi nó vuông tròn lồi lõm ra sao đều nắm rõ như bản vẽ đã im đậm trong đầu.

“Trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi”

Thói quen hóa ra chẳng phải nhờ một mình sự can đảm mà còn do vài phần sự sợ hãi. Sợ quên lối về mà cứ quẩn quanh mãi trên cung đường xưa cũ. Sợ lại phải mò mẫm một mình trên những mù mịt xa lạ của tương lai mà cứ trì hoãn và bám víu lấy những cái đã “quen”.

Có những thói quen chóng đến nhanh đi, dần dà sẽ biến mất hoặc thay đổi nhưng lại có những thói quen trở thành cố hữu, trở thành thứ như gần liền với bản thân. Nó thay đổi như chính mình thay đổi.

Thói quen cố hữu của con người thật sự là một điều gì đó khó buông bỏ. Giống như cách ta đọc một cuốn sách. Có người sẽ đọc từng chút một từ đầu đến cuối bởi muốn nâng niu sự bất ngờ của câu chuyện đến cuối cùng, xem nó như một kho báu cảm xúc. Có người lại chỉ muốn xem kết thúc có phải như mình mong muốn rồi mới bắt đầu lật ngược từng trang giấy, lần mò quá khứ để tìm về nơi câu chuyện bắt đầu. Họ sợ cái cảm giác cứ phải đi một chặng đường dài mà chẳng biết kết quả, đến cuối cùng tất cả chỉ là tan vỡ và bỏ ngỏ lại thấy rằng chặng đường ấy hụt hẫng biết bao nhiêu. Người thích tuân thủ cái dòng chảy của thời gian, người lại thích được nắm giữ nó.

Người thì đọc sách chỉ cần lướt qua nắm tổng thể biết đâu mở đầu, đâu kết thúc là đã thấy mãn nguyện, người lại phải mân mê từng con chữ mới thấy thỏa mãn được nỗi lòng. Họ chẳng cần cuộc đời phải lướt qua nhiều cuốn sách, được đắm chìm và hòa quyện vào những “ít ỏi” mình yêu thích mới chính là hạnh phúc kiếm tìm. Bảo người ghét chi tiết ngồi đọc từng chữ hay người tỉ mẩn đọc lướt qua chỉ là sự thay đổi vô nghĩa như bắt một đứa trẻ thuận tay trái phải dùng tay phải, thật sự rất gượng ép.

Mỗi khi thức giấc, bàn tay quờ quạng tìm chiếc điện thoại rồi cứ vô thức bấm dãy số là ngày sinh của ai kia mà mở khoá. Và, cũng đã quá biếng lười để có thể mở cài đặt để cài lại một mật khẩu khác. Người hỏi, ta trả lời, rằng quen rồi, sợ quên. Sợ quên mật khẩu, sẽ chẳng mở được cái cục gạch hạng sang đấy nữa. Sợ quên ai kia rồi, sẽ không còn một cái gì đó để thở, để sống, để nhớ và để bớt thấy nhàn nhạt giữa đời.

Mỗi chiều về lại vô thức thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ. Cứ thế nhìn chằm chặp vào khoảng không mông lung rộng lớn như ngoài kia có ai đó đang chờ, tưởng như chỉ cần cứ nhìn là có bàn tay vẫy và nụ cười đáp trả. Nhiều lần bảo thôi chẳng có ai đâu, vậy mà cũng cứ ngoảnh lại đã thấy bản thân di chuyển tới vị trí ấy từ lúc nào chẳng biết. Thôi đành vậy, có những điều nó từ lâu đã không còn nằm trong sự kiểm soát của trí não. Dù mắt nhắm thì tự thân cũng biết đường rảo bước.

Như phụ nữ Ý có một nguyên tắc làm đẹp đó là không chạy theo xu hướng mỹ phẩm mà chỉ chọn cho mình một sản phẩm phù hợp nhất và bám riết lấy nó một cách bền bỉ. Thì thói quen cố hữu đôi khi cũng chỉ là tìm thấy một điều hợp nhất với bản thân mình mà giữ lại.

Cuốn sổ nào cũng có thể lưu giữ ý tưởng nhưng chỉ với những trang giấy ngả màu quen thuộc mới gợi ta những ý tưởng hay ho. Cây viết nào cũng sẽ ra mực nhưng chỉ mới sự thoải mái của cây viết màu lam đã sờn mới khiến ta bay bổng trong từng câu chữ. Chỉ với bàn phím mà nhắm mắt lại cũng biết phím nào sờn chữ phím nào không, góc làm việc có chiếc bàn quen thuộc, khung cửa quen thuộc thì cảm hứng mới đủ đầy và cho ta tự tin hoàn thành được tất cả.

Có người còn xem những thói quen ấy như một tín ngưỡng của phong thủy, của may mắn. Mà nếu dời góc làm việc ra chỗ khác, xa đi khung cửa sổ sẽ khiến bản thân như bị tách rời khỏi một vùng trời rộng lớn ngoài cánh cửa sẽ làm tâm hồn bị gò bó.

Mà nếu thay bộ bàn phím khác sẽ như phải bầu bạn với một người chằng yêu thương, cứ buộc chặt vào một thứ không thích gắn bó khiến bản thân bị bức bối chẳng yên. Khi con tim được nạp đầy cảm xúc thì mọi việc mới có thể thăng hoa. Lý trí có thể giúp công việc hoàn thành nhưng cảm xúc mới khiến công việc có được đột phá và hoàn hảo. Và có những thói quen mang sứ mệnh như người bạn đồng hành giúp cảm xúc được nạp đầy và trọn vẹn.

Thói quen cũng như tính cách hình thành, nó cũng được sàng lọc qua thời gian, qua trưởng thành và vấp ngã. Có những cái chỉ là một thời, lớn lên ta chẳng còn giữ nữa. Nhưng có những điều lại cùng lớn lên, im đậm theo ta và trở những điều cố hữu trong mỗi con người.

Lúc này chúng chẳng còn đơn thuần chỉ là thói quen nữa, chúng đã thành sự đại diện cho bản thân mỗi người, khi nhắc đến chúng người ta nghĩ ngay đến bạn, khi nói về bạn là phải có chúng kèm theo, đó là những điều phù hợp mà bạn đã luôn giữ lại qua bao sự sàng lọc, từ bỏ và tiếp nhận.

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Độc Thân… Bao Lâu Là Đủ?

Rồi một ngày bạn chợt nhận ra, news feed Facebook tự bao giờ trở thành cộng đồng của bà mẹ con bỉm sữa. Hú hí rủ rê con bạn thân đi café cũng khó nhằn vì mất ẻm bận phải chăm con. Gọi điện về hỏi han mẹ cha thì lúc nào cũng ngân nga câu ca “Độc thân nhiêu đó đủ chưa? Chừng nào bây mới chịu lấy chồng cho yên bề gia thất?”. Ờ, thì mình độc thân cũng đã lâu. Đồng bọn chị em cũng có mấy người từ bỏ cuộc vui một mình để yên ổn với một người khác. “Thôi mày, độc thân nhiêu đó đủ rồi”. “Thế à? Vậy độc thân… bao lâu là đủ”.

Tôi vẫn thường hỏi mình câu đó mỗi khi thấy thêm một đứa hớn hở đi khoe thiệp cưới với tôi. Một chút xíu cảm xúc đâu đó vẫn mong muốn rằng, ước gì có một bàn tay dẫn mình bước ra khỏi cuộc sống độc thân. Nhưng nhìn quanh quẩn lại, chẳng thấy có được một ai cho mình đủ tin tưởng để cùng sánh bước cho cuộc sống lâu dài.

Thế độc thân có buồn không?

Nếu buồn thì mình chả thèm độc thân làm chi…

Độc thân thật ra chỉ đơn thuần là đang tận hưởng niềm vui cuộc sống mà không cần phải chia sẻ hay gắn bó với một ai khác.

Một sáng mai thức dậy, chào đón ngày mới bằng một món ăn tự chuẩn bị ngon lành. Nếu là ngày cuối tuần, có thể dễ dãi cho phép bản thân nằm dài ngủ nướng trên giường thêm tí, lướt Facebook và cười “haha” vào cái “status” của đám bạn thân đang than vãn là vì phải chăm chồng lo con. Cười là cười thế thôi, nhưng dù sao, mỗi người đều có quyền lựa chọn niềm vui cho riêng họ.

Thế niềm vui của độc thân là gì?

Là hàng ngày đi làm và cuối tuần váy áo xúng xính để hẹn hò với anh trai nào đó thật duyện.

Là có một không gian bé con con để tự do làm điều mình yêu thích.

Là trồng vài chậu cây bé bé xinh xinh để tinh thần luôn phơi phới ngập tràn.

Là tự tay sắp xếp lại đồ đạc trong nhà trở nên gọn gàng, ngăn nắp.

Là lâu lâu thay đổi tí gu thời trang để mình luôn trông luôn mới mẻ, yêu đời.

Là có thể thảnh thơi ngồi hàng giờ nhâm nhi tách cà phê bên quyển sách còn mới toanh vừa mua hôm qua.

Là có một anh “bồ nhí” bốn chân thật đáng yêu, luôn luôn lắng nghe tâm sự buồn vui của mình, chẳng biết ảnh có hiểu không mà cũng gật gù rồi liếm liếm vào tay mình, ra chiều an ủi, vỗ về.

Đời độc thân, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi, quá tuyệt vời rồi còn gì?

Có thể vài người cho rằng cuộc sống như thế có phần hơi ích kỷ vì quá yêu bản thân. Nhưng nếu như ích kỷ để khiến cuộc sống mình tốt hơn, thoải mái hơn mà không tổn hại đến ai cả, thì có gì là sai chứ. Thật ra muốn yêu thương người khác thì trước tiên hãy tập yêu thương bản thân mình.

Còn nếu như bảo rằn ích kỷ vì không muốn san sẻ cuộc sống của mình cho người khác, thật ra với mình, nó là nỗi lo sợ đúng hơn. Mình sợ mất đi cuộc sống đang vốn rất tự do. Mình sợ mất đi cái cảm giác những buổi đêm ngồi chênh vênh bên ban công, tay xoay nhẹ chai bia, mở vài bản jazz yêu thích, ngắm sao và nhấm nháp cái không gian một mình tuyệt vời. Mình sợ mất đi những ngày một mình rong ruổi khắp nơi, kiếm tìm những điều thú vị, mới mẻ. Đặc biệt, mình sợ những điều “chưa chắc chắn” khi ảnh hưởng quá sâu làm mình phải lao đao và mất đi cuộc sống vốn dĩ bình yên trước đó.

Vậy… độc thân bao lâu là đủ? Với mình, không phải là thời gian mà quan trọng là bạn đã sẵn sàng cho bước ra khỏi “vòng tròn độc thân” hay chưa. Nếu chưa, đừng vội, vì cuộc sống độc thân vẫn quá tuyệt vời, tại sao phải chối từ.

Có khi ở ngoài kia, cũng có một người đang độc thân vẫn còn ham chơi, giống bạn, nên vẫn chưa vội chưa đi tìm bạn đấy thôi!

Bài: Hà Ngô, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Gửi Tặng Những Trái Tim Tan Vỡ

Đó là những người như chúng ta, từng đi qua biết bao nhiêu dâu bể với trái tim đã chằng chịt vết thương vì những hạnh phúc cứ ngỡ sẽ cạnh bên đến suốt một cuộc đời. Và từ đó, chúng mình bắt đầu chối từ tin vào bình yên.

Trong những đêm dài, chúng ta thường hay nghĩ về nỗi đau mình đã đi qua, nhìn lên các đầu ngón tay mà thấy hằn chứa bao nhiêu xót xa khi đã buông nắm quá nhiều mảnh vỡ nhưng giấc mơ hạnh phúc nào cũng dang dở lưng chừng. Để rồi, chúng ta chưa khi nào cảm thấy lòng an vui lúc bước đi giữa đám đông người xuôi ngược, chúng ta cứ vờ tỏ ra mạnh mẽ, vờ nói mình không sao nhưng chỉ khi bước trở về nhà với cô đơn chất chồng đằng sau cánh cửa, chỉ khi một cơn mưa rơi xuống cũng khiến mình òa khóc như đứa trẻ nhỏ thèm lắm cái ôm từ phía sau dỗ dành. Phải chi lúc ấy, chỉ cần một tin nhắn được gửi đến hay một điều gì khiến mình có thể tin vào và chờ đợi, thì mặc kệ những hoài nghi quanh quẩn trong đầu, mình sẽ nói với bản thân: “Rồi mình sẽ không sao đâu mà”, và dẫu rằng mình biết tổn thương không hề biến mất nhưng ít nhất có thể cười vui trong vài phút nhỏ nhoi.

Gửi đến những người có con tim tan vỡ, trong đó có anh và có em. Mình dẫu sao cũng chỉ là người nên đâu thể mãi gắng gượng đi qua hết những ngày đầy mưa và nhiều gió, đâu thể nào chạm tay đến đủ đầy yêu thương khi từ chối tin tưởng, đâu thể nào nhìn mình trong gương trọn vẹn khi một nửa trái tim chỉ toàn là vết đau. Nếu có những ngày mình không nở nổi một tiếng cười thì mình biết phải làm sao? Vậy thôi hãy cho phép mình lấy thiệt thòi làm một phần của yếu đuối như chậu cây không có điều gì hơn là phải trưởng thành, phải xanh màu tươi tốt để làm đẹp cho phần đời cây sống bất luận là nắng ấm hay mưa giông. Đến cuối cùng cây có thể héo tàn vào một ngày nó đó không ai biết trước nhưng ít nhất cây đã lớn lên bằng hết nhựa sống mình đang có dù cho thân cây đã từng oằn mình trong quá trình lớn lên cũng chưa từng từ chối tin vào ngày mai.

Gửi những người có quá nhiều câu chuyện đời đổ vỡ, đừng chờ đợi ai đó chìa về phía mình một cánh tay bởi không ai mắc nợ ai một lời hứa đi bên nhau đến cùng trời cuối đất. Mình có khóc ngất trên lòng bàn tay đến ngạt thở thì khó khăn cũng đâu thể vơi đi, trong khi trái tim mỗi giây đều có thể vẽ nên một phép màu nếu yêu thương từ một người nào khác chạm đến. Mình đừng cố vùi trong những xót xa trăn trở, hãy thử làm những điều mình thích, mặc một chiếc áo lệch vai, hay mang một đôi giày bệt, mua cho mình chậu cây nhỏ và chỉ cần thấy một mầm xanh nhú lên trong chậu đất thì những xước trầy cũng sẽ được gắn hàn.

Chúng ta vun bón cho chậu cây nhỏ bằng tất cả tình yêu mình có, biết rằng hy vọng có thể đến từ những điều đơn giản. Mình tự tin chăm từng chiếc lá, tưới từng tán cây, những niềm vui nhỏ được cất lên trong lồng ngực. Chúng mình mất mát đến bao nhiêu trong cuộc đời này đâu thể nào đong đo hết được nhưng yêu thương trao đi là vô hạn và mình sao cứ buộc bản thân từ chối những niềm tin. Mình cứ giữ lại phần đời chứa nhiều cay đắng như một hạt giống nhỏ để lấy nó là động lực để trưởng thành, bởi muốn lớn lên đâu thế nào cứ mãi tận hưởng những ngày nắng đẹp, muốn rắn rỏi cần phải học cách đi qua ngày mưa. Và sau những ngày bôn ba từ sáng sớm đến tối mịt, chúng ta sẽ trở về với bình yên nơi tin yêu đang đâm chồi nảy lá, nơi dù có là đêm nhiều gió mình vẫn không còn cảm thấy xót đau.

Trong những buổi sáng, dưới mái nhà của một người từng sống bằng hết sự cô đơn và trái tim tan vỡ, có một mầm sống đang trỗi dây bằng tất cả yêu thương, chân thành lẫn ấm áp, để chúng ta bắt đầu một ngày mới.

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Em Muốn Có Một Tình Yêu Ngát Xanh, Như… Sen Đá

Sớm. Bình minh gọi nắng về. Nắng khẽ khàng xuyên qua ô cửa, ghé thăm cuốn sách em vừa đọc dở đêm qua, kéo nhau đọng lại trên phiến lá xanh mướt của sinh vật bé nhỏ mang tên: Sen đá.

Giữa rất nhiều loài cây, anh biết vì sao em lại chọn Sen đá không ?

Không mạnh mẽ, gai góc như xương rồng; không kiêu sa, lộng lẫy như hồng nhung, Sen đá dịu dàng giữa muôn vàn chậu cây cảnh. Ông trời  quên ban cho Sen đá những chiếc gai để tự bảo vệ mình nhưng lại thổi vào nó một sức sống mãnh liệt.

Em thích Sen đá một phần cũng vì nó chẳng có gai, sẽ không làm đau tay khi em chạm vào. Sen đá rất hiền dịu, trầm mặc nhưng ẩn chứa nguồn năng lượng dồi dào. Đôi lần em tự nhủ, sao Sen đá hiền hòa quá vậy. Giữa cuộc đời mưa nắng bất chợt, giông tố có thể kéo đến bất cứ lúc nào, Sen đá liệu có thể đứng vững được không?

Mỗi lần ngắm nhìn mấy cái lá xanh mướt vừa dày vừa tròn, mọc so le, khum khum úp sát vào nhau như một đóa sen, không hiểu sao, em thấy lòng thanh thản đến lạ lùng. Nếu  lỡ dăm bữa nữa tháng vô tình quên tưới nước cho Sen đá, nó sẽ chẳng vì thế mà úa tàn nhanh chóng.  Những chiếc lá vẫn gồng mình, níu giữ chút diệp lục xanh biêng biếc cho cây. Chỉ có điều, lá xẹp đi đôi chút, không căng mọng tròn đầy như hồi được chăm sóc, nâng niu. Chờ đến lúc được tưới tắm, Sen đá sẽ khỏe mạnh, đẹp đẽ và tràn đầy nhựa sống trở lại.

Tình yêu của chúng mình sẽ xanh ngát xanh

Cuộc sống mà, chẳng ai có thể nói trước, nói hay về nó. Có bao đôi tình nhân từng yêu thương nhau sâu đậm, mãnh liệt nhưng đến cuối cùng vẫn rời xa nhau vì muôn ngàn lí do. Sẽ là dối lòng nếu em nói không sợ điều đó xảy ra với tình yêu của chúng mình.

Anh và em, yêu nhau. Đó không phải là thứ tình cảm gà bông mộng mơ như thời đi học. Tình cảm của chúng mình, thứ tình yêu trải qua nhiều sóng gió, nhuốm màu bận rộn, lo lắng của những con người trưởng thành.

Anh và em, chẳng phải những người làm vườn giỏi, nên hãy cứ chăm sóc Sen đá theo cách riêng của chúng mình thôi, được không anh?

Cũng như chậu hoa đá nhỏ trên cửa sổ  phải phơi gió phơi sương mỗi ngày, em hiểu rằng, khó khăn là điều chẳng thế tránh khỏi khi mình nắm chặt tay nhau bước đi. Chúng khắc nghiệt, thất thường như thời tiết vậy: lúc ấm áp tựa nắng ban mai, lúc gắt gỏng, ầm ầm như mưa rào, lúc lại dữ dội, quay cuồng như giông tố.

Rồi sẽ có những ngày mình cùng mệt mỏi, chán chường. Mình sẽ quên chăm bẵm, hẹn hò hay dành thời gian “tưới nước” cho mối quan hệ yêu thương này. Anh vẫn là anh, chàng trai mải miết với hàng tá dự án chất đống, những ngày làm việc xuyên đêm tới gần sáng. Em vẫn là em, cô gái đỏng đảnh nhạy cảm, khát khao theo đuổi ước mơ  sắp xếp những con chữ vụng về. Mỗi người có một khoảng trời riêng, một thế giới nho nhỏ bộn bề, bận rộn. Dường như ở đó chẳng còn hình bóng của đối phương.

Ngày mưa nắng gõ cửa, mình sẽ đan tay nhau, cùng chở che cho cái cây Sen đá tình yêu, anh nhé. Chờ cơn bão đi qua, cầu vồng ló rạng cuối chân trời, cây của chúng ta sẽ lại vươn mình, khoe sắc, đón nắng mai rực rỡ.  Những chiếc lá lại mọng nước, xanh ngát màu tình yêu như thuở ban đầu. Thứ tình cảm đến rất tự nhiên và thật dịu dàng, rồi bình yên đi qua bao ngày thử thách, để cuối cùng có thể mỉm cười nơi cuối con đường.

Có một bờ vai vững chãi  em tựa vào những ngày mệt mỏi, đưa em qua bao con phố tấp nập để trở về nhà mỗi chiều tan sở.

Có một bàn tay sẵn sàng dắt em đi giữa biển người đông đúc, chẳng buông tay một chút vì sợ lạc mất em.

Có một nụ cười, một ánh mắt và những cái ôm dịu dàng chỉ dành riêng cho em thôi.

Em không ước ao một tình yêu lãng mạn, ngọt ngào như những tập truyện ngôn tình.

Em chỉ muốn một tình yêu xanh ngát xanh, như Sen đá!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Mình Là Gì Của Nhau

Đâu thể kết thúc một câu chuyện chưa có bắt đầu…

Mối quan hệ chưa kịp có tên

Giữa họ là gì? Nhiều hơn một tình bạn nhưng có phải một tình yêu? Chưa bao giờ họ nói yêu nhau, chưa bao giờ kể về nhau với cả thế giới: đây là người yêu của tôi. Lẽ nào, đó là mối quan hệ không tên, thứ tình cảm lơ lửng chẳng đi đến đâu, như thời nay người ta hay gọi nhan nhản khắp nơi.

Thương thật nhiều nhưng chưa gọi là yêu

Có là gì của nhau đâu, mà có quyền ghen tuông, hờn giận hay trách móc nhau.

Có là gì của nhau đâu, nên không thể có bất kì ràng buộc, không ai trong cả hai thấy bản thân mình cần có trách nhiệm với đối phương.

Có là gì của nhau đâu, vì mỗi người vẫn còn một khoảng trời riêng rộng lớn. Ở khoảng trời ấy, hình ảnh người kia thật mờ nhạt. Anh là một góc trái tim trong cô, cô là một góc trái tim trong anh. Một góc, một góc thôi trong không gian quá đỗi bao la.

Buồn hay vui, chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ nhất. Họ ngập ngừng không dám bước gần nhau thêm nữa nhưng chẳng đủ dũng cảm để buông tay nhau. Họ bên nhau, rất gần mà rất xa. Lâu dần, mối quan hệ không tên giữa hai con người cứ giậm chân tại chỗ. Nếu hôm nay không tiến thêm một bước, nghĩa là ta sẽ tụt lùi khi ngày mai tới. Trái Đất không ngừng quay, con người không ngừng đổi thay để bắt kịp với dòng đời tấp nập. Họ yêu thương, nhưng nào phải yêu nhau; mà là yêu chính bản thân mình và yêu thêm người khác. Những dòng tin nhắn, những cuộc hẹn hò thưa dần rồi một ngày….

Ngày nhận ra mình mất nhau thật rồi, mỗi người bước về một phía

Anh lặng im chờ đợi điều gì đó giữ mình trở lại. Anh bộn bề với công việc, với những mối quan hệ phức tạp. Những cô gái lúc trước cứ đến rồi lặng lẽ rời xa cuộc sống của anh. Anh sợ mình thành kẻ yếu đuối, anh cứ đợi chờ một cô gái kiên nhẫn ở lại bên mình, dẫu cho anh lạnh lùng, mắng mỏ cô ấy thế nào.

Còn cô, cô đã ở đâu giữa những ngày chông chênh ấy. Thứ anh cần đơn giản là cô ở đây, bên cạnh anh, chăm sóc nhau bằng hành động, bằng việc làm, chứ chẳng phải là những tin nhắn nhớ nhung hay những quãng thời gian im lặng…

Cô ngoảnh đầu nhìn lại, dõi theo bước chân của anh nhưng không thể chạy đến giữ anh. Nếu thương cô nhiều, anh đã chẳng đi ra khỏi cuộc đời của cô, đã chẳng tìm một chân trời mới. Anh đâu biết những ngày xa anh, cô phải vờ mạnh mẽ, vờ an nhiên trong nỗi nhớ anh quay quắt, trong cơn bệnh tưởng như khiến cô gục ngã…

Nỗi nhớ vô hình nhưng nỗi đau họ gây ra cho nhau lại thường xuyên hiện hữu. Thương nhau để đấy nên cuối cùng mỗi người một nơi. Thành phố nhỏ bé này quá đỗi rộng lớn, lạc nhau một lần mà đâu biết còn có cơ hội nhìn thấy nhau hay không. Cứ cảm nhận tình yêu như một đứa trẻ, nhưng hãy quan tâm, thương yêu nhau như những người trưởng thành. Cái giá của tự do là cô đơn. Đi qua nhớ thương họ mới nhận ra những điều đáng trân trọng trong cuộc đời, từng là của nhau…

Lời tạm biệt đau đớn nhất là lời tạm biệt chưa một lần được nói ra. Họ lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời của nhau, và chắc đôi lúc lại tự hỏi lòng: “Mình đã là gì của nhau?”…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Qua Bao Dâu Bể, Bình Yên Rồi Cũng Quay Về

Có một nơi chốn mà mình tin chỉ cần trở về sẽ tìm thấy được bình yên. Một nơi mình biết sẽ luôn được hít thở thật nhiều “thiết tha” và “thật thà”. Một nơi mà đi qua biết bao nhiêu dâu bể, mình vẫn thản nhiên mỉm cười như một đứa trẻ bởi những niềm vui rất bình thường. Nơi ấy được gọi là… nhà mình.

Một ngôi nhà luôn ở đó sẵn sàng vỗ về khi mình trở về từ giông bão ngoài kia, với đôi vai mỏi nhừ trong nỗi lo cơm áo. Một ngôi nhà với không gian ấm áp, nơi mình đặt những chiếc đèn, những bức hình, và treo những yêu thương trong mỗi một góc phòng. Một ngôi nhà mà mình luôn tìm thấy trong những giấc mơ trước đây mình từng tưởng tượng. Để biết rằng nhà không cần phải quá rộng chỉ cần vừa đủ để ôm lấy những bình yên. Rằng cơm canh cuối ngày được dọn ra không cần phải quá thịnh soạn chỉ cần được ngồi đây tròn đầy, cùng chén đũa này và gọi tên hạnh phúc.

Vì ngoài cánh cửa này chỉ toàn là giông bão luôn đòi hỏi cuộc đời mình phải không ngừng đánh cược, hằng ngày luôn cân đo đong đếm được hay mất, thiệt hay hơn, để có thể tiến đến vùng nắng ấm, để thôi loay hoay tìm cho mình một điểm tựa. Và không ai biết bản thân đi được bao lâu, bao xa hay lại bỏ cuộc ở đâu đó vào ngày mai hoặc ngày nào khác, nên ngôi nhà này là tất cả những gì lành lặn để chở che cho mình trong suốt một quãng đời; để mình biết sẽ luôn có điều gì đó sẵn lòng chờ đợi mình vào mỗi ngày; để mình nhận ra dù có phải gắng gượng bao nhiêu ngoài kia thì vẫn còn nơi mình yên tâm trút trải.

Vậy nên, chỉ cần được trở về nhà với những yêu thương nằm đấy, với chú chó nhỏ chạy vòng vòng quanh chân, với những bức hình đong đầy kỉ niệm và niềm vui không bắt mình phải trả vay, với gối chăn luôn sẵn sàng chờ mình ủ ấm. Mình tin rằng bình yên thật ra không hề chạy mất, chỉ là có đôi phút mình đã lãng quên.

Ngôi nhà tập cho mình học cách để yêu thương, bao dung và và trân trọng dù là đi qua những mùa trăng an lành, hay những đêm khuya mưa bão cũng không cần phải sợ hãi nữa. Vì những yêu thương trong căn nhà này lúc nào cũng sẽ ở đó, ủi an mình kệ cho ngày còn mưa hay nắng, kệ cho bàn tay có bao nhiêu lần trầy xước, thì thân quen ấy đủ để hơi ấm lan đi hết lồng ngực. Bởi gối chăn này đâu hẳn lúc nào cũng là hơi ấm, chiếc giường này đâu phải lúc nào cũng dỗ dành mình vào những giấc ngủ sâu, nhưng ít nhất tim cũng thôi rát đau mỗi khi mình nằm yên và bật khóc. Để dù là đêm dài trăn trở với bao nhiêu mệt mỏi, thì sớm mai thức dậy lòng cũng đầy vững tin khi đón bình minh qua ô cửa sổ, có ngày vết thương sẽ lành lại thôi.

Mình sẽ thức dậy, tự tay chuẩn bị một bữa sáng, thưởng thức tách cà phê cạnh chú chó nhỏ mình yêu nhất, rồi xem một bộ phim tình cảm để luôn nhắc nhở rằng hạnh phúc là thế, chỉ bắt đầu từ những điều giản dị biết cười trong ngôi nhà này. Và mình sẽ đi lại từ đầu với những vết thương và ước mơ xen lẫn, dặn lòng rằng có giông gió ra sao cũng không thể qua khỏi một mái nhà. Nơi mà đôi chân có mệt mỏi thế nào cũng có thể ngồi xuống, nghỉ ngơi. Nơi mà những cánh cửa biết mọi thứ đều có giá trị khi mỗi ngày đều đặn một người đến mở. Nơi mà chiếc giường luôn khiến mình tin dù trở mình thì hơi ấm cũng không hề vụt mất, đau đến tận cùng rồi cũng phải buông tay ra…

Không thể nói trước được điều gì, chỉ cần biết phải trân trọng những điều trước mắt, chỉ cần căn nhà này, chiếc giường này đã đủ cho một niềm vui. Và qua biết bao nhiêu dâu bể, bình yên rồi cũng quay về.

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Bình Yên Bên Anh

Nếu trên bàn làm việc, ai cũng có một châu cây nhỏ từ người yêu thương, rồi tự tay mình chăm sóc vun trồng, thì giữa những tháng ngày mà đến thở thôi cũng thấy mệt nhoài, mình vẫn sẽ luôn có những lý do để cười vui.

Anh à! Anh có biết điều gì ở anh khiến em lo lắng nhất không? Không phải là ngày nào đó, lo rằng trái tim anh vì ai khác mà rung động. Cũng không phải là lúc nào đó những bận tâm anh dành cho em phai nhạt đi. Mà là một ngày, anh mệt mỏi bởi những gánh nặng trên vai, giống như những áp lực công việc từ sếp, từ nhân viên, thì nào có thể chia sẻ cùng ai được. Ai cũng phải tự mình đối diện và vượt qua, vươn lên, rồi lại bình tâm để đón nhận áp lực hơn nữa. Cuộc sống là như thế mà.

Đó là lý do, em tặng anh món quà này, một chậu cây nhỏ xinh, anh có thể đặt trên bàn làm việc. Đây là điều đặc biệt, em muốn dành cho người mình thương. Chậu cậy nhỏ này cũng chính là em đó. Vì em muốn được là một phần trong không gian làm việc của anh. Nên hãy dành cho em một góc nhỏ thôi cũng được, nhưng phải là nơi anh nhìn thấy rõ nhất. Để khi những cuộc gọi, và email liên tục đến, khiến anh hết cả đau đầu, những cành nhánh của cây vươn lên như bàn tay em giơ cao động viên anh rằng: “Người em yêu à, cố lên nha!”

Mỗi khi anh đắn đo về công việc, phân vân giữa những đúng sai trong quyết định, cây xanh sẽ là đôi tai em lắng nghe anh trút trải. Sự vươn mình của thân cây nhỏ nhắn đón đợi ánh sáng đến, hoặc những chiếc lá xanh mướp lấp lánh những giọt nắng vô tình ghé qua, sẽ mang lại một nguồn năng lượng tích cực, khiến anh tin rằng vào mỗi lựa chọn của anh luôn sẵn có một người ủng hộ. Hãy cứ mạnh dạn làm những gì mà bản thân anh muốn nhất.

Những ngày mưa trút nước, anh chợt thèm hơi ấm từ người mình yêu thương, chỉ mong có chút nào đó bình yên len vừa những kẻ hở trên đôi tay mình, để anh thôi lo toan về hạnh phúc, về tương lai trong lúc ngoài kia toàn là bão táp. Chậu cây nhỏ em tặng anh, đặt nơi góc bàn này sẽ nhắc nhớ về một người luôn quan tâm anh giữa bôn ba xuôi ngược. Thế nên, anh đừng lo lắng nhiều nữa về chuyện của ngày mai, đã có em bên cạnh anh để những niềm vui không bao giờ bỏ cuộc. Hãy cứ ngồi xuống, tựa lưng vào ghế, cầm lấy chậu cây như để anh biết rằng luôn có em ở đó, đang nắm tay anh thật chặt. Và mình cứ mặc kệ trong lòng là bao nhiêu khốn khó, bao nhiêu tâm tư mà anh chưa từng muốn giải bày, chỉ cần anh nở một nụ cười nguyên vẹn, mọi chuyện rồi sẽ không sao!

Nếu trên bàn anh cũng có một chậu cây nhỏ, thì anh sẽ nhìn thấy những mầm xanh vươn mình lớn dậy, để rồi anh nhận ra rằng không thành công không đồng nghĩa rằng mình ngừng hy vọng, cố gắng chưa bao giờ là một quá trình hoài công phí sức. Có đúng không anh?

Em đã từng nhìn thấy trong đôi mắt anh những lo lắng, phiền muộn. Em biết ngoài đó có quá nhiều khó khăn, đôi tay anh không thể một mình chống chọi, nhưng vì không muốn em lo lắng mà anh cứ mãi một mình chịu đau. Vậy nên chậu cây nhỏ của em sẽ nói với anh rằng: “Giữa lúc giông tố, cuộc đời ngỡ tan vỡ. Tình yêu ta trao nhau ngời sáng. Có em trong đời…với anh nơi ấy bình yên”.

Nếu trên bàn ai cũng có một chậu cây nhỏ từ người mình yêu thương, thì chắc rằng nỗi buồn của hôm nay cũng chỉ còn là một hạt cát, mà mình gieo xuống để nuôi trồng cho những niềm vui về sau đó. Mỗi ngày đi qua, nắng hay mưa đều giúp cho cây đâm chồi xanh lá, và mình giống như đứa trẻ nhỏ đứng trước một cơn giông, cứ hồn nhiên rồi mỉm cười đối mặt, vì mình biết rằng cuộc sống chưa bao giờ thiếu thốn sự quan tâm.

Đặt một chậu cây ở cạnh, để che chắn phần âm u của bầu trời trong những ngày giông gió, dù đó chỉ là một cái cây nhỏ nhưng vẫn hơn khu rừng rậm rạp toàn những đám mây xám lạnh. Thế nên, hãy để cây xanh trên bàn làm việc, chỉ đơn giản để biết mỗi ngày trái tim mình luôn được chăm bón bằng những yêu thương!

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Hãy Để Flatlay Đánh Thức Nhiếp Ảnh Gia Trong Bạn

Flatlay, cho dù có quen thuộc với từ tiếng Anh này hay không thì chắc chắn là chỉ cần bạn có sử dụng mạng xã hội, bạn đã bắt gặp những bức ảnh chụp với phong cách này, thậm chí khả năng cao là tất cả những lần bạn lướt Instagram những ảnh flatlay đều xuất hiện. Vậy flatlay là gì? Tại sao nó lại được yêu thích đến thế, và làm sao để hòa nhập vào xu hướng ấy?

Flat là mặt phẳng, và Lay là đặt nằm xuống. Hiểu đúng theo nghĩa đen như vậy, chụp ảnh flatlay là việc chụp các vật trải trên một bề mặt phẳng. Flatlay còn được gọi là kỹ thuật Knoll, bởi người đầu tiên chụp kiểu này vào năm 1987 là Andrew Kromelow, một nhà thiết kế nội thất khi ấy đang làm việc cho nhãn hiệu nội thất nổi tiếng Knoll. Kể từ đó tới nay, việc sắp xếp các đồ vật lên mặt phẳng theo trật tự và chụp theo góc thẳng đứng đã vượt ra khỏi giới hạn những bức ảnh chụp những công cụ lao động như kìm, búa hay tua vít và trở thành một trào lưu đầy sức sống cùng với sự phổ biến rộng rãi của mạng xã hội, đặc biệt là Instagram và Pinterest.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà ta hay bị cuốn hút bởi những bức flatlay, cho dù đó có là ảnh thời trang, thức ăn hay văn phòng phẩm. Flatlay hút mắt nhờ đánh vào hai đặc điểm cơ bản của tâm lý con người, đó là thích đồ vật và thích thứ tự. Con người chúng ta luôn gắn bó với các thứ đồ vật, dù đó là con búp bê lúc nhỏ hay chiếc điện thoại ta luôn mang bên người. Chúng ta cũng thường thích nhìn những thứ ngay ngắn và gọn gàng bởi lẽ não bộ con người luôn luôn phải giải quyết một lượng dữ liệu khổng lồ lộn xộn. Vậy nên đối với não, mọi thứ gọn gàng giúp nó sắp xếp thông tin nhanh hơn ngon như viên kẹo cho trẻ con vậy.

Xu hướng flatlay ngày càng phổ biến và không có vẻ gì sẽ thoái trào nên bạn hãy đừng ngại thử sức với vài tấm thật “nghệ” xem sao! Hãy chú ý đến mặt phẳng dùng để chụp, nó không nên quá tương phản với đồ vật và cũng không nên quá dày đặc, nhiều họa tiết. Nếu thấy một mặt phẳng trắng quá nhàm chán, hãy thử làm bức ảnh vui mắt hơn bằng các chất liệu khác nhau như đá hoa cương, hoặc thảm lông hay miếng gỗ. Một cách đơn giản mà hiệu quả là dùng những tấm bìa màu đặt lên nhau, vừa đem lại màu sắc lại vừa giúp tạo ra bố cục.

Trọng tâm của một bức flatlay luôn là các đồ vật, và tuy nhìn thì có vẻ đơn giản, việc sắp xếp các đồ vật này lại cần rất nhiều sự tỉ mỉ. Hãy nhớ rằng đừng nên “tham”, mỗi thứ đều cần có một khoảng không riêng để có thể tỏa sáng. Nét thu hút của flatlay nằm ở thứ tự ngay ngắn, vì thế hãy sắp xếp mọi thứ một cách có trình tự và hàng lối. Đừng chỉ chụp những đồ vật có kích thước quá lớn hay quá nhỏ vì điều đó làm bức ảnh thiếu cân bằng. Bạn có thể đưa vào một số thứ gần như “luôn đẹp” khi chụp từ trên cao, như chiếc đồng hồ, lọ sơn móng tay, case điện thoại, hoặc một chậu cây để bàn nhỏ. Những yếu tố phụ có kích cỡ phù hợp sẽ khiến bức ảnh thú vị và bắt mắt hơn rất nhiều.

Một điều có vẻ là đương nhiên nhưng lại cần được lưu ý, đó là hãy chụp với góc thẳng đứng. Chụp flatlay với điện thoại dễ hơn DSLR bởi ta dễ căn cho bề mặt điện thoại song song với mặt đất hơn một chiếc máy ảnh cơ rất nhiều. Nếu cần hãy dùng chế độ grid để căn sao cho bức ảnh thật thẳng và đừng ngại đứng lên một chiếc ghế để chụp được toàn cảnh dễ dàng hơn nhé!

Cái hay của flatlay nằm ở chỗ ta không cần một chiếc máy ảnh đắt tiền hay khung cảnh cầu kì để có một bức ảnh đẹp. Ai cũng có thể tận dụng những gì mình đang có sẵn trong tay để làm ra một sản phẩm đẹp và hấp dẫn thị giác. Hãy chơi đùa với những gì xung quanh mình, thử nghiệm với màu sắc, cách sắp xếp, chất liệu và cho nhiếp ảnh gia trong bạn được thỏa sức sáng tạo xem sao!​

Bài: Thảo Mi, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Xin Đừng Quên Thư Giãn!

Những ngày này, sao mà khó nghỉ ngơi đến thế. Nếu bạn giống tôi, thì chúng ta đều có bao nhiêu chuyện phải lo. Phải có trách nhiệm với công việc, phải lo cho gia đình, nào phải giỏi hơn nữa, phải phát triển hơn nữa… Làm người trẻ là không thể tụt hậu, làm người trẻ là không thể đứng yên. Điện thoại ta lúc nào cũng nháy đèn với đủ loại thông tin không chỉ kiểm soát cuộc sống xung quanh, mà dường như ta còn buộc phải “ở trên mạng” để có thể hòa nhập vào đời sống xã hội. Từ lúc ngủ dậy đến trước khi đi ngủ, chẳng có lúc nào đầu óc ta ngừng chạy. Nhiều khi cuộc sống hàng ngày thôi, mà sao cứ cảm tưởng như một công việc mà ta lúc nào cũng phải có mặt ở công ty, chẳng bao giờ ngừng nghỉ.

Nói cuộc sống của thế hệ chúng ta khó khăn hơn những thế kỉ trước, có lẽ điều đó không đúng. Nhưng chắc chắn rằng những vấn đề con người nhìn chung đang gặp phải rất khác với ngày xưa. Khi vấn đề là cái đói, ta tìm kiếm thức ăn, và “voilà”, đã giải quyết xong. Nhưng còn khi vấn đề là sự thiếu đi một “công tắc” cho chính mình, là luôn luôn cảm thấy stress mỗi ngày thì giải pháp lại không dễ tìm như vậy, bởi nó bị giấu trong chính tâm trí bạn.

Từ những việc hàng ngày như nấu ăn, như trả hóa đơn tiền điện đúng hạn, cho đến cả việc thư giãn bạn cũng phải học. Thư giãn có tầm quan trọng không kém bất kì điều gì nếu bạn muốn cuộc sống của mình hạnh phúc hơn. Để tìm được sự tĩnh tại trong tâm hồn, hãy thực sự nhìn vào cốt lõi của nó, và khởi đầu từ chính bản thân mình.

Bắt đầu từ luyện tập khả năng phân chia rõ ràng giờ nào việc nấy: Giờ này là giờ làm việc, giờ này là giờ chơi, giờ này là giờ cho gia đình, và đây là giờ cho bản thân mình. Nếu không phải người tích tuân theo lịch trình chặt chẽ, chẳng sao cả, chúng ta đều là người mà, không phải robot. Nhưng điều quan trọng là phải tìm ra vạch phân cách giữa những khía cạnh khác nhau trong cuộc sống của mình và tuân thủ theo đó. Hãy bắt đầu từ những gì nhỏ thôi, khi ăn cơm đừng dùng điện thoại, nếu phải học tập làm việc ở nhà cố gắng đừng ở nơi dùng để thư giãn, thư giãn nghỉ ngơi thì đừng cùng chỗ với nơi ngủ. Giảm thiểu tối đa những yếu tố gây nhiễu mục đích chính, ranh giới giữa các nhiệm vụ rõ ràng hơn, mọi công việc được hiệu quả hơn, còn tâm trí thì không phải chạy loạn.

Nghe thật buồn cười, nhưng cần phải nghiêm túc với việc thư giãn. Hãy hiểu rằng cho bản thân mình nghỉ là quan trọng! Nên sắp xếp thời gian và không gian mỗi ngày để ngày nào bạn cũng có một khoảng thời gian cho thư giãn một cách tối đa. Chúng ta đều khác nhau, do đó những việc khác nhau sẽ đem đến hiệu quả thư giãn riêng biệt cho mỗi người. Đừng phí thời gian ngồi xem TV nếu thực sự bạn không hưởng thụ việc đó và đầu óc vẫn lo toan những chuyện bên ngoài kia. Hãy xếp một khung thời gian cố định cho những việc bản thân mình thực sự yêu thích, cho dù đó là trồng cây, làm thủ công, spa tại gia hay viết lách. Thư giãn không phải là bạn nằm đó và không làm gì về mặt thế chất, mà là cho tâm trí được nghỉ ngơi, tìm kiếm sự tĩnh tại thay vì liên tục căng thẳng.

Cả không gian cũng vậy, hãy chăm sóc nó. Biến nơi bạn chọn để thư giãn trong căn nhà thành nơi mà bước vào bạn có thể thở ra nhẹ nhõm và cảm thấy dịu mát trong tâm hồn. Nói vậy không phải là bạn cần kiếm một kiến trúc sư xây hẳn một phòng thư giãn long lanh, mà hãy thay đổi những điều nhỏ nhất để việc nghỉ ngơi của mình thoải mái hơn. Nếu thích đọc sách, hãy đặt thêm bên mình vài chiếc gối êm, mua vài chiếc dấu sách xinh đẹp. Nếu yêu thích việc tắm rửa cuối mỗi ngày, hãy biến nó thành trải nghiệm hoàn hảo hơn với những chiếc khăn trắng thật bông, thật mềm. Đầu tư vào những điều nhỏ thôi, như một chú vịt cao su đáng yêu thả vào bồn tắm, một chậu cây bên góc tập yoga có thể giúp bạn tối đa được hiệu quả của giờ nghỉ ngơi, quên đi lo toan và tập trung tìm sự thư thái cho tâm hồn mình.

Trái tim cần nhịp nghỉ để đập khỏe suốt đời, cũng vậy thôi, tâm trí cần lắm một khoảng lặng để ta có thể giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống. Đừng thụ động để cuộc sống cuốn mình đi! Hãy làm chủ nó, để dù khó khăn bận rộn, ta vẫn tìm được niềm vui và hạnh phúc thực sự. Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến!

Bài: Thảo Mi, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Minimalism, Mang Đến Sự Hiện Đại Và Tinh Tế Cho Phòng Ngủ

Minimalism, phong cách tối giản không chỉ dừng lại ở những bộ cánh thời trang mà giờ đây nó còn được áp dụng trong thiết kế nội thất để mang đến cho bạn những không gian hiện đại, thời thượng và tinh tế. Sau những bộn bề cuộc sống, trở về nhà ta luôn muốn tìm kiếm một sự thư giãn thoải mái nhất, đặc biệt là có một giấc ngủ ngon để nạp lại năng lượng cho một ngày làm việc mới. Vì thế mà cũng không ngạc nhiên khi phòng ngủ thường là không gian được đầu tư kỹ lưỡng và mang nhiều dấu ấn cá nhân nhất của chủ nhân ngôi nhà.

Gác lại những sự rườm rà, rối rắm và quá nhiều phụ kiện nội thất cũng như màu sắc của phong cách phòng ngủ trước đây để nhường chỗ cho sự tối giản về phụ kiện trang trí nội thất hay màu sắc trong không gian tạo sự thông thoáng cho gian phòng lại vừa mang lại nét thanh lịch, hiện đại. Với không gian phòng ngủ hiện đại, Minimalism được ứng dụng khéo léo với việc tạo điểm nhận ở một hay một vài chi tiết như đèn ngủ, bàn trang điểm hay bộ ga trải giường. Một không gian với những đồ vật đơn sắc chỉ cần một bộ ga giường với sự kết hợp ăn ý, hài hòa từ hai đến ba tông màu là đã đủ để mang đến sự cuốn hút cho căn phòng.

Đó có thể là bộ đôi tương phản nhưng luôn đồng hành, sắc trắng lãng mãn, nhẹ nhàng và trong sáng cùng tông đen quyền lực, mạnh mẽ và sang trọng. Sự kết hợp của hai trường phái sắc màu này mang đến cho bạn một bộ ga giường nổi bật, tinh tế. Hoặc là sự kết hợp của tông đỏ đen điểm xuyết thêm một số hoa văn sắc trắng sẽ càng làm cho bộ ga giường trở thành điểm nhấn hút mắt, quyến rũ của căn phòng.

Nếu bạn đã chọn cho gian phòng một chiếc đèn ngủ tinh xảo hay một chiếc tủ quần áo với thiết kế độc đáo thì bộ ra giường nên chọn những thiết kế đơn giản với những đường may khéo léo, tinh tế và màu sắc nên là một gam màu đơn sắc. Có thể là một màu trắng tinh khiết, một tông đen huyền bí, tông nâu nhã nhặn, thanh tao hoặc một màu xanh mắt mắt. Còn nếu là cô nàng đầy nữ tính, dịu dàng có thể chọn cho mình bộ ga giường màu hồng pastel ngọt ngào, hiện đại. Mỗi một sự lựa chọn sẽ đem đến sự thú vị, khác biệt nhưng đều tạo ra sư thoải mái, thư giãn, thanh thoát cho không gian, dung hòa với một vài điểm nhấn cầu kỳ xung quanh.

Vì sao phòng ngủ Minimalism ngày càng phổ biến và được chọn lựa trong thiết kế nội thất?

Có lẽ cuộc sống ngày càng bận rộn, căng thẳng và phức tạp thì con người lại mong muốn tìm về những thứ đơn gian, gần gũi và thanh tịnh trong tâm hồn. Phong cách tối giãn cũng là một cách để chúng ta tạo ra một nơi trú ẩn an bình trong sự thoải mái của ngôi nhà riêng. Phòng ăn có thể là nơi sum họp ấm áp bên bữa cơm gia đình bên những người thân yêu, phòng khách lại là nơi cho những câu chuyện không đầu không của mọi người về công việc, tình yêu,… nhưng phòng ngủ là nơi duy nhất ta dành riêng cho mình.

Bởi vậy nên phòng ngủ là nơi ta muốn để ngoài cánh cửa những áp lực công việc, tranh cãi đời sống, câu chuyện bên lề, trách nhiệm, mẫu mực,… để được là chính mình, đối diện với chính bản thân mình. Nên phòng ngủ càng đơn giản lại khiến tâm ta càng thoải mái, càng thanh thoát và an nhiên như được trở về với những gì sơ khai nhất, an lành và thoáng đãng nhất.

Với tôi Minimalism là chân lý: “ít chính là nhiều”. Gian phòng càng ít nội thất trang trí sẽ càng thu được nhiều không gian thư thái, bầu không khí trong lành hơn. Màu sắc càng đơn giản, càng giới hạn thì lại càng thách thức các nhà thiết kế tạo ra những món đồ sáng tạo và tỉ mỉ hơn trong đường nét, kiểu dáng; các kiến trúc sư thì phải cho ra những gian phòng hiện đại, theo đúng định hướng của Minimalism nhưng vẫn tạo ra được nét riêng biệt cho từng căn phòng với từng chủ nhân khác nhau.

Càng ít màu sắc lại càng nhiều phá cách về chất liệu, kiểu dáng, bài trí. Một bộ ga giường đơn sắc nếu không đầu tư về kiểu dáng, tỉ mỉ về đường nét, sắc sảo trong bố trí thì nó sẽ rất đơn điệu và nhàm chán, “rẻ tiền”. Một bàn trang điểm tối giản nếu không có điểm nhấn là ngăn tủ phá cách hay chất liệu lạ mắt thì nó cũng trở nên vô cùng nhạt nhòa. Minimalism chính là đỉnh cao của việc biến không gian phòng ngủ trở nên đơn giản nhưng không đơn điểu. Nó như mở ra một không gian đầy trí tượng tưởng cho chủ nhân căn phòng. Tạo sự thông thoáng của cả không gian cũng như bên trong tư tưởng của bạn.

Một phòng ngủ tối giản với những gam màu đơn giản nhưng được décor theo hướng hiện đại, thời thượng nhưng gần gũi, phù hợp với đa số mọi người, mọi giới tính và tuổi tác, đẳng cấp. Cảm giác đang mệt mỏi và nhiều bực bội nhưng về với căn phòng nhỏ, được ngủ một giấc ngủ ngon với  chiếc giường êm ái, áp mặt vào chiếc gối mềm mại, cuộn mình trong chiếc chăn ấm ấp với những gam màu yêu thích của bản thân thì còn hạnh phúc gì hơn. Bạn sẽ cảm thấy những thứ bên ngoài đã không còn là vấn đề gì lớn lao, bạn đã có thời gian cho chính mình, nạp năng lượng đủ để giải quyết tất cả. Và bạn sẽ mơ những giấc mơ lớn lao, bay bổng và sáng tạo trong gian phòng đậm chất Minimalism của mình.

Bài: Licht Nguyen, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch