Duyên Dáng Bánh Huế

Cố đô Huế mộng mơ và cổ kính, có một nét trầm mặc mà chẳng nơi nào sánh nổi. Những điều cổ xưa thấm vào từng con đường, từng con người nơi đây. Thế nên, chẳng có gì lạ khi những món ăn Huế lại rất đỗi giản dị nhưng cũng không kém phần đậm đà, đáng nhớ. Khoan nói về những món ăn đã quá nổi tiếng như bún bò, cơm hến hay bánh canh, tôi nghĩ mình cần phải ghé vào một quán nhỏ ven đường để thưởng thức vài loại bánh ăn vặt đã quá quen thuộc ở nơi đây.

Duyên dáng chén bánh bèo xứ Huế

Khi tìm hiểu về món ăn này một cách kỹ càng, tôi mới biết đây không phải món ăn của riêng Cố đô mà là của nhiều vùng khác. Nếu như ở Hải Phòng, chiếc bánh bèo có nhiều nguyên liệu đậm đà thì ở Cần Thơ, bánh lại được chan thêm nước cốt dừa ngầy ngậy. Riêng tại Huế, bánh bèo nằm gọn xinh trong chiếc chén nhỏ, khiêm tốn và nền nã y như những người con gái nơi đây.

Những phần bánh trắng muốt, phía trên được điểm sắc cam nhẹ từ ruốc tôm sấy khô, cạnh đó là những mảng xanh bóng bẩy từ hành phi, cùng miếng tóp mỡ vàng rụm. Nhìn qua chẳng khác nào các loại “finger food” mà ta thường thấy trong tiệc khai vị của phương Tây.

Ngược lại với cách trình bày khá tỉ mẩn, món ăn được chế biến một cách khá đơn giản nhưng cũng không kém phần tinh tế. Hạt gạo trắng ngần được xay nhỏ thành bột, để có độ dẻo vừa đủ, người ta thường ngâm nước trong vài phút. Để bánh không bị dính và bết vào chén, bột sẽ được trộn chút mỡ và muối rồi mới đổ vào khuôn. Khi làm bánh bèo, đừng quá tham lam mà đổ đầy các chén, chỉ cần một lượng vừa đủ cho lớp bánh mỏng như cánh bèo mà thôi. Chắc đây cũng là lý do mà món ăn có cái tên như vậy.

Bánh chín ngay sau khoảng 10 tới 15 phút, thêm chút hành phi và tóp mỡ là bạn đã có một món khai vị nhìn thật tinh tế, chả kém gì những nhà hàng sang trọng. Người ta thưởng thức bánh bèo khi đã nguội đôi chút, rưới thêm chút nước mắm chua ngọt, xắn một thìa để cảm nhận hết cái dai dai từ bột, vị đậm đà của tôm cùng hành thơm, miếng tóp mỡ giòn giúp cấu trúc món ăn trở nên hoàn thiện một cách tuyệt đối.

Vàng giòn miếng bánh khoái thơm thơm

Thoạt nhìn bánh khoái, người ta sẽ nghĩ ngay tới một chiếc bánh xèo, nhưng thực chất, hai món ăn ngày khá khác nhau.

Nếu như bánh xèo được chấm với nước mắm chua ngọt cay cay, có phần khá nhẹ nhàng thì bánh khoái lại ăn kèm với nước lèo đậm đà, vô cùng thơm ngon. Đây cũng là yếu tố quyết định độ hấp dẫn của các quán ăn ở Huế. Các nguyên liệu chính của bát nước chấm là gan heo, thịt nạc băm cùng với lạc giã, vừng rang thơm. Tất cả hòa trộn trong thứ tương đậu nành sóng sánh, được chưng cất vô cùng kỳ công của người dân nơi cố đô.

Cũng được làm từ bột gạo như bánh bèo nhưng thay vì trộn với nước để hấp thì bột bánh khoái được đem rán. Chiếc chảo để nấu cũng khác với loại chảo to thông thường để làm bánh xèo, nó làm bằng gang, có đường kính nhỏ nên bánh khoái cũng chỉ be bé bằng một nửa bánh xèo mà thôi. Khi chín vàng hai mặt, đầu bếp sẽ tráng thêm một lớp trứng trên mặt bánh để tạo màu vàng ươm đẹp mắt, cũng như thêm hương vị cho phần vỏ đơn giản. Nhân bánh khoái khá đa dạng và tùy thuộc vào khẩu vị, sở thích của từng chủ quán. Nơi thì cho tôm, tép, nơi thì cho thịt xá xíu, trứng cút,…nhưng lúc nào cũng thêm chút giá tươi để món bánh không bị ngấy.

Khi ăn bánh khoái, người ta xắn một miếng nhỏ, ăn kèm với rau sống tươi xanh và vài miếng dưa góp rồi chấm thật đậm thứ nước lèo hấp dẫn kia. Phần bột bánh giòn tan, không ngấm mỡ hòa quyện với nhân thịt thơm lừng, rồi lại được nêm nêm bằng thứ gia vị từ tương đậu “vô cùng quyến rũ”, tất cả tạo nên hương vị Huế thật rõ nét trong lòng người thưởng thức, khiến ai cũng cứ mãi vẫn vương, chẳng muốn đứng lên.

Mỏng manh mà đậm đà của bánh nậm

Khác với bánh bèo hay bánh khoái, bánh nậm thường là thứ quà  người ta đem từ Huế về quê nhà, dành tặng cho những người thân yêu, một phần vì dân nơi đây đã gói chúng trong những phần lá chuối, khiến món ăn này dễ dàng chạm tới mọi nẻo của Tổ quốc.

Bánh nậm có hai phần là vỏ và nhân. Để đạt đươc phần vỏ hơi dai mà vẫn mềm, đầu bếp thường chia nguyên liệu theo tỷ lệ 1:1 (một phần nước và một phần bột lọc), cùng với đó là chút muối, dầu ăn cho đỡ dính. Sau khi trộn kỹ lưỡng, hỗn hợp sẽ được khuấy đều trên bếp tới khi đặc lại rồi để nguội.

Phần nhân có nguyên liệu chính là thịt ba chỉ và tôm, thường là tôm đất tươi, được để nguyên vỏ nhằm giúp giữ lại màu hồng cam đẹp mắt. Sau khi chế biến qua, người ta đảo tôm với hành phi thơm và nước mắm để thêm phần đậm đà, đặt thêm miếng thịt ba chỉ hoặc thịt nạc dăm xay đã được xào sơ. Bánh sau khi gói lại thì đem hấp khoảng 20 phút. Một mẻ bánh đạt chất lượng là khi bóc ra, phần bánh không bị dính vào lá, khi ăn cảm nhận được vỏ bánh mềm, thịt tôm thơm ngon và vẫn giữ nguyên được độ tươi ngon vốn có. Đôi khi người ta ăn luôn mà chẳng cần chấm thêm gì cả, nhưng nếu kỹ tính, bạn vẫn có thể pha thêm chút nước mắm cho vị bánh được trọn vẹn hơn.

Ở Huế, những dấu ấn của một kinh thành sầm uất xưa cũ không chỉ in dấu trên mảng kiến trúc mà còn trong chính văn hóa ẩm thực nơi đây. Mỗi một món bánh, dù đơn giản nhưng lại được chuẩn bị kỳ công, giữ trọn nét hoàng gia của một thời đã qua, nhưng vẫn thật gần gũi để chạm tới trái tim của thực khách.

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Donut, Bánh Rán Kiểu Mỹ

Gạt qua “thế giới đồ mặn” đặc trưng của Mỹ với chuỗi cửa hàng đồ ăn nhanh lan có mặt khắp thế giới, bạn hãy bước vào “vùng đất của sự ngọt ngào” với vô vàn những loại bánh hấp dẫn và đẹp mắt. Nhưng giữa tất cả những thứ ấy, nổi bật lên một món ăn đã trở thành biểu tưởng của quốc gia này, đó chính là bánh vòng, hay còn gọi là “donut”.

Hồi mới xuất hiện, loại bánh này có tên gọi là “doughnut”, đó là sự kết hợp giữa hai từ đơn “dough” – khối bột được nhào nặn kỹ càng và “nut” – các loại hạt được trộn vào bánh. Chỉ tới khi chuỗi cửa hàng “Dunkin Donut” xuất hiện, cụm từ được rút gọn để tạo thành tên thương hiệu thì người ta bắt đầu quen dần với “donut”, vì nó ngắn và dễ đọc hơn. Từ ấy, “donut” được sử dụng phổ biến hơn cả.

Những chiếc bánh “sơ khai” không có gì ngoài một lớp đường đơn giản

Donut thực chất có hương vị đơn giản và không cầu kỳ như nhiều món tráng miệng khác, nhưng chúng vẫn nhận được rất nhiều tình cảm từ mọi người. Phần cốt bánh khá giống với cấu trúc của bánh mì, có những thớ bột đầy lỗ khí và dai, dẻo. Nếu như bánh mì được làm từ những nguyên liệu vô cùng đơn giản như bột mì, nước, men và muối, sau khi nướng xong thì bánh không có hương vị nhiều, ngoại trừ hương thơm từ men và lúc mạch. Còn với donut, hỗn hợp bột nghiêng về dòng “brioche”, một loại bánh mì ngọt trong thế giới bơ bột. Bên cạnh các nguyên liệu truyền thống, chúng còn được nhào nặn kỹ càng với các chất béo như bơ, sữa cùng trứng và đường. Bơ sữa đem lại cảm giác thơm ngậy và tan trong miệng khi bạn cắn một miếng donut, còn trứng lại giúp hương vị của bánh đậm đà hơn.

Những chiếc bánh “thuở sơ khai” khá đơn giản, sau khi được cắt miếng nhỏ và đem chiên ngập dầu, chúng sẽ trở nên màu nâu vàng bóng bảy, vô cùng đẹp mắt, với lớp vỏ hơi giòn và bên trong mềm mại.

Donut được “cải tiến” với những chiếc “áo mới” đầy màu sắc

Ngày trước, người ta sẽ phục vụ luôn một chiếc bánh đơn giản hoặc rắc thêm chút đường bột để tạo độ ngọt cho bánh. Nhưng tương truyền rằng, một nữ diễn viên người Mỹ đã vô tình làm rơi chiếc bánh vào cốc cà phê, tạo nên một hương vị mới lạ và “gây nghiện”, sau đó, những người thợ làm bánh đã bước chân vào công cuộc sáng tạo nên những loại bánh donut mới và đầy thú vị. Từ những chiếc bánh một màu và đồng đều, họ phủ lên đó những phần kem icing đa dạng như chocolate đắng, dâu tây nghiền thơm mát, cà phê nồng nàn,… Mỗi một hương vị tương ứng với một màu sắc, tạo nên một bản nhạc vui nhộn trong thế giới bánh ngọt mà ai cũng muốn được thưởng thức hàng ngày. Không dừng lại ở đó, sau khi đã “trang trí” cho vỏ ngoài xinh đẹp, donut còn được kết hợp để tạo nên hương vị khác biệt ngay từ cốt bánh. Từ các loại hoa quả tạo sự tươi mới cho tới những nguyên liệu kỳ lạ như thịt hun khói, bia,… tất cả đã làm cho chiếc bánh vòng có một dấu ấn riêng mà không gì có thể “đánh bại”.

Ngày nay, khi bước chân trên đường phố ở Mỹ, không khó gì để bắt gặp những người đang “chìm trong thế giới riêng” và thưởng thức chiếc bánh vòng cho riêng mình cùng với một cốc cà phê nóng hổi trên tay. Donut không chỉ đơn giản là một món ăn đường phố mà còn là biểu tượng trong văn hóa Mỹ. Rất nhiều các bộ phim, từ hoạt hình tới điện ảnh đều có bóng của chiếc bánh vòng trứ danh này và vì một lẽ gì đó mà giới cảnh sát rất chuộng ăn donut. Thậm chí, trong một bộ phim hoạt hình, những chiếc “vòng xinh xắn” này còn được sử dụng để đại diện cho chính con người họ.

Nhờ sự đơn giản nhưng cũng rất độc đáo riêng, donut đã chiếm được “tình yêu ẩm thực” của hàng triệu người, không chỉ tại nước Mỹ mà còn lan tỏa ra khắp thế giới. Nếu bạn muốn thưởng thức một loại bánh ngọt không nhiều kem nhưng vẫn đủ sức làm tan chảy trái tim bạn thì hãy tới cửa hàng gần nhất để nếm một chiếc donut nhé!

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Ramen, “Quốc Ẩm” Của Nhật Bản

Nhắc tới Nhật Bản, bên cạnh những đĩa sushi đắt tiền hay các cốc trà đạo đầy tinh tế, người ta còn liên tưởng tới bát mì nóng hổi đủ loại, được bày bán từ quán ăn ven đường bình dân tới nhà hàng sang trọng cao cấp. Đâu là lý do khiến ramen trở thành một trong những món ăn đại diện cho đất nước Mặt trời mọc vậy nhỉ?

Ramen có từ đâu?

Từ khoảng những năm 1900, do sự giao thương giữa Trung Quốc và Nhật Bản, những người buôn bán từ Trung Quốc tới đây ngày càng đông. Với văn hoá ẩm thực riêng biệt, họ tự mở những nhà hàng Tàu để phục vụ cho nhu cầu ăn uống hàng ngày của mình. Dần dà, người Nhật Bản cũng chịu mở lòng để đón nhận hương vị mới. Tuy nhiên, trái với thứ nước dùng thanh đạm của Nhật thì người Trung Quốc lại thường xuyên sử dụng nước hầm thịt. Để có thể giao hòa giữa cả hai, những người đầu bếp quyết định chuyển sang sử dụng nước hầm xương, có thể từ heo hoặc gà và cho thêm nhiều muối. Sau Thế chiến thứ Hai, kinh tế Nhật Bản suy giảm, không còn đủ lực để mua bột mì chất lượng cao, chủ quán phải chấp nhận nhập loại bột mì rẻ tiền từ Mỹ về, từ đây, ramen trở thành một món ăn hoàn toàn bình dân, vừa túi tiền với phần đông dân chúng và dần dần trở nên phổ biến.

Có gì trong một bát mì ramen?

Trên thực tế, mì ramen ở Nhật Bản là một món ăn khá cầu kỳ, gồm hai yếu tố quan trọng quyết định chất lượng của nó: Sợi mì và Nước dùng.

Với đủ hình dạng khác nhau, to nhỏ, xoăn thẳng, tròn vuông, sợi mì ramen phong phú nhờ vào sự riêng biệt của mỗi địa phương. Nhưng tựu chung, những nguyên liệu tạo nên chúng thì chỉ có một vài thứ cơ bản: bột mì, nước, muối và nước tro tàu (hay còn gọi là nước Lye). Bên cạnh việc lựa chọn cẩn thận loại bột mì với hàm lượng gluten cao, tạo điều kiện cho sợi mì thật dai và không nhão thì người đầu bếp không thể quên nước tro tàu. Đây là một nguyên liệu giúp tăng sự kết nối giữa các gluten, cũng như tạo nên hương vị và màu vàng tươi đặc trưng của mì ramen.

Chẳng bát mì nào có thế thiếu được thứ nước dùng thơm ngon và vừa miệng. Nước dùng của ramen là sự quyện hòa của Dashi và Tare. Nguyên liệu nấu Dashi khá phong phú, có thể là xương gà, heo, bò, cá bào khô, cá mòi, các loại hải sản, nấm Shiitake hay hành tây. Việc kết hợp hương vị hoàn toàn phụ thuộc vào người nấu sao cho thật khéo léo và tròn vị. Còn Tare là những gia vị được nêm nếm thêm vào Dashi để tạo sự hài hòa giữa mặn ngọt cho bát mì ramen. Các loại gia vị Tare phổ biến gồm có Miso, Shoyu và Shio.

Khi nhìn vào thực đơn của bất cứ quán mì ramen nào, bạn sẽ nhận thấy những nguyên liệu “phải có” trong bát mì. Đầu tiên là rau tươi. Người Nhật ăn uống khá điều độ và đủ chất, ưa ăn rau củ vì chúng thanh đạm và đem lại nhiều lợi ích về sức khỏe. Nhất là với một bát mì ramen làm từ nước xương, việc có các loại rau tươi như giá đỗ, bắt cải, ngô,… là điều không thể thiếu. Xếp ngay ngắn cạnh thứ màu xanh mát mắt là “Menma”. Menma là măng khô được lên men của Nhật, trái với kiểu măng khô Việt Nam thường không có vị gì thì khi đưa Menma và miệng, bạn sẽ cảm nhận được chút vị ngọt nơi đầu lưỡi. Một bát mì chắc chắn không thể thiếu chút “protein” được rồi, và theo đúng nguồn gốc Trung Quốc từ xưa, thịt heo được sử dụng khá phổ biến trong các loại mì ramen. Tuy nhiên, chúng đã có chút cải biên cho phù hợp với nếp ăn của người Nhật. Loại thịt này được rim với nước tương và rượu ngọt, tạo sự đậm đà vừa phải bên cạnh chút ngọt nhẹ từ chất cồn, cho miếng thịt Chashu thêm mềm và hấp dẫn. Và nếu bạn là một người yêu ẩm thực Nhật Bản, bạn sẽ thấy rằng họ không thể nào sống thiếu trứng. Thay vì quả trứng chần đơn giản mì ramen tinh tế hơn đôi chút với “Ajitsuke Tamago”, loại trứng luộc lòng đào rồi tẩm ướp với nước tương và rượu ngọt, làm tăng thêm hương vị của cả món ăn.

Khám phá “bản đồ ramen”

Trên khắp đất nước Nhật Bản, bạn có thể bắt gặp nhiều loại mì ramen khác nhau, với mỗi địa danh, những người dân nơi đó lại tự tạo cho mình một bản sắc hoàn toàn riêng biệt. Khi đến với Sapporo, bạn sẽ được gặp “cha đẻ” của mì Miso Ramen. Tại đây, bát mì ramen luôn hấp dẫn thực khách bởi vị đậm đà và béo ngậy của thịt băm, hòa quyện với đó là chút cay nồng của gừng và thơm thơm từ tỏi. Trái với Miso Ramen đậm đà là Hiroshima Ramen thanh đạm. Mì ở đây có đặc trưng là sợi mì nhỏ với nước dùng được nấu từ xương gà và xương, vài quán còn “bồi” thêm ít hải sản để gia tăng hương vị. Bát mì ánh vàng ăn kèm với thịt heo xá xíu, giá đỗ và măng khô.

Nếu bạn thấy chán với các loại mì ramen thông thường, hãy tới tỉnh Toyama của Nhật Bản để thưởng thức Toyama ramen với phần nước dùng màu đen đầy khác lạ. Tuy nhiên, đừng bị vẻ ngoài của món ăn này “lừa phỉnh” nhé. Thực chất, loại mì này có hương vị khá thanh nhờ nước dùng nấu từ thịt gà, cá bào khô. Phần màu đen là do sự tác động của một loại nước tương đặc trưng của vùng này.

Để kể hết các loại mì ramen nằm trên bản đồ, chắc hẳn bài viết này sẽ dài cả chục trang nữa. Điều đó đủ để bạn hiểu độ phong phú và đa dạng của món ăn này tại Nhật Bản. Nếu ghé chân tới đất nước Mặt trời mọc trong tương lai, hãy ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường để có thể thưởng thức bát mì ramen đúng chất mà không quốc gia nào có thể có được nhé!

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Em Là Ly Cocktail Nào Trong Bữa Tiệc Náo Nhiệt?

Không chỉ đồ ăn mà ngay cả các món đồ uống cũng nói lên phần nào tính cách của bạn. Bạn nhiệt huyết hay nhẹ nhàng, phóng khoáng hay bí ẩn, chúng đều được thể hiện qua cách lựa chọn cocktail của bạn giữa một bữa tiệc ồn ào và sôi động. Nhẹ nhàng như Mojito, Sex on the Beach, Cosmopolitan, nồng nàn như Mudslide hay mạnh mẽ như Gin Martini?

Mojito, Cô nàng truyền thống

Nếu bạn là một cô gái ưa thích những điều truyền thống và có phần cổ điển, chắc hẳn Mojito là thức uống dành cho bạn. Loại đồ uống truyền thống của Cuba này đã làm mê đắm biết bao người, đưa chúng từ một thức uông vô danh trở nên quen thuộc trong các bữa tiệc hay quán bar sôi động. Với các thành phần có lượng calo thấp như bạc hà, chanh và nước soda, Mojito còn là một lựa chọn hoàn hảo nếu bạn mong muốn thưởng thức một ly cocktail có tác dụng làm thon gọn vòng eo và có tính chất giải nhiệt tốt. Những nguyên liệu tưởng chừng như đơn giản ấy hòa quyện cùng với chút rum, tạo nên thứ đồ uống hấp dẫn lạ thường, cứ đọng lại dư vị nơi đầu lưỡi.

Giữa buổi tiệc đông đúc, nếu bạn muốn một sự lựa chọn an toàn mà vẫn đảm bảo tính thẩm mỹ và chất lượng hương vị, hãy gọi ngay một ly Mojito để thưởng thức nhé!

Sex on the Beach, Cô nàng quyến rũ

Bạn muốn gì khi đứng giữa đám đông? Nếu câu trả lời là quyến rũ và nổi bật thì chắc chắn bạn sẽ cần một ly Sex on the Beach đấy. Nếu Mojito là môt “người” nhẹ nhàng và sâu lắng thì Sex on the Beach lại thu hút mọi ánh nhìn ngay từ lần gặp đầu tiên. Sự sôi nổi và hấp dẫn của “nàng” toát ra từ những đường cong uốn lượn trên chiếc ly thủy tinh cao, đầy kiêu hãnh và quý phái. Bên trong nàng chứa đựng thứ chất lỏng thần kỳ, được tạo nên bởi rượu vodka mạnh mẽ, schnapp đào ngọt ngào, nước cam ép tươi mới và nam việt quất đậm sâu.

Những cô gái làm bạn với Sex on the Beach đều trở nên quyến rũ tức thì, vì khi hương vị vừa chạm nơi đầu lưỡi, chất cồn hòa tan với axit từ hoa quả, tạo nên phản ứng hóa học khiến gò má ửng hồng, đôi môi thêm đỏ và ánh mắt càng lung linh, đằm thắm.

Cosmopolitan, Cô nàng sành điệu

Nếu bạn từng xem phim “Sex and the City”, hẳn bạn sẽ thấy cô nàng Carrie cùng những người bạn thân thường tụ tập tại quán bar náo nhiệt sau những ngày mệt mỏi. Dù có trải qua bao nhiêu buồn khổ, trên tay những người phụ nữ ấy vẫn đung đưa ly Cosmopolitan đỏ hồng và toát lên thần thái tự tin, đầy kiêu hãnh. Chính vì vậy mà thứ đồ uống này rất phù hợp với những cô nàng thành thị sành điệu. Cosmopolitan, hay còn gọi là Cosmo, là một loại cocktail làm từ vodka, triple sec với nước ép nam việt quất thơm mát cùng chút nước canh xanh chua dịu. Sau khi pha chế, các bartender sẽ khéo léo rót thứ nước đậm màu vào ly Martini chân cao cùng miệng rộng, để khi các quý cô nhấc lên, trông thật thanh tao và khéo léo làm sao. Nếu đêm nay, bạn muốn tiệc tùng với hội bạn thân, ly Cosmopolitan đầy sảng khoái là sự lựa chọn hoàn hảo!

Mudslide, Cô nàng ngọt ngào

Sẽ thế nào nếu có một loại cocktail là sự kết hợp giữa sữa lắc và đồ uống có cồn? Kết quả sẽ là một cô nàng ngọt ngào nơi bữa tiệc sôi động ngoài kia. Mudslide, một thức uống kỳ lạ, thứ cocktail không hề có bất cứ một loại hoa quả nào, mà thay vào đó là chất sữa béo ngậy và ngọt ngào, khiến những người hảo ngọt say mê.

Mudslide là một loại cocktail khá phổ biến, có nhiều điểm tương đồng với White Russian. Tuy nhiên, với một ly Mudslide, người pha chế sẽ sử dụng rượu sữa Irish (thường là rượu Bailey’s), đem tới một cảm giác dịu nhẹ và đỡ ngấy hơn so với sản phẩm kem sữa thông thường, nhưng lại mang đến hương vị sâu lắng nhờ chất cồn bên trong. Bên cạnh đó, thức uống này còn có mùi hương nồng nàn nhờ rượu cà phê hòa cùng vodka đem lại. Tất cả những nguyên liệu này kết hợp, tạo thành một “cô nàng ngọt ngào” đầy khác lạ giữa những ly cocktail đủ màu sắc ngoài kia.

Gin Martini, Cô nàng bí ẩn

Trong những bộ phim Mỹ thường ngày, hình ảnh ly Gin Martini chắc hẳn đã trở nên vô cùng quen thuộc với bạn. Vậy sao một cô gái gọi loại cocktail này có thể được coi là người bí ẩn nhỉ?

Câu  trả lời thật quá đơn giản, chính vì quen thuộc nên không ai biết bạn đang ẩn giấu gì đằng sau ly nước ấy. Gin Martini là thứ đồ uống phổ biến, có mặt trong mọi thực đơn tại các quầy bar trên thế giới. Dù vậy, hương vị của nó thực sự khá đặc biệt, đến mức giới đánh giá cho rằng ít có loại cocktail nào có thể sánh ngang với đồ uống này. Công thức Gin Martini nguyên gốc thực ra khá đơn giản, chỉ dùng một phần Gin cùng vài giọt Vermouth mà tạo thành, tất cả rót vào ly martini chân cao. Hương vị cocktail nổi bật là vị cay thơm từ thảo mộc Gin, kết hợp cùng vài quả olive mềm, làm dịu đi cái chất đắng từ cồn. Phụ nữ thưởng thức Gin Martini luôn đem lại thần thái bí ẩn, không gã nào có thể nhìn thấu được con người nàng qua ly nước quá chừng phổ thông kia, cũng chính vì vậy mà họ bị thu hút bởi nàng hơn, luôn khao khát và tò mò  để “bóc tách từng lớp vỏ” đầy bí mật ấy.

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Món Cuốn Ngày Hè

Mùa hè đã tới, với thời tiết oi bức như vậy, những bát phở hay bún nóng hổi không còn hấp dẫn tôi được nữa. Thay vào đó là các món cuốn nhẹ nhàng, thanh mát với đủ thứ rau xanh rười rượi. Nếu để kể tên chúng thì thật vô vàn, vậy nên, tôi sẽ giới thiệu tới các bạn “đại diện” món cuốn của 3 miền Bắc -Trung – Nam nhé!

Phở cuốn

Hà Nội luôn nổi tiếng với bát phở nóng thơm lừng nơi góc phố, đi bất cứ đâu, bạn cũng có thể bắt gặp một gánh hàng rong, một quán ăn vỉa hè hay thậm chí, những nhà hàng sang trọng. Phở trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn người thủ đô. Có thể vì lẽ đó, phiên bản “phở không nước”, hay gọi là phở cuốn ra đời.

Sự ra đời của món ăn này cũng hết sức thú vị. Có một quán phở nằm ở ngã tư phố Ngũ Xã và Nguyễn Khắc Hiếu, thường phục vụ đồ ăn đêm. Trong một hôm nọ, có khách đến nhưng nước dùng đã cạn, chỉ còn ít bánh phở. Chủ quán, vì chiều khách, liền lấy miếng bánh phở tráng mỏng, cắt thành miếng vuông rồi cuốn vào đó chút rau thơm và thịt bò chín, phục vụ cùng ít nước mắm pha loãng. Thực khách thưởng thức thấy rất lạ miệng và vô cùng thích thú với món ăn mới lạ này. Từ đó, làng Ngũ Xã trở thành “thiên đường phở cuốn”.

Con người Hà Thành luôn có chút gì đó tinh tế, không chỉ trong văn hoá sống mà còn ở ẩm thực. Vậy nên, kể cả phở cuốn là một món ăn đường phố thì nó vẫn được chăm chút cẩn thận, chẳng có gì thừa, chẳng có gì thiếu. Miếng bánh phở thay vì cắt sợi như thông thường thì được để khô một chút rồi cắt thành những hình vuông ngay ngắn, đôi khi là hình chữ nhật. Người đầu bếp sẽ cẩn thận vẩy rau cho thật khô, xếp từ lá xà lách tới chút rau thơm, rau mùi, thậm chí là kinh giới và tía tô để tạo độ giòn mát từ cây cỏ. Thịt bò bắp thái nhỏ, xào chín với tỏi thơm, được để nguội đôi chút rồi mới đặt lên rau để tránh sức nóng có thể làm nát lá. Ở nhiều hàng, chủ quán còn giã ít lạc rang bỏ vỏ và rắc vào phở cuốn giúp món ăn có thêm chút bùi bùi. Rồi với hai bàn tay thoăn thoắt, họ nhẹ nhàng cuốn miếng bánh phở sao cho gọn ghẽ và chặt tay. Nếu phở quan trọng ở nước dùng thì nước chấm là “linh hồn” của món phở cuốn. Bát nước chấm phải là sự hoà quyện một cách trọn vẹn của vị mặn từ nước mắm, độ ngọt từ đường cùng chút chua của giấm, trên mặt phải nối ít tỏi băm nhỏ và hạt tiêu.

Ăn phở cuốn cũng đơn giản, chẳng cầu kỳ đũa thìa gì. Cứ cầm tay, nhúng thẳng vào nước chấm rồi nhanh chóng đưa vào miệng. Thứ nước chua ngọt đi tới đâu là thấm vào đó, khiến thực khách trở nên “nghiện” với cái hương vị đậm đà và hài hoà ấy.

Bánh tráng cuốn thịt heo

Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên vào Đà Nẵng, khác với sự thanh thoát của ẩm thực Hà Nội, món ăn nơi đây luôn đậm đà và lưu giữ lại những vị hương vị khó quên trong miệng, đặc biệt là bánh tráng cuốn thịt heo. Bạn có thể nếm thử chúng ở bất cứ nơi đâu trong thành phố, vì đây cũng là một trong những món ăn nổi tiếng nhất Đà Nẵng.

Thịt heo chính là phần quan trọng nhất của món ăn này. Để luộc thịt được ngon thì việc luộc phải được chú ý một cách cẩn thận. Có thể dùng hai loại thịt heo là thịt mông hoặc thịt ba chỉ. Nếu dùng thịt mông phải lựa phần thịt nguyên da, khi luộc xong thái ngang để dính bì cả hai đầu miếng thịt. Thế nên còn gọi là “món cuốn thịt heo hai đầu da”. Nếu chọn thịt ba chỉ thì  miếng thịt cần bó lại thật chặt, và luộc cần canh lửa vừa. Khi thịt vừa chín tới thì miếng thịt phải trắng thơm, phần mỡ trong cùng bì mềm, thái dễ dàng, thớ thịt chắc nhưng không bị khô.

Ăn bánh tráng cuốn thịt heo còn ngon ở đĩa rau sống, có đến gần chục loại rau tươi mát gồm xà lách, húng láng, húng lùi, húng bạc hà, tía tô, kinh giới, mùi,… Cạnh đó là một đía có giá trắng, đứa thái sợi cùng dưa chuột, chuối xanh được xắt miếng mỏng để dễ cuốn. Bánh tráng để cuốn không phải loại bánh tráng cuốn nem như ở Hà Nội, dày và cứng mà phải là loại bánh tráng mỏng, hình chữ nhật, được đem phơi sương, còn dẻo thơm mùi gạo, khi cắn vào thì dai, không bị rách nhưng vẫn mềm và tan ngay trong miệng. Nhiều người thường nhầm bánh ướt là bánh phở, nhưng thực chất chúng hoàn toàn khác nhau. Lát bánh ướt được tráng mỏng tang, xếp chồng lên nhau chứ không có độ dày như bánh phở Hà Nội. Và cũng như các món cuốn khác, trên bàn ăn không thể thiếu bát nước chấm. Khó có thứ nước chấm nào có thể thay thế để khiến món bánh tráng cuốn thịt heo được trọn vẹn như mắm nêm. Mắm nêm Đà Nẵng pha chế khá đậm, còn thêm chút gừng và sả băm, ớt thái nhỏ. Rồi khi ăn, thực khách vắt thêm chanh hay quất để làm dịu đi độ cay và mùi mắm nồng.

Ăn bánh tráng cũng thật lắm công phu. Bạn cần lấy một miếng bánh tráng rồi đặt lên bánh ướt, do ẩm nên bánh ướt sẽ dính chặt vào lớp bánh tráng phía trên, khiến người ăn không phải mất công gỡ từng lớp bánh ướt dính nhằng. Tiếp đó, hãy sắp xếp để có thể cho vào các loại rau gia vị cùng với dứa, giá rồi tới một miếng thịt heo. Từ từ cuộn lại thật chặt và chắc rồi chấm vào mắm nêm, ngay lúc nào, bạn có thể cảm nhận mọi hương vị đang bùng nổ trong khuôn miệng. Từ miếng thịt béo ngọt đến rau xanh giòn tươi, bánh ướt thơm mùi gạo cùng mắm nêm đậm đà, được hoà quyện với độ chua từ miếng dứa và cái chát của chuối xanh.

Gỏi cuốn Sài Gòn

Tuy mang tên gọi như vậy nhưng món ăn này lại không có nguồn gốc từ thành phố này. Có tài liệu cho rằng gỏi cuốn Sài Gòn xuất phát từ món bò bía, một món ăn của người Hoa. Bằng chứng là, ta có thể thấy rất nhiều điểm tương đồng về nước chấm và nhân, nhân bò bía gồm đậu Hà Lan xào chín, đậu hũ chiên thái nhỏ cùng tôm, trứng, bắp cải xào. Tuy nhiên, gỏi cuốn lại được thức khách ưa chuộng và đánh giá cao bởi cách chế biến giữ trọn hương vị nguyên liệu cùng những thực phẩm tự nhiên, không qua xử lý dầu mỡ, và đặc biệt, có nhiều rau xanh.

Ở Sài Gòn, gỏi cuốn không được coi là món ăn chính mà thuộc hàng ăn vặt. Chính vì vậy, khi vào thành phố, bạn có thể bắt gặp mọi người ăn món này vào mọi thời điểm trong ngày, bất kể giờ giấc. Nhân của gỏi thường khá đa dạng, có thể là các loại hải sản, thịt lợn, gà,… nhưng gỏi cuốn truyền thống được chế biến với thịt heo luộn, tôm luộc, bún tươi cùng các loại rau củ quả. Món ăn này không thể thiếu dưa chuột thái chẻ, hẹ cắt ngang thân, hành chẻ dọc cùng lá xà lách, ít cà rốt ngâm giấm hay xoài xanh băm sợi. Khi ăn, thực khách nhẹ nhàng trải miếng bánh tráng gạo ra đĩa, cho vào chút ra làm phần lót rồi tới bún, thịt heo và tôm, người nào cầu kỳ sẽ xếp con tôm thật khéo để khi cuốn lại, bạn có một chiếc gỏi cuốn đẹp mắt với màu đỏ hấp dẫn. Người Sài Gòn dễ tính nên nước chấm của gỏi cuốn khá đa dạng, có thể mắm chua ngọt thêm tỏi thơm lừng hoặc nước tương đen dầm ớt cay cay cùng lạc rang giã bùi bùi.

Ẩm thực Việt Nam thực sự rất đa dạng, chỉ với món cuốn của 3 miền mà đã có thể nhận thấy sự khác biệt về hương vị của mỗi vùng. Nhưng dù là ở đâu thì họ vẫn luôn coi trọng sự hài hoà trong việc kết hợp hương vị, một điều cốt lõi khi nấu ăn của người châu Á nói chung và người Việt nói riêng. Mùa nào thức nấy, những món cuốn sẽ giúp bạn xua tan sức nóng ngày hè.

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Tom Yum, Hương Vị Thái Lan Trong Chiếc Tô Nhỏ

Vài năm trở lại đây, người người nhà nhà đang nô nức đổ xô tới đất nước Chùa Vàng và nơi đầy trở thành một địa điểm du lịch cực kỳ được ưa chuộng tại khu vực Đông Nam Á. Phần lớn du khách sẽ chú ý đến các danh lam thắng cảnh nổi tiếng như cung điện nguy nga, những ngôi chùa chạm trổ đẹp mắt hoặc là toà nhà trung tâm thương mai cao ngút và hiện đại. Nhưng với một tâm hồn có niềm đam mê bất tận với ẩm thực thì điều tôi trải nghiệm nhiều nhất tại nơi đây chính là các món ăn truyền thống và đặc trưng của Thái Lan, đặc biệt là Tom Yum.

Cái tên Tom Yum được hình thành và bắt nguồn bởi 2 chữ “Tom” và “Yum”.  “Tom” có nghĩa là quá trình nấu sôi, hay có thể hiểu đơn giản là nấu canh, còn “Yum” là tên của một nhóm thảo mộc truyền thống của Thái, có vị chua và cay xuất phát từ vùng rừng núi các nước Lào, Thái Lan. Vì vậy, Tom yum có ý nghĩa là một món canh với vị chua cay, cần được đun nóng trong quá trình thưởng thức. Theo thời gian và sự phát triển của xã hội, các nguyên liệu trở nên đa dạng hơn, người ta cải tiến món ăn bằng cách cho thêm các loại gia vị và hải sản để đáp ứng nhu cầu thưởng thức của thực khách.

Để có một nồi Tom Yum chuẩn vị, đầu tiên phải chế được nước dùng ưng ý. Nước canh Tom Yum là sự kết hợp hài hoà của nhiều hương vị: cái chua đặc trưng hoà quyện cùng vị cay nồng và độ ngọt từ thịt. Các gia vị không thể thiếu trong canh bao gồm lá chanh Thái (kaffir lime), củ sả, củ riềng non, hành khô, ớt tươi hoặc sa tế, nước cốt chanh hoặc nước me, rau thơm, cà chua hoặc dầu điều, nước cốt dừa, xương gà hoặc lợn, mắm Thái Lan. Nhiều người hay nhầm lẫn chanh Thái và chanh Việt, nhưng thực chất chúng hoàn toàn khác nhau, lá chanh Thái Lan có một điểm đặc biệt là dù cho có đun rất lâu trong nồi nước lđang sôi thì cũng không làm đắng nước lẩu mà ngược lại, nó còn mang đến một mùi thơm đặc trưng và không thể nhầm lẫn.

Cách nấu Tom Yum khá đơn giản, chỉ cần ninh vỏ tôm với xương lợn, xương gà, sau đó lọc lấy nước dùng. Cho sả cắt lát, riềng thái lát cùng lá chanh và hành khô nướng vào đun, sau đó nêm nếm thêm ớt, mắm. Nước cốt dừa được thêm vào để tạo độ béo ngậy cho nước dùng, đồng thời khiến hỗn hợp canh sóng sánh và đẹp mắt hơn. Khác với suy nghĩ của nhiều người Việt, coi Tom Yum là một loại canh hải sản thì thực chất, Tom Yum Thái Lan có tận hai loại khác nhau, đó là Tom Yum Kung – canh nấu với hải sản (chủ yếu là tôm) và Tom Yum Kai – canh nấu với thịt gà. Tuy nhiên, với những hương vị chua và cay đặc trưng, thực khách thường chọn hải sản vì chúng hoà quyện với nhau một cách hợp lý và hấp dẫn hơn. Sau khi nước dùng đã hoàn thành, đầu bếp chỉ cần thả vào các loại thịt, hải sản và ít nấm  tươi, đun cho chín rồi đổ vào một chiếc nồi nhỏ, đặt lên bếp đốt cồn hoặc đốt nến và đem ra phục vụ thực khách. Người ăn có thể thưởng thức món ăn hoàn toàn nóng hổi từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc.

Mỗi nồi Tom Yum đều được trình bày với vài con tôm xếp cạnh nhau, nấm thái nhỏ để xung quanh và điểm thêm mấy lá chanh xanh rờn. Canh nóng hổi cùng hương thơm chua cay khiến ai cũng muốn nếm thử ngay lập tức. Cắn miếng tôm chắc thịt rồi nếm thìa nước còn đang nóng, bạn sẽ cảm nhận ngay vị cay trên đầu lưỡi. Đây là cái cay tê tê đầy thích thú, chứ không phải kiểu cay đắng nghét khi ăn miếng ớt tươi thông thường. Ngay sau đó, vị cay biến mất, nhường chỗ cho sự chua dịu và thơm nồng của chanh, của sả,… Khi húp thìa canh, ta sẽ chỉ còn thấy sự ngọt nhẹ nhàng của nước xương và nước dừa hoà quyện cùng nhau. Cùng có nền văn hoá lúa nước như Việt Nam, người Thái cung có thói quen ăn cơm hàng ngày. Tom Yum thực sự là một nồi canh hoàn hảo để ăn cùng với bát cơm trắng hạt dài, dẻo và ngọt vừa độ như vậy.

Khách du lịch khi tới Thái Lan có thể gạt bỏ sự sợ hãi và lo lắng về những món ăn cay tại quốc gia này nhé, vì thực sự độ cay ở nơi đây khá nhẹ và không có khó chịu đến “cháy ruột cháy gan” như bạn vẫn tưởng tượng đâu. Hãy thoải mái thưởng thức những nồi Tom Yum nóng hổi, đang sôi lục bục trên bếp nhỏ cùng với các món ăn đặc trưng nơi đây nhé. Do Tom Yum là một “món ăn quốc dân” nên bạn không thể tìm một địa điểm ngon nhất để thưởng thức nó đâu, hãy tới các khu chợ địa phương và nhà hàng bản địa để được phục vụ món ăn dân dã mà vô cùng ngon miệng này nhé!

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Boeuf Bourguignon, Còn Hơn Cả Một Món Thịt Hầm

Với những ai yêu thích ẩm thực, chắc hẳn sẽ biết tới Julia Child, đầu bếp tại gia “quyền lực” nhất của Mỹ, người đã đưa ẩm thực Pháp vào đất nước vốn chỉ có những món đồ hộp một cách vô cùng tinh tế và tràn đầy cảm hứng. Giữa những công thức vô cùng nổi tiếng của bà, Boeuf Bourguignon lại nổi bật hơn cả, không phải vì nó có một hương vị xuất chúng và đặc sắc, mà là vì câu chuyện đằng sau món ăn này.

Julia vốn là một nhân viên làm việc cho chính phủ, sau khi cùng chồng sang Paris theo sự phân công, bà dần thấy nhàm chán công việc hàng ngày và mong muốn tìm ra một sở thích gì đó. Cuối cùng, bà quyết định bước chân vào con đường ẩm thực. Những chuỗi ngày theo học ở Le Cordon Bleu, trường dạy nấu ăn lừng danh thế giới, từ một người không luộc nổi  quả trứng, Julia đã trở thành “ngôi sao sáng giá” nhất lớp, và là đối thủ đáng gờm của các học viên, dù rằng họ là những đầu bếp vô cùng chuyên nghiệp. Trong một bữa tiệc nọ, bà đã gặp được hai người bạn tại Pháp, đang thực hiện cuốn sách nấu ăn kiểu Pháp bằng tiếng Anh. Nhờ tài năng và sự quyết tâm, Julia Child đã đồng hành với họ theo đuổi ước mơ chạm đến hàng triệu độc giả Mỹ. Tuy nhiên, với một quyển sách dày cộp cùng thứ ngôn ngữ pha trộn Anh – Pháp, các nhà xuất bản đã liên tiếp từ chối bà. Nhưng chính Boeuf Bourguignon đã giúp những tác giả đầy tấm huyết mở được cánh cửa hy vọng, khi tập bản thảo của Julia Child được giới thiệu tới Judith Jones, biên tập viên tài năng của Alfred A. Knopf. Ban đầu, Judith không quá mặn mà với nội dung, đặc biệt là ghét cái tên ban đầu mà Julia đã chọn. Tuy nhiên, khi bắt gặp công thức làm Boeuf Bourguignon, bà đã quyết định làm thử và ngay lập tức, bị “hớp hồn” bởi hương vị hấp dẫn từ món ăn này. Chính điều đó đã giúp “Mastering the Art of French Cooking” ra đời và thay đổi cách nấu nướng của hàng triệu người Mỹ.

Bên cạnh Judith Jones, còn có một người phụ nữ khác cũng bị món Boeuf Bourguignon của Julia Child chinh phục, đấy là Julie Powell. Cô là một viên chức hạng trung, sống với chồng trên tầng 2 của một tiệm pizza tại Brooklyn. Hồi nhỏ, vào bữa tối mà sếp của bố cô tới ăn, mẹ cô đã nấu món Boeuf Bourguignon trứ danh theo công thức của Julia Child. Ngay lúc ấy, Julie đã cảm nhận được sự kỳ diệu mà món ăn này đem lại. Để rồi, khi chuẩn bị bước sang tuổi 30, một Julie đầy hoang mang và lạc lối, đã tìm lại được bản thân thông qua “Mastering the Art of French Cooking”.

Vậy, Boeuf Bourguignon là gì? Đây là một món ăn, nếu dịch sang tiếng Việt sẽ có một cái tên vô cùng đơn giản là Thịt bò hầm. Nhưng bạn đừng vội coi thường nhé, cách thức tạo nên món ăn này hoàn toàn khác so với những gì chúng ta được biết đấy! Để bắt đầu, bạn phải chuẩn bị chút thịt ba chỉ xông khói, thái miếng. Thịt bò thăn rửa sạch và lau thật khô, thái thành những miếng vuông vừa ăn, đem áp chảo tới khi xém đều các mặt. Sử dụng chính mỡ tiết ra thì thịt bò để xào các loại rau củ như: hành củ, cà rốt, hành tây, rồi tiếp tục cho thịt vào đảo, cùng với muối, hạt tiêu, cà chua paste và chút bột mì. Lượng bột mì ít ỏi này sẽ giúp món thịt bò đặc sánh và thơm ngon hơn rất nhiều sau khi hoàn thành đấy. Trong Boeuf Bourguignon tất nhiên không thể thiếu rượu vang, cái nồng nàn của chất cồn sẽ khiến phần thịt thêm đậm đà. Gia vị quan trọng nữa là chút lá thym và lá bay leaf. Điều quan trọng nhất khi làm Boeuf Bourguignon là sự kiên nhẫn. Vì để có những miếng thịt bò chín mềm và ngấm hương vị thì bạn phải nấu chúng trong lò khoảng 4 tiếng. Nhiệt độ lò thấp và duy trì liên tục sẽ giúp các thớ thịt được thả lỏng một cách từ từ, khiến món ăn đạt được chuẩn mực mà Julia Child đã đặt ra. Thành phẩm đặt lên bàn ăn là một nồi thịt bò hầm tuyệt vời, những miếng thịt mềm với màu nâu cánh gián đẹp mắt, điểm chút sắc màu từ rau củ hầm nhừ, óng ánh với thứ nước dùng sánh mịn, đâu đó thoảng chút hương rượu nồng nàn. Món ăn này vô cùng thích hợp vào một bữa tối đông người, tất cả cùng quây quần thưởng thức món ăn hấp dẫn với chút bánh mì nóng giòn.

Nhiều người nói rằng, Julia Child rất giỏi trong việc tạo nên những hương vị đặc trưng, dung hòa được thói quen ẩm thực giữa nước Pháp đầy tinh tế và chất Mỹ hiện đại. Tuy nhiên, đối với tôi, chúng trở nên đặc biệt chính nhờ sự chân thành và tình yêu của bà dành cho những món ăn và dành cho người thân mà bà dành tặng.

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Croissant, Tình Yêu Nồng Nàn Của Nước Pháp

Pháp nổi tiếng là chiếc nôi ẩm thực của Châu Âu, đặc biệt là bánh. Giữa vô vàn món bánh, đủ màu sắc, luôn có một loại bánh quen thuộc hơn cả, đó chính là bánh sừng bò. Tuy vậy, ít ai biết rằng, bánh sừng bò thực chất không phải loại bánh do người Pháp sáng tạo nên.

Vào những năm 1683, khi cuộc chiến giữa Áo và Thổ Nhĩ Kì đang ở giai đoạn quan trọng nhất, một người thợ làm bánh đã vô tình nghe thấy những tiếng khoan đục lạ kỳ dưới lòng đất. Anh đã tức tốc thông báo việc này cho quân đội nước Áo, và kế hoạch đào đường hầm tiến vào thủ đô Vienna của Thổ Nhĩ Kì bị bại lộ, tạo tiền đề cho chiến thắng của nước Áo sau này. Khi được đề nghị chọn phần thưởng hậu hĩnh, anh thợ làm bánh chỉ chia sẻ mong ước của mình là được nướng một mẻ bánh thật ngon mừng chiến thắng cho đất nước. Và thế là, Kipferl (bánh trăng lưỡi liềm) đã ra đời.

Loại bánh này dần trở thành món ăn truyền thống ưa thích của người Áo. Cho tới năm 1770, khi Công chúa nước Áo, Marie Antoinette kết hôn với Thái tử nước Pháp, chiếc bánh mặt trăng này mới du nhập vào kinh đô Paris và chuyển hóa thành Croissant. Tương truyền rằng, khi về làm dâu nước Pháp, công chúa Marie chỉ mới 15 tuổi, và nàng luôn đau đáu thương nhớ quê hương, đặc biệt là hương vị của chiếc bánh Kipferl. Để chiều lòng Thái tử phi, các đầu bếp nước Pháp đã mô phỏng lại chiếc bánh mặt trăng với một hình dáng bắt mắt và sang trọng hơn để phù hợp với các món ăn hoàng gia. Từ đấy, Croissant , bánh sừng bò chính thức xuất hiện trên bản đồ ẩm thực của nước Pháp.

Người Pháp có thể thưởng thức bánh sừng bò vào mọi bữa trong ngày. Dạo chơi ở Paris vào một sáng đầu xuân tươi mát, dọc khu vỉa hè lát đá là những quán café nhỏ, với những bộ bàn ghế bằng sắt màu đen đơn giản mà tinh tế, bạn sẽ thấy người Pháp đang ung dung thưởng thức cốc cà phê đầu tiên trong ngày cùng với một chiếc bánh sừng bò vàng ươm. Tới bữa trưa, chiếc bánh này lại được chuyển hóa thành món ăn mặn với chút thịt nguội, rau sống và phomai được kẹp vào trong, tạo nên chiếc sandwich độc đáo, mà vẫn đủ chất để nạp năng lượng cho buổi chiều bận rộn. Và tất nhiên, vào những buổi trà chiều thư thái, trên mặt bàn chẳng thể nào thiếu những chiếc bánh giòn tan với hương thơm khó cưỡng. Để giúp người ăn thấy vui hơn, các đầu bếp còn thêm vào các loại nhân cho bánh sừng bò như chocolate (pain au chocolat) hay mứt hoa quả (pain aux raisins). Chiếc bánh nóng vừa ra lò, tách nhẹ các lớp bột là thấy phần chocolate đắng chảy ra quyến rũ, hay vị quả tươi mát ngọt ngào, luôn là “một nửa hoàn hảo” của cốc trà ấm.

Người Pháp vốn nổi tiếng với sự tinh tế khó ai bì kịp, và tất nhiên, điều đó cũng được thể hiện khá rõ nét trong bánh sừng bò. Để có thể làm được một chiếc Croissant hoàn hảo, các đầu bếp phải trải qua ít nhất là 3 tiếng để hoàn thành công đoạn cán bột với bơ. Từng phần bột mì nhân bơ được xếp chồng lên nhau, tạo thành hàng chục lớp bánh thần kỳ, nằm xinh đẹp bên trong phần vỏ giòn tan và vàng óng. Nhiều người thường bị nhầm lẫn rằng chính loại bột ngàn lớp không có men (Pâte Feuilletée) là khởi nguồn của những chiếc Croissant, nhưng thực chất không phải. Bột ngàn lớp không sử dụng men chỉ được dùng để làm các loại bánh ngọt như  Galette des Rois, Tart, Pateso,… Còn bánh sừng bò lại được tạo nên bởi Pâte Levée Feuilletée – bột ngàn lớp có men. Chính vì vậy, khi thưởng thức Croissant, bạn sẽ nhận ra sự khác biệt vô cùng thú vị, giữa những phần giòn tan là thớ bột dai dai như bánh mì, khiến chiếc bánh trở nên đặc biệt và gây hứng thú hơn bao giờ hết. Những món ăn ngon không thể chỉ được tạo nên bởi kỹ thuật điêu luyện, mà còn là sự cẩn thận khi chọn nguyên liệu. Người đầu bếp Pháp rất coi trọng khâu chuẩn bị, họ sẽ lựa loại bơ hảo hạng, có màu vàng nhạt, đã được lọc bỏ mọi tạp chất, chỉ còn giữ lại sự cô đọng, béo ngậy của chất béo, từ đó, chuyển hóa thành hương vị đặc trưng của chiếc bánh sừng bò.

Ngày nay, Croissant không chỉ đơn thuần là một thứ bánh phổ biến mà đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống của người Pháp. Nếu bạn muốn trải nghiệm nền văn hóa của đất nước tinh tế này, hãy bắt đầu với một chiếc bánh sừng bò nhé!

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Trà Chiều Anh Quốc

Những chiếc cốc sứ với hoa văn nền nã chứa đựng thứ trà hảo hạng đã trở thành một biểu tượng của nước Anh. Bạn có biết vì sao chúng lại trở thành một phần của nền văn hoá lâu đời này không nhỉ?

Mỗi đất nước đều sở hữu cho mình những thức uống đặc trưng riêng biệt. Từ trước năm 1600, cả châu Âu, bao gồm cả Anh đều “điên cuồng” với cafe, loại đồ uống đen đặc chứa caffein cực kỳ phổ biến. Hầu như ai cũng thưởng thức một ly cafe vào mỗi sáng hay buổi chiều trước bữa tối. Mãi tới tận năm 1680, trà bắt đầu được quảng bá rộng rãi, nhà sản xuất đưa chúng trở thành một thức uống sang trọng, có phần cao cấp, dành cho tầng lớp trung lưu và thượng lưu trong xã hội. Và đến tận bây giờ, người Anh vẫn nâng niu những cốc trà như thể gìn giữ một truyền thống lâu đời.

“Thú uống trà” của người Anh được thể hiện từ những tách trà “English Breakfast Tea” đậm đặc vào buổi sáng để giúp cơ thể tỉnh táo hơn trong cái không khí ẩm ướt và đầy sương mù này. Sau đó họ mới sửa soạn đồ ăn sáng. Lúc này người Anh khoan thai thưởng thức bữa sáng với cháo yến mạch hay thịt xông khói cùng cốc trà “English Breakfast Tea” thứ hai. Đây là một thứ trà đặc trưng của Anh, được làm từ các loại búp trà nhỏ có nguồn gốc từ Ấn Độ, Ceylon và Kenya.

Sau bữa trưa, tiếng lách cách pha trà lại tiếp tục vang lên. Thay cho “English Breakfast Tea” là “English Tea No 1”, với hương vị trà đen đặc trưng hoà quyện cùng chút tinh dầu quả Bergamot giúp cốc trà trở nên thanh hơn, giúp xoá tan sự nặng nề của những món ăn vừa thưởng thức.

Tại Anh, bữa tối thường bắt đầu lúc 7 hay 8 giờ tối, chính vì vậy, người ta thường uống trà và ăn nhẹ có giờ nghỉ giữa giờ để tránh bị đói. Tiền thân của “tea breaks” chính là tiệc trà chiều lần đầu được tổ chức vào năm 1840 bởi một Công nương xứ Bedford. Và tất nhiên, người Anh không thể thiếu một cốc trà sau bữa tối. Loại trà hoàn hảo nhất cho khoảng thời gian thư giãn này chính là Earl Grey. Vẫn là trà đen, với sự kết hợp của Bergamot, giúp cả không gian chìm trong hương vị trầm ấm, tạo cảm giác thoải mái và dễ chịu cho người thưởng thức.

Thói quen uống trà của người Anh không chỉ dừng lại ở một chiếc ấm và vài chiếc tách nữa. Nó đã tạo nên tiệc trà chiều vô cùng nổi tiếng toàn thế giới. Trong bất cứ bộ phim cổ điển nào, bạn đều có thể nhìn thấy những nhân vật chính đang ngồi nói chuyện trong khu vườn xanh mướt với những dàn hoa đủ màu sắc. Dưới tán ô râm mát và làn gió đu đưa, họ khoan thai thưởng thức những ngụm trà cùng với các loại bánh ngọt đủ vị được bày trên chiếc khay 2 tới 3 tầng.

Một nguyên tắc vô cùng quan trọng khi dùng trà chiều là bạn phải ăn bánh từ tầng thấp nhất cho tới cao nhất. Nếu như khay đầu tiên gồm các loại sandwich rau, cá, thịt hun khói thì tầng hai sẽ là những chiếc bánh scone cổ điển với chút “clotted cream” và vài miếng bánh quy thơm bơ. Khi ăn sandwich trong bữa trà chiều, người Anh  thường sử dụng dao dĩa chứ không dùng tay. Đây có thể là một thói quen của giới quý tộc ngày xưa đã được gìn giữ đến tận bây giờ. Sau hai khay bánh khá đơn giản thì người ăn sẽ vô cùng thích thú với những miếng bánh ngọt 3 tầng xinh xắn ở khay trên cùng. Từ bánh vanilla phủ kem tươi thanh mịn tới chocolate đậm vị, tất cả đều vô cùng phù hợp với cốc trà nồng nàn.

Bạn sẽ không thể thưởng thức một cốc trà ngon nếu không biết cách pha một ấm trà đúng vị. Và đây cũng là một công việc kỳ công, đòi hỏi sự tỉ mỉ và cẩn thận. Ban đầu, bạn cần tráng ấm với nước nóng và cho một lượng trà vừa đủ. Khi sử dụng nước ủ trà, cần lựa nước vừa bắt đầu sôi lăn tăn để trà giữ trọn vẹn hương vị tuyệt vời của nó. Và mỗi loại trà có một thời gian ủ khác nhau, hãy tìm hiểu thật kỹ về thứ trà bạn chọn trước khi bắt đầu pha nhé.

Người Anh không chỉ thưởng trà đơn giản mà họ còn thêm sữa hay đường để giúp cốc trà ngon hơn. Khi nói đến việc cho sữa, luôn có hai phe tranh luôn “Cho trà trước hay sữa trước”. Phe truyền thống bảo vệ thói quen đã có hàng trăm năm nay: cho sữa vào cốc sau đó mới rót trà với lý do, đổ trà nóng đột ngột sẽ làm hỏng những chiếc cốc sứ xinh đẹp. Tuy nhiên, nửa còn lại cho rằng trà cần phải được đưa vào trước, như vậy, ta có thể điều chỉnh được lượng sữa phù hợp với hương vị. Dù bạn có đứng về bên nào thì cũng không sao cả, cách thưởng thức hoàn toàn phụ thuộc vào cảm nhận của bản thân mà.

Ngày hôm nay, bạn đã uống một cốc trà chưa?

Bài: Nguyên Hạnh, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ

Bát Phở Ngày Thơ Bé

Sinh ra và lớn lên tại phố cổ Hà Nội, phở dường như là một món ăn quá đỗi quen thuộc, tới mức tôi chẳng từng suy nghĩ xem nó có nguồn gốc như thế nào. Đa phần mọi người xung quanh tôi cũng vậy. Người ta chọn phở cho những sáng trời đông lạnh căm căm, chỉ cần một làn gió thổi nhẹ cũng đủ để trải nghiệm cái cảm giác cắt da cắt thịt. Bước chân vào quán nhỏ, ta được bao quanh bởi hương nước dùng ấm sực. Giữa tiếng láo nháo và ồn ào, ta khoan thai tự sưởi ấm cơ thể bằng sợi phở mềm với những miếng thịt bò thái mỏng một cách tài tình.

Và vào những buổi trưa chán chường với tất thảy các món ăn lạ miệng, người ta lại tha thiết cái hương vị beo béo, thanh thanh quá đỗi thân quen ấy. Chẳng có mấy thời gian để thưởng thức lâu, người ăn vội vã và tham lam, cố gắng chiếm trọn “vị Hà Nội” trong chiếc bát sứ rồi nhanh nhanh đứng dậy trả tiền. Rồi những bữa tối lười nấu ăn, ta lại mang chiếc cặp lồng đi mua phở. Những người ăn phở vào buổi tối có chút khác biệt, sau khi ăn hết cái, lại lấy cơm nguội từ ngày hôm qua để thưởng thức nốt chỗ nước dùng còn thừa. Cơm khô và cứng như vậy, thế mà ăn với phở lại thấy ngon ngon là.

Các nhà nghiên cứu văn hóa đã tranh cãi bao nhiêu năm nay về nguồn gốc của món ăn Hà Nội này. Người thì nói nó giống ẩm thực Pháp, người lại bảo phở là của Trung Quốc hoặc chính là món Xáo Trâu cải biên. Còn mẹ tôi thì kể lại thời thơ ấu, những năm 1960 đã  được bà tôi “chiêu đãi” những bát phở thơm phức ở  gánh phở của người làng Nghĩa Hưng, Nam Định.

Phở Hà Nội là “thứ quà đặc biệt  không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì chỉ ở Hà Nội mới ngon” (Thạch Lam). Cũng là những gánh phở từ làng Nghĩa Hưng toả đi khắp mọi miền, nhưng Phở Hà Nội ngon hơn hẳn các vùng miền khác. Có lẽ do khẩu vị thích thanh hơn béo hay do hành hoa, húng Láng thơm hơn các miền đất khác chăng?

Để có bát phở ngon, điều kiện tiên quyết là nấu một nồi nước dùng chuẩn. Phải dùng nồi gang to, rửa sạch xương ống bò với rượu trắng để loại bỏ mùi hôi từ thịt, đun bằng bếp than nhỏ lửa qua đêm để bao nhiêu vị ngọt tiết ra, hòa quyện tạo thành thứ nước xương thơm ngon. Ở Hà Nội, nấu ăn là không thể thiếu các loại gia vị. Nồi nước phải có ít hành củ, gừng, quế, hồi được nướng tới khi tỏa hương nồng nàn rồi thả vào. Thịt bò để ăn phở cũng không thể chọn qua loa. Thịt phải nạc, ít mỡ, có lẫn chút gân để tạo cảm giác sần sật khi nhai. Với thịt bò tái, người nấu luôn cẩn thận dặn cô hàng thịt giữ cho miếng thăn mềm, dùng dao thái mỏng, khi chần xong thì thịt mềm ra, cảm tưởng như tan ngay nơi đầu lưỡi. Một bát phở được đưa ra, phải đảm bảo cả tính thẩm mỹ và hương vị nguyên vẹn của nó. Nước dùng trong, bánh phở dù chan nướng nóng vẫn phải dai. Bên cạnh những miếng thịt được xếp ngay ngắn là chút xanh lá từ hành mùi. Người bán luôn tinh ý, để sẵn chút ít quẩy nóng giòn cùng chanh và ớt để khách hàng không phải tốn công yêu cầu thêm, mà được toàn tâm toàn ý thưởng thức.

Mẹ tôi từng kể, khi đất nước còn khó khăn, phở dường như là một món ăn xa xỉ với bọn trẻ con. Khi nào lên cơn thèm cực độ, mẹ tôi sẽ giả vờ ốm, rình lúc ông bà không để ý mà nhúng nhiệt kế vào nước nóng. Thế là được một bát phở hôi hổi. Có vẻ như ngày bé, chúng ta còn non nớt và tràn đầy nhiệt thành với mọi thứ, những món ăn luôn trở nên ngon lành và hấp dẫn hơn. Tôi luôn hí hửng vào những ngày mất điện, được xách cái cặp lồng nhôm ra phố Thuốc Bắc để mua phở Bắc Hải. Ngày ấy, hàng phở đơn sơ, chỉ là vài chiếc bàn xếp ở vỉa hè, thế mà lúc nào cũng đông khách, cả phố cứ nức lên cái hương quế nồng nàn, ấm áp. Lớn thêm vài tuổi thì hàng phở cũng đột nhiên ngừng bán. Từ ấy, tôi cứ đi tìm cái hương vị ngày xưa vậy mà chẳng tài nào kiếm lại được. Ký ức thời thơ bé khó tìm lại, nhưng mỗi khi tiếp đón bạn bè phương xa, tôi vẫn có một danh sách ruột những hàng phở ngon như Phở Gà ở ngã năm Phó Đức Chính – Ngũ Xã – Châu Long; Phở Sướng ngõ Trung Yên – Tạ Hiện; Phở tái lăn Lò Đúc; Phở Hà Nội ở phố Việt Hưng – Long Biên…

Ghé Hà Nội mà chưa được ăn đúng “Phở Hà Nội” thì coi như chưa tới! Bạn đồng ý không?

Bài: Hạnh Nguyên, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ