Hãy Tốt Với Chính Mình

Khi nói về những chàng trai trẻ, người ta thường diễn tả bằng cách liệt lê thành những gạch đầu dòng như: mạnh mẽ, bản lĩnh, cứng rắn và hào sảng. Nhưng bên cạnh đó, còn có một vài tính từ đi kèm sau chẳng hạn như: bừa bộn, quá tự do và yêu thích sự bay nhảy. Phải chăng vì những tính cách này mà các anh luôn bị gán mác là kẻ vô tâm với không gian sống của mình?

Vậy thì oan cho cánh đàn ông rồi phải không? Bất kì chàng trai nào cũng mong muốn có một không gian sống thoải mái. Nơi họ an yên đặt xuống hết những tất tả, bộn bề sau một ngày bôn ba ngoài sương gió. Nơi mà ngay cả đến những mùi quần áo cũ cũng không cảm thấy khó chịu. Và họ ngã lưng xuống giường êm ái với gối chăn dù đã nát nhàu và mặc kệ cho ngày mai là bao nhiêu khó khăn chờ đón. Sự thật thì nhà vẫn là nơi mà các anh trân trọng theo cách của riêng mình.

Chỉ là họ thiếu một chút tỉ mỉ để xếp đặt gọn gàng từng góc phòng để tận hưởng khoảng không tối đa. Chỉ là họ thừa những nỗi lo toan cho hàng trăm, hàng vạn điều đang diễn ra ở bên ngoài kia hơn là một ngôi nhà nhỏ. Và chỉ là họ thèm một ai đó đỡ đần, vun vén trong căn nhà, người luôn đợi họ trở về sau những tối tan ca, rồi nấu cho nhau bữa ăn bên chén đũa sum vầy. Một người với đôi bàn tay ấm dỗ dành vết xước trầy của mưa bão hơn là những nỗi cô đơn đang gặm nhắm họ qua từng năm tháng.

Nhưng tất cả lý do thật ra cũng chỉ là lời tự biện hộ. Họ đâu thể nào thờ ơ mãi với nơi mình đang sống, đang trải qua từng ngày nhưng chẳng mang năng lượng tích cực để vực dậy tinh thần. Đừng ngay cả đến nhà mình mà bản thân cũng không muốn mở lấy cánh cửa, và bật đèn sáng lên. Mỗi ngày hãy bắt đầu bằng việc thức dậy với một nụ cười, bất luận đêm qua may mắn ngủ vùi hay thức trắng thì đây cũng là một ngày mới.

Rồi nên có vài chậu cây xanh đặt vào mỗi góc trong nhà. Mọi thứ sẽ tuyệt vời thế nào khi tự tay mình vun vén, chăm trồng chúng từ những hạt mầm xanh cho đến khi trưởng thành. Lỡ một mai, chúng ta trở về nhà với những nỗi buồn nặng vai, với những lòng tin rơi vỡ, sắc xanh rực rỡ ở mỗi một góc căn nhà nhỏ từ những chậu cây mình đã dành công chăm sóc, bản thân rồi sẽ lại cảm thấy được ủi an. Đàn ông cũng đừng quên nuông chiều mình, bất luận thế nào cũng đừng nên bạc đãi bản thân. Một vài chai bia lạnh, một bữa ăn thật ngon, ai bảo một mình thì không tạo được niềm vui?

Sau tất cả, cuối ngày các anh hãy dành lời cảm ơn cho bản thân mình và người bên cạnh, vì những thử thách chúng ta đã đi qua. Ngay cả khi có những thất bại, những khó khăn cũng đừng vội nản lòng. Thành công không thể đến từ những ngày buông xuôi, mà là từng giờ cố gắng, như một Quý ông đúng nghĩa!

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Từng Là Tất Cả

Buổi chiều, một buổi chiều sau vỏn vẹn một năm ba tháng mười ngày vẫn quẩn quanh ở những con đường cũ, quán cà phê cũ, món ăn cũ… em đã rảo bước đến một nơi xa lạ hai ta chưa cùng nhau ghé tới. Cứ ngỡ rằng sau ngần ấy thời gian chưa một lần chạm mặt nhau ở chốn quen thuộc thì nơi xa lạ này chắc gì có thể gặp lại. Vậy mà anh lại xuất hiện, vẫn nụ cười, ánh mắt, bờ vai ngày nào, chỉ là bên cạnh anh đã có cô gái khác không phải em.

Em cười, nụ cười đến bản thân cũng không biết nó là thứ cảm xúc gì. Là ngỡ ngàng khi thành phố này hóa ra không lớn như em tưởng hay có chút vui vì em với anh vẫn còn duyên gặp gỡ. Là thực sự tin anh cũng tình cờ đến một chốn mới hay chua xót khi nghĩ rằng thực ra anh đã chẳng còn lui tới những nơi đã cũ. Có những sự trùng hợp đến nghiệt ngã khi mà giây phút ấy list nhạc em lại vang lên những ca từ quen thuộc:

“Bao năm bên nhau với thứ tình cảm khó nhạt nhoà
Ngàn lời yêu thương trăm kỷ niệm đẹp, cay đắng gì cũng trải qua
Vậy mà hôm nay vì phút thinh lặng nghiệt ngã
Anh vội bên người khác, em nhìn chẳng biết làm gì cả
Chỉ là hình ảnh mà đau còn hơn cảm giác dao cứa vào tim
Như thể em chẳng là gì của anh, tình yêu lâu nay là phù phiếm
Khi những thứ em luôn vì anh, anh chẳng bao giờ nhìn lại
Thay vào đó là so sánh phải trái khiến mọi thứ ngày càng tệ hại
Để anh đi, không phải vì em cứng rắn
Chỉ là không muốn giữ lại một người luôn nói yêu thương nhưng không biết cố gắng…”

Ngày chia tay anh nói với em: “Mình chẳng thể tiếp tục bởi tình yêu này quá nhiều ngăn trở mà anh thì đã mệt”. Em im lặng đồng ý một cách nhẹ nhàng trước sự ngỡ ngàng của anh. Em cũng không nghĩ với tình cảm của bản thân mà lại có thể lý trí đến thế. Em làm vậy không phải vì cùng suy nghĩ với anh mà chỉ muốn rằng bản thân nếu đã đem đến cho anh thứ tình yêu mệt mỏi thì sẽ không để anh phải nặng lòng rời đi. Bản thân em khi yêu có thể làm tất cả nhưng chia tay lại muốn giữ cho mình một chút tôn nghiêm, em không muốn hình ảnh cuối cùng của mình trong anh thật tệ hại.

Anh có thể dễ dàng bên người mới và buông bỏ những kỷ niệm xưa nhưng còn em lại chẳng dễ dàng như thể lúc anh cất bước đi. Có thể kìm lòng mà không giữ anh lại trong phút chốc nhưng lại không dễ dàng từ bỏ những thứ đã trở thành cố hữu. Em là cô gái khó để ai đó bước vào trái tim mình bởi một khi bước vào thì với em họ sẽ mãi ở đó, anh chính là như vậy. Với em anh chính là tất cả, là cả thế giới.

Cũng như em vẫn dùng quãng thời gian một năm ba tháng mười ngày ấy, một mình duy trì những thói quen của hai người. Họ nói em cố chấp, đúng là trong tình yêu em rất cố chấp, không phải cố chấp để níu kéo một người mà là cố chấp để nhớ một người. Em có thể dễ dàng dàng để anh bước đi vì em hiểu rằng người đã không muốn ở lại chỉ như nắm cát trong tay, dù có nắm chặt cỡ nào rồi cũng trắng tay cùng bao vết xước. Nhưng không thể dễ dàng mà gạt bỏ một người ra khỏi thế giới của mình khi mà những hình ảnh xưa vẫn như những thước phim cứ lặp lại hàng ngày.

Cảm giác được dựa vào vai anh tỉ tê đủ chuyện trong ngày, hít hà mùi thơm quen thuộc mà em đã từng tin rằng nó sẽ chỉ mãi thuộc về mình. Em đã từng tin rằng bờ vai ấy sẽ mãi là điểm tựa của em, mãi sẽ giúp em che chắn mà bước qua giông tố cuộc đời. Đã từng tin rằng nó đủ vững chãi và kiên định để vượt qua mọi rào cản mà một đời bảo bọc cho em. Thế nhưng tất cả cũng chỉ là ảo tưởng của riêng em, cố gắng của mình em, nó không đủ mạnh mẽ để em mãi dựa vào cũng như anh đã không đủ can đảm để mãi sánh bước bên em.

Khi em cố gắng bước qua thử thách để bên anh thì anh lại đi cùng với chông gai mà lướt qua cuộc đời em. Thôi thì có những thứ vốn dĩ hết duyên đành từ bỏ, cũng như em đành lặng lẽ mà nhìn anh cất bước rồi một ngày cũng chỉ lặng lẽ nhìn anh sánh bước bên một người con gái khác, người anh cho là xứng đáng. Ai hỏi rằng em liệu có hận thì chắc chắn là không nhưng nếu là giận thì có. Em giận anh sao không kiên trì thêm một chút, cố gắng thêm một chút, mạnh mẽ thêm một chút mà lại giữa chừng để những rào cản làm chùn bước. Em giận anh sao dễ dàng từ bỏ thứ tình cảm đã vun đắp bao năm, giận anh mang đi của em cả thế giới bỏ lại em ngụp lặn trong những kỷ niệm. Giá như anh mang theo một nửa thì có phải quên anh, em đã chẳng khó khăn tới vậy.

Những sáng mai thức dậy, em cứ vô tình tìm kiếm điện thoại mà quên rằng những tin nhắn yêu thương đã trở thành quá khứ. Em vẫn pha cà phê và làm bánh ngọt mà quên mất rằng vị cà phê ấy chẳng phải anh pha, chàng trai từng dịu dàng đưa em từng miếng bánh nhỏ giờ đây đã chẳng còn cùng em chung một chỗ. Tất cả đã gói gọn lại trong hai chữ “đã qua”. Những thứ đã qua thì chỉ còn tiếc nuối và nhớ nhung mà không thể quay lại.

Có lẽ anh không thấy em và em cũng không muốn bản thân bị phát hiện nên đành cất bước rời đi. Sau những tháng ngày cứ tự hỏi mình không biết anh dạo này thế nào? Không biết anh giờ này đã ăn chưa, anh có còn làm việc quên giờ giấc như trước, có còn làm uống cà phê không đường mỗi sáng, có nhớ Xu Xu như nó vẫn ngóng anh không… Giờ đây em biết rằng anh vẫn ổn và đã có người mới chăm sóc anh khiến em như cũng đã thấy an lòng và cũng đến lúc chính em cũng cần từ bỏ dần những thứ “đã qua”.

Tạm biệt anh, người từng là tất cả.

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Có Những Thói Quen Đã Thành Cố Hữu

Thói quen là sự quen thuộc của hành động cứ lặp đi lặp hàng ngày khiến ta đôi lúc vô thức mà thực hiện. Thói quen có khi lại là thứ gì đó ta thân thuộc tới nỗi nó vuông tròn lồi lõm ra sao đều nắm rõ như bản vẽ đã im đậm trong đầu.

“Trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi”

Thói quen hóa ra chẳng phải nhờ một mình sự can đảm mà còn do vài phần sự sợ hãi. Sợ quên lối về mà cứ quẩn quanh mãi trên cung đường xưa cũ. Sợ lại phải mò mẫm một mình trên những mù mịt xa lạ của tương lai mà cứ trì hoãn và bám víu lấy những cái đã “quen”.

Có những thói quen chóng đến nhanh đi, dần dà sẽ biến mất hoặc thay đổi nhưng lại có những thói quen trở thành cố hữu, trở thành thứ như gần liền với bản thân. Nó thay đổi như chính mình thay đổi.

Thói quen cố hữu của con người thật sự là một điều gì đó khó buông bỏ. Giống như cách ta đọc một cuốn sách. Có người sẽ đọc từng chút một từ đầu đến cuối bởi muốn nâng niu sự bất ngờ của câu chuyện đến cuối cùng, xem nó như một kho báu cảm xúc. Có người lại chỉ muốn xem kết thúc có phải như mình mong muốn rồi mới bắt đầu lật ngược từng trang giấy, lần mò quá khứ để tìm về nơi câu chuyện bắt đầu. Họ sợ cái cảm giác cứ phải đi một chặng đường dài mà chẳng biết kết quả, đến cuối cùng tất cả chỉ là tan vỡ và bỏ ngỏ lại thấy rằng chặng đường ấy hụt hẫng biết bao nhiêu. Người thích tuân thủ cái dòng chảy của thời gian, người lại thích được nắm giữ nó.

Người thì đọc sách chỉ cần lướt qua nắm tổng thể biết đâu mở đầu, đâu kết thúc là đã thấy mãn nguyện, người lại phải mân mê từng con chữ mới thấy thỏa mãn được nỗi lòng. Họ chẳng cần cuộc đời phải lướt qua nhiều cuốn sách, được đắm chìm và hòa quyện vào những “ít ỏi” mình yêu thích mới chính là hạnh phúc kiếm tìm. Bảo người ghét chi tiết ngồi đọc từng chữ hay người tỉ mẩn đọc lướt qua chỉ là sự thay đổi vô nghĩa như bắt một đứa trẻ thuận tay trái phải dùng tay phải, thật sự rất gượng ép.

Mỗi khi thức giấc, bàn tay quờ quạng tìm chiếc điện thoại rồi cứ vô thức bấm dãy số là ngày sinh của ai kia mà mở khoá. Và, cũng đã quá biếng lười để có thể mở cài đặt để cài lại một mật khẩu khác. Người hỏi, ta trả lời, rằng quen rồi, sợ quên. Sợ quên mật khẩu, sẽ chẳng mở được cái cục gạch hạng sang đấy nữa. Sợ quên ai kia rồi, sẽ không còn một cái gì đó để thở, để sống, để nhớ và để bớt thấy nhàn nhạt giữa đời.

Mỗi chiều về lại vô thức thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ. Cứ thế nhìn chằm chặp vào khoảng không mông lung rộng lớn như ngoài kia có ai đó đang chờ, tưởng như chỉ cần cứ nhìn là có bàn tay vẫy và nụ cười đáp trả. Nhiều lần bảo thôi chẳng có ai đâu, vậy mà cũng cứ ngoảnh lại đã thấy bản thân di chuyển tới vị trí ấy từ lúc nào chẳng biết. Thôi đành vậy, có những điều nó từ lâu đã không còn nằm trong sự kiểm soát của trí não. Dù mắt nhắm thì tự thân cũng biết đường rảo bước.

Như phụ nữ Ý có một nguyên tắc làm đẹp đó là không chạy theo xu hướng mỹ phẩm mà chỉ chọn cho mình một sản phẩm phù hợp nhất và bám riết lấy nó một cách bền bỉ. Thì thói quen cố hữu đôi khi cũng chỉ là tìm thấy một điều hợp nhất với bản thân mình mà giữ lại.

Cuốn sổ nào cũng có thể lưu giữ ý tưởng nhưng chỉ với những trang giấy ngả màu quen thuộc mới gợi ta những ý tưởng hay ho. Cây viết nào cũng sẽ ra mực nhưng chỉ mới sự thoải mái của cây viết màu lam đã sờn mới khiến ta bay bổng trong từng câu chữ. Chỉ với bàn phím mà nhắm mắt lại cũng biết phím nào sờn chữ phím nào không, góc làm việc có chiếc bàn quen thuộc, khung cửa quen thuộc thì cảm hứng mới đủ đầy và cho ta tự tin hoàn thành được tất cả.

Có người còn xem những thói quen ấy như một tín ngưỡng của phong thủy, của may mắn. Mà nếu dời góc làm việc ra chỗ khác, xa đi khung cửa sổ sẽ khiến bản thân như bị tách rời khỏi một vùng trời rộng lớn ngoài cánh cửa sẽ làm tâm hồn bị gò bó.

Mà nếu thay bộ bàn phím khác sẽ như phải bầu bạn với một người chằng yêu thương, cứ buộc chặt vào một thứ không thích gắn bó khiến bản thân bị bức bối chẳng yên. Khi con tim được nạp đầy cảm xúc thì mọi việc mới có thể thăng hoa. Lý trí có thể giúp công việc hoàn thành nhưng cảm xúc mới khiến công việc có được đột phá và hoàn hảo. Và có những thói quen mang sứ mệnh như người bạn đồng hành giúp cảm xúc được nạp đầy và trọn vẹn.

Thói quen cũng như tính cách hình thành, nó cũng được sàng lọc qua thời gian, qua trưởng thành và vấp ngã. Có những cái chỉ là một thời, lớn lên ta chẳng còn giữ nữa. Nhưng có những điều lại cùng lớn lên, im đậm theo ta và trở những điều cố hữu trong mỗi con người.

Lúc này chúng chẳng còn đơn thuần chỉ là thói quen nữa, chúng đã thành sự đại diện cho bản thân mỗi người, khi nhắc đến chúng người ta nghĩ ngay đến bạn, khi nói về bạn là phải có chúng kèm theo, đó là những điều phù hợp mà bạn đã luôn giữ lại qua bao sự sàng lọc, từ bỏ và tiếp nhận.

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Độc Thân… Bao Lâu Là Đủ?

Rồi một ngày bạn chợt nhận ra, news feed Facebook tự bao giờ trở thành cộng đồng của bà mẹ con bỉm sữa. Hú hí rủ rê con bạn thân đi café cũng khó nhằn vì mất ẻm bận phải chăm con. Gọi điện về hỏi han mẹ cha thì lúc nào cũng ngân nga câu ca “Độc thân nhiêu đó đủ chưa? Chừng nào bây mới chịu lấy chồng cho yên bề gia thất?”. Ờ, thì mình độc thân cũng đã lâu. Đồng bọn chị em cũng có mấy người từ bỏ cuộc vui một mình để yên ổn với một người khác. “Thôi mày, độc thân nhiêu đó đủ rồi”. “Thế à? Vậy độc thân… bao lâu là đủ”.

Tôi vẫn thường hỏi mình câu đó mỗi khi thấy thêm một đứa hớn hở đi khoe thiệp cưới với tôi. Một chút xíu cảm xúc đâu đó vẫn mong muốn rằng, ước gì có một bàn tay dẫn mình bước ra khỏi cuộc sống độc thân. Nhưng nhìn quanh quẩn lại, chẳng thấy có được một ai cho mình đủ tin tưởng để cùng sánh bước cho cuộc sống lâu dài.

Thế độc thân có buồn không?

Nếu buồn thì mình chả thèm độc thân làm chi…

Độc thân thật ra chỉ đơn thuần là đang tận hưởng niềm vui cuộc sống mà không cần phải chia sẻ hay gắn bó với một ai khác.

Một sáng mai thức dậy, chào đón ngày mới bằng một món ăn tự chuẩn bị ngon lành. Nếu là ngày cuối tuần, có thể dễ dãi cho phép bản thân nằm dài ngủ nướng trên giường thêm tí, lướt Facebook và cười “haha” vào cái “status” của đám bạn thân đang than vãn là vì phải chăm chồng lo con. Cười là cười thế thôi, nhưng dù sao, mỗi người đều có quyền lựa chọn niềm vui cho riêng họ.

Thế niềm vui của độc thân là gì?

Là hàng ngày đi làm và cuối tuần váy áo xúng xính để hẹn hò với anh trai nào đó thật duyện.

Là có một không gian bé con con để tự do làm điều mình yêu thích.

Là trồng vài chậu cây bé bé xinh xinh để tinh thần luôn phơi phới ngập tràn.

Là tự tay sắp xếp lại đồ đạc trong nhà trở nên gọn gàng, ngăn nắp.

Là lâu lâu thay đổi tí gu thời trang để mình luôn trông luôn mới mẻ, yêu đời.

Là có thể thảnh thơi ngồi hàng giờ nhâm nhi tách cà phê bên quyển sách còn mới toanh vừa mua hôm qua.

Là có một anh “bồ nhí” bốn chân thật đáng yêu, luôn luôn lắng nghe tâm sự buồn vui của mình, chẳng biết ảnh có hiểu không mà cũng gật gù rồi liếm liếm vào tay mình, ra chiều an ủi, vỗ về.

Đời độc thân, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi, quá tuyệt vời rồi còn gì?

Có thể vài người cho rằng cuộc sống như thế có phần hơi ích kỷ vì quá yêu bản thân. Nhưng nếu như ích kỷ để khiến cuộc sống mình tốt hơn, thoải mái hơn mà không tổn hại đến ai cả, thì có gì là sai chứ. Thật ra muốn yêu thương người khác thì trước tiên hãy tập yêu thương bản thân mình.

Còn nếu như bảo rằn ích kỷ vì không muốn san sẻ cuộc sống của mình cho người khác, thật ra với mình, nó là nỗi lo sợ đúng hơn. Mình sợ mất đi cuộc sống đang vốn rất tự do. Mình sợ mất đi cái cảm giác những buổi đêm ngồi chênh vênh bên ban công, tay xoay nhẹ chai bia, mở vài bản jazz yêu thích, ngắm sao và nhấm nháp cái không gian một mình tuyệt vời. Mình sợ mất đi những ngày một mình rong ruổi khắp nơi, kiếm tìm những điều thú vị, mới mẻ. Đặc biệt, mình sợ những điều “chưa chắc chắn” khi ảnh hưởng quá sâu làm mình phải lao đao và mất đi cuộc sống vốn dĩ bình yên trước đó.

Vậy… độc thân bao lâu là đủ? Với mình, không phải là thời gian mà quan trọng là bạn đã sẵn sàng cho bước ra khỏi “vòng tròn độc thân” hay chưa. Nếu chưa, đừng vội, vì cuộc sống độc thân vẫn quá tuyệt vời, tại sao phải chối từ.

Có khi ở ngoài kia, cũng có một người đang độc thân vẫn còn ham chơi, giống bạn, nên vẫn chưa vội chưa đi tìm bạn đấy thôi!

Bài: Hà Ngô, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Gửi Tặng Những Trái Tim Tan Vỡ

Đó là những người như chúng ta, từng đi qua biết bao nhiêu dâu bể với trái tim đã chằng chịt vết thương vì những hạnh phúc cứ ngỡ sẽ cạnh bên đến suốt một cuộc đời. Và từ đó, chúng mình bắt đầu chối từ tin vào bình yên.

Trong những đêm dài, chúng ta thường hay nghĩ về nỗi đau mình đã đi qua, nhìn lên các đầu ngón tay mà thấy hằn chứa bao nhiêu xót xa khi đã buông nắm quá nhiều mảnh vỡ nhưng giấc mơ hạnh phúc nào cũng dang dở lưng chừng. Để rồi, chúng ta chưa khi nào cảm thấy lòng an vui lúc bước đi giữa đám đông người xuôi ngược, chúng ta cứ vờ tỏ ra mạnh mẽ, vờ nói mình không sao nhưng chỉ khi bước trở về nhà với cô đơn chất chồng đằng sau cánh cửa, chỉ khi một cơn mưa rơi xuống cũng khiến mình òa khóc như đứa trẻ nhỏ thèm lắm cái ôm từ phía sau dỗ dành. Phải chi lúc ấy, chỉ cần một tin nhắn được gửi đến hay một điều gì khiến mình có thể tin vào và chờ đợi, thì mặc kệ những hoài nghi quanh quẩn trong đầu, mình sẽ nói với bản thân: “Rồi mình sẽ không sao đâu mà”, và dẫu rằng mình biết tổn thương không hề biến mất nhưng ít nhất có thể cười vui trong vài phút nhỏ nhoi.

Gửi đến những người có con tim tan vỡ, trong đó có anh và có em. Mình dẫu sao cũng chỉ là người nên đâu thể mãi gắng gượng đi qua hết những ngày đầy mưa và nhiều gió, đâu thể nào chạm tay đến đủ đầy yêu thương khi từ chối tin tưởng, đâu thể nào nhìn mình trong gương trọn vẹn khi một nửa trái tim chỉ toàn là vết đau. Nếu có những ngày mình không nở nổi một tiếng cười thì mình biết phải làm sao? Vậy thôi hãy cho phép mình lấy thiệt thòi làm một phần của yếu đuối như chậu cây không có điều gì hơn là phải trưởng thành, phải xanh màu tươi tốt để làm đẹp cho phần đời cây sống bất luận là nắng ấm hay mưa giông. Đến cuối cùng cây có thể héo tàn vào một ngày nó đó không ai biết trước nhưng ít nhất cây đã lớn lên bằng hết nhựa sống mình đang có dù cho thân cây đã từng oằn mình trong quá trình lớn lên cũng chưa từng từ chối tin vào ngày mai.

Gửi những người có quá nhiều câu chuyện đời đổ vỡ, đừng chờ đợi ai đó chìa về phía mình một cánh tay bởi không ai mắc nợ ai một lời hứa đi bên nhau đến cùng trời cuối đất. Mình có khóc ngất trên lòng bàn tay đến ngạt thở thì khó khăn cũng đâu thể vơi đi, trong khi trái tim mỗi giây đều có thể vẽ nên một phép màu nếu yêu thương từ một người nào khác chạm đến. Mình đừng cố vùi trong những xót xa trăn trở, hãy thử làm những điều mình thích, mặc một chiếc áo lệch vai, hay mang một đôi giày bệt, mua cho mình chậu cây nhỏ và chỉ cần thấy một mầm xanh nhú lên trong chậu đất thì những xước trầy cũng sẽ được gắn hàn.

Chúng ta vun bón cho chậu cây nhỏ bằng tất cả tình yêu mình có, biết rằng hy vọng có thể đến từ những điều đơn giản. Mình tự tin chăm từng chiếc lá, tưới từng tán cây, những niềm vui nhỏ được cất lên trong lồng ngực. Chúng mình mất mát đến bao nhiêu trong cuộc đời này đâu thể nào đong đo hết được nhưng yêu thương trao đi là vô hạn và mình sao cứ buộc bản thân từ chối những niềm tin. Mình cứ giữ lại phần đời chứa nhiều cay đắng như một hạt giống nhỏ để lấy nó là động lực để trưởng thành, bởi muốn lớn lên đâu thế nào cứ mãi tận hưởng những ngày nắng đẹp, muốn rắn rỏi cần phải học cách đi qua ngày mưa. Và sau những ngày bôn ba từ sáng sớm đến tối mịt, chúng ta sẽ trở về với bình yên nơi tin yêu đang đâm chồi nảy lá, nơi dù có là đêm nhiều gió mình vẫn không còn cảm thấy xót đau.

Trong những buổi sáng, dưới mái nhà của một người từng sống bằng hết sự cô đơn và trái tim tan vỡ, có một mầm sống đang trỗi dây bằng tất cả yêu thương, chân thành lẫn ấm áp, để chúng ta bắt đầu một ngày mới.

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Em Muốn Có Một Tình Yêu Ngát Xanh, Như… Sen Đá

Sớm. Bình minh gọi nắng về. Nắng khẽ khàng xuyên qua ô cửa, ghé thăm cuốn sách em vừa đọc dở đêm qua, kéo nhau đọng lại trên phiến lá xanh mướt của sinh vật bé nhỏ mang tên: Sen đá.

Giữa rất nhiều loài cây, anh biết vì sao em lại chọn Sen đá không ?

Không mạnh mẽ, gai góc như xương rồng; không kiêu sa, lộng lẫy như hồng nhung, Sen đá dịu dàng giữa muôn vàn chậu cây cảnh. Ông trời  quên ban cho Sen đá những chiếc gai để tự bảo vệ mình nhưng lại thổi vào nó một sức sống mãnh liệt.

Em thích Sen đá một phần cũng vì nó chẳng có gai, sẽ không làm đau tay khi em chạm vào. Sen đá rất hiền dịu, trầm mặc nhưng ẩn chứa nguồn năng lượng dồi dào. Đôi lần em tự nhủ, sao Sen đá hiền hòa quá vậy. Giữa cuộc đời mưa nắng bất chợt, giông tố có thể kéo đến bất cứ lúc nào, Sen đá liệu có thể đứng vững được không?

Mỗi lần ngắm nhìn mấy cái lá xanh mướt vừa dày vừa tròn, mọc so le, khum khum úp sát vào nhau như một đóa sen, không hiểu sao, em thấy lòng thanh thản đến lạ lùng. Nếu  lỡ dăm bữa nữa tháng vô tình quên tưới nước cho Sen đá, nó sẽ chẳng vì thế mà úa tàn nhanh chóng.  Những chiếc lá vẫn gồng mình, níu giữ chút diệp lục xanh biêng biếc cho cây. Chỉ có điều, lá xẹp đi đôi chút, không căng mọng tròn đầy như hồi được chăm sóc, nâng niu. Chờ đến lúc được tưới tắm, Sen đá sẽ khỏe mạnh, đẹp đẽ và tràn đầy nhựa sống trở lại.

Tình yêu của chúng mình sẽ xanh ngát xanh

Cuộc sống mà, chẳng ai có thể nói trước, nói hay về nó. Có bao đôi tình nhân từng yêu thương nhau sâu đậm, mãnh liệt nhưng đến cuối cùng vẫn rời xa nhau vì muôn ngàn lí do. Sẽ là dối lòng nếu em nói không sợ điều đó xảy ra với tình yêu của chúng mình.

Anh và em, yêu nhau. Đó không phải là thứ tình cảm gà bông mộng mơ như thời đi học. Tình cảm của chúng mình, thứ tình yêu trải qua nhiều sóng gió, nhuốm màu bận rộn, lo lắng của những con người trưởng thành.

Anh và em, chẳng phải những người làm vườn giỏi, nên hãy cứ chăm sóc Sen đá theo cách riêng của chúng mình thôi, được không anh?

Cũng như chậu hoa đá nhỏ trên cửa sổ  phải phơi gió phơi sương mỗi ngày, em hiểu rằng, khó khăn là điều chẳng thế tránh khỏi khi mình nắm chặt tay nhau bước đi. Chúng khắc nghiệt, thất thường như thời tiết vậy: lúc ấm áp tựa nắng ban mai, lúc gắt gỏng, ầm ầm như mưa rào, lúc lại dữ dội, quay cuồng như giông tố.

Rồi sẽ có những ngày mình cùng mệt mỏi, chán chường. Mình sẽ quên chăm bẵm, hẹn hò hay dành thời gian “tưới nước” cho mối quan hệ yêu thương này. Anh vẫn là anh, chàng trai mải miết với hàng tá dự án chất đống, những ngày làm việc xuyên đêm tới gần sáng. Em vẫn là em, cô gái đỏng đảnh nhạy cảm, khát khao theo đuổi ước mơ  sắp xếp những con chữ vụng về. Mỗi người có một khoảng trời riêng, một thế giới nho nhỏ bộn bề, bận rộn. Dường như ở đó chẳng còn hình bóng của đối phương.

Ngày mưa nắng gõ cửa, mình sẽ đan tay nhau, cùng chở che cho cái cây Sen đá tình yêu, anh nhé. Chờ cơn bão đi qua, cầu vồng ló rạng cuối chân trời, cây của chúng ta sẽ lại vươn mình, khoe sắc, đón nắng mai rực rỡ.  Những chiếc lá lại mọng nước, xanh ngát màu tình yêu như thuở ban đầu. Thứ tình cảm đến rất tự nhiên và thật dịu dàng, rồi bình yên đi qua bao ngày thử thách, để cuối cùng có thể mỉm cười nơi cuối con đường.

Có một bờ vai vững chãi  em tựa vào những ngày mệt mỏi, đưa em qua bao con phố tấp nập để trở về nhà mỗi chiều tan sở.

Có một bàn tay sẵn sàng dắt em đi giữa biển người đông đúc, chẳng buông tay một chút vì sợ lạc mất em.

Có một nụ cười, một ánh mắt và những cái ôm dịu dàng chỉ dành riêng cho em thôi.

Em không ước ao một tình yêu lãng mạn, ngọt ngào như những tập truyện ngôn tình.

Em chỉ muốn một tình yêu xanh ngát xanh, như Sen đá!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Mình Là Gì Của Nhau

Đâu thể kết thúc một câu chuyện chưa có bắt đầu…

Mối quan hệ chưa kịp có tên

Giữa họ là gì? Nhiều hơn một tình bạn nhưng có phải một tình yêu? Chưa bao giờ họ nói yêu nhau, chưa bao giờ kể về nhau với cả thế giới: đây là người yêu của tôi. Lẽ nào, đó là mối quan hệ không tên, thứ tình cảm lơ lửng chẳng đi đến đâu, như thời nay người ta hay gọi nhan nhản khắp nơi.

Thương thật nhiều nhưng chưa gọi là yêu

Có là gì của nhau đâu, mà có quyền ghen tuông, hờn giận hay trách móc nhau.

Có là gì của nhau đâu, nên không thể có bất kì ràng buộc, không ai trong cả hai thấy bản thân mình cần có trách nhiệm với đối phương.

Có là gì của nhau đâu, vì mỗi người vẫn còn một khoảng trời riêng rộng lớn. Ở khoảng trời ấy, hình ảnh người kia thật mờ nhạt. Anh là một góc trái tim trong cô, cô là một góc trái tim trong anh. Một góc, một góc thôi trong không gian quá đỗi bao la.

Buồn hay vui, chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ nhất. Họ ngập ngừng không dám bước gần nhau thêm nữa nhưng chẳng đủ dũng cảm để buông tay nhau. Họ bên nhau, rất gần mà rất xa. Lâu dần, mối quan hệ không tên giữa hai con người cứ giậm chân tại chỗ. Nếu hôm nay không tiến thêm một bước, nghĩa là ta sẽ tụt lùi khi ngày mai tới. Trái Đất không ngừng quay, con người không ngừng đổi thay để bắt kịp với dòng đời tấp nập. Họ yêu thương, nhưng nào phải yêu nhau; mà là yêu chính bản thân mình và yêu thêm người khác. Những dòng tin nhắn, những cuộc hẹn hò thưa dần rồi một ngày….

Ngày nhận ra mình mất nhau thật rồi, mỗi người bước về một phía

Anh lặng im chờ đợi điều gì đó giữ mình trở lại. Anh bộn bề với công việc, với những mối quan hệ phức tạp. Những cô gái lúc trước cứ đến rồi lặng lẽ rời xa cuộc sống của anh. Anh sợ mình thành kẻ yếu đuối, anh cứ đợi chờ một cô gái kiên nhẫn ở lại bên mình, dẫu cho anh lạnh lùng, mắng mỏ cô ấy thế nào.

Còn cô, cô đã ở đâu giữa những ngày chông chênh ấy. Thứ anh cần đơn giản là cô ở đây, bên cạnh anh, chăm sóc nhau bằng hành động, bằng việc làm, chứ chẳng phải là những tin nhắn nhớ nhung hay những quãng thời gian im lặng…

Cô ngoảnh đầu nhìn lại, dõi theo bước chân của anh nhưng không thể chạy đến giữ anh. Nếu thương cô nhiều, anh đã chẳng đi ra khỏi cuộc đời của cô, đã chẳng tìm một chân trời mới. Anh đâu biết những ngày xa anh, cô phải vờ mạnh mẽ, vờ an nhiên trong nỗi nhớ anh quay quắt, trong cơn bệnh tưởng như khiến cô gục ngã…

Nỗi nhớ vô hình nhưng nỗi đau họ gây ra cho nhau lại thường xuyên hiện hữu. Thương nhau để đấy nên cuối cùng mỗi người một nơi. Thành phố nhỏ bé này quá đỗi rộng lớn, lạc nhau một lần mà đâu biết còn có cơ hội nhìn thấy nhau hay không. Cứ cảm nhận tình yêu như một đứa trẻ, nhưng hãy quan tâm, thương yêu nhau như những người trưởng thành. Cái giá của tự do là cô đơn. Đi qua nhớ thương họ mới nhận ra những điều đáng trân trọng trong cuộc đời, từng là của nhau…

Lời tạm biệt đau đớn nhất là lời tạm biệt chưa một lần được nói ra. Họ lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời của nhau, và chắc đôi lúc lại tự hỏi lòng: “Mình đã là gì của nhau?”…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Yêu Người Vì Em Mà Cố Gắng

Là không thể hay không muốn

“Anh xin lỗi vì không thể mang lại hạnh phúc cho em và mong em sẽ tìm được một người tốt hơn”.

Lời chia tay “chân thành”, “tử tế” và đầy tính “nhân văn” của chàng trai bàn bên sao thật giống cái kịch bản nhiều năm về trước của tôi và anh. Tôi của ngày xưa ấy đã cảm thấy xót xa, tự vấn bản thân biết bao khi nghe anh nói, nghĩ tội nghiệp anh lại sợ chắc anh có điều khó mà không nói với mình. Bản thân làm mọi điều để níu kéo và chứng minh cho anh hiểu với tôi, anh chính là hạnh phúc. Nhưng rồi anh có người mới…

Sau vài ba lần bước qua những vấp ngã thanh xuân, khi mà bản thân đã có chút “thấu” hơn với cuộc đời thì tôi hiểu rằng câu nói của ngày xưa “anh không thể mang lại hạnh phúc cho em” đơn giản chính là anh ấy không muốn bên cạnh bạn nữa. Mọi níu kéo lúc này thực ra chẳng đáng mà cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Còn những suy nghĩ như anh ta vì mắc một căn bệnh nan y nào đấy, anh ta thực sự muốn bạn hạnh phúc hơn, anh ta chợt nhận ra bản thân không sánh kịp với bạn… chỉ là những tình tiết trong phim thôi. Đời thực đơn giản hơn vô vàn, chẳng lấy đâu ra nhiều kịch tính vậy đâu.

Nếu một người đàn ông nói rằng bản thân không xứng đáng với bạn thì hoặc là anh ta cơ bản là kẻ hèn nhát hoặc phần lớn là bạn không phải người anh ta nguyện sẽ cố gắng.

Bản thân người đó nhận ra mình còn nhiều thiếu sót, không thể mang lại được hạnh phúc trọn vẹn cho bạn, vậy sao không dùng hành động và thời gian để cố gắng làm điều đó. Nếu yêu bạn với hai bàn tay trắng thì sao không có gắng phấn đấu trong sự nghiệp để tương lai có để cho bạn một cuộc sống đủ đầy.

Nếu cảm thấy học thức không bằng bạn sao không cố gắng để học hỏi thêm kiến thức xung quanh và tới một lúc nào đó sẽ khiến bạn trầm trồ về hiểu biết, kinh nghiệm của bản thân. Nếu thấy mình chưa được chu đáo lại dễ để bạn buồn sao không cố gắng tập quan sát bạn, tinh tế hơn để biết được tâm trạng và nỗi lòng của người mình yêu.

Đối với chàng trai ấy, nụ cười và hạnh phúc của người con gái mình yêu là quan trọng nhất thì anh ấy sẽ cố gắng hết sức mình vì điều đó. Còn nếu dễ dàng nói với bạn rằng “không làm được” thì dù rất phũ phàng nhưng cũng phải nói là bạn trong lòng người đó chưa quan trọng tới mức ấy.

Khi đã trưởng thành, người con gái thường sẽ chọn người đàn ông có thể vì cô ấy mà cố gắng một ngày chứ không phải người chỉ cho cô ấy một phần khả năng của anh ta.

Tìm người đàn ông vì bạn mà nỗ lực

Vẫn biết rằng “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, nhưng nếu một chàng trai yêu bạn sẽ tìm cách hạn chế bớt cái tôi của bản thân, cố gắng để tốt hơn và dung hòa được với bạn. Bản tính mỗi con người là sự cố hữu từ lúc sinh ra nhưng lại vì hoàn cảnh và sự điều chỉnh của cá nhân mà biến đổi. Sự biến đổi đó không phải là từ đen thành trắng mà là sẽ nhạt bớt cái màu cố hữu thuở ban đầu.

Anh ấy biết bạn không ngửi được mùi thuốc lá thì không phải sẽ ngay lập tức bỏ thuốc lá, đó chỉ là chuyện ảo tưởng hoặc chỉ là một vở kịch trong thời gian ngắn. Thay vào đó sẽ là không hút thuốc trước mặt bạn, nơi có bạn, nếu hút sẽ tìm nơi vắng người, không để ban phải khó chịu vì mùi thuốc lá. Nếu tốt hơn anh ấy sẽ hạn chế hút thuốc và có thể bỏ dần sau một khoảng thời gian.

Anh ấy biết bạn sợ ở một mình thì sẽ cố gắng để bớt lại những cuộc vui bên ngoài kia để về sớm bên bạn, dẫn bạn đi tới một quán ăn lạ hay một quán cà phê dễ thương cuối tuần.

Anh ấy biết bạn là người dễ nổi nóng thì sẽ rời đi khi hai người gây gổ và trở lại khi đã bình tĩnh rồi tìm cách giải quyết vấn đề với bạn, chứ không phải là bỏ đi một cách tùy tiện hay im lặng buông xuôi, để mặc bạn với vấn đề.

Thế đấy, chỉ là bản thân có muốn thay đổi hay không mà thôi. Mỗi cô gái hãy mạnh dạn rời xa người con trai mà đến một lần cố gắng vì mình cũng không dám thử. Hãy ở bên người sẵn sàng vươn lên, hết mình vì bạn và nỗ lực cho cả hai!

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Xin Cho Nhau Lời Tạm Biệt

Chuyện tình yêu dù đẹp đến đâu vẫn có thể kết thúc, cũng là lẽ thường tình. Nhưng không thường tình tẹo nào nếu đó là một sự bỏ ngỏ đầy hụt hẫng. Bạn hãy thử tưởng tượng mình đang cùng người đó rất hạnh phúc, chẳng cãi vã, chẳng hờn giận lại càng không xa cách. Bỗng ngày mai thức giấc người đó cắt đứt mọi liên lạc, đem mọi thứ giữa hai người biến mất, như thể đánh cho bạn một cú thật mạnh thức tỉnh khỏi giấc mơ. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Có lẽ chẳng bao giờ tôi sẽ tin một điều vớ vẩn ấy có thể xảy ra trong cuộc sống này nếu như nó không phải là câu chuyện của con bạn thân.

Ngày hôm qua nó vẫn cùng anh dạo quanh các con đường của thành phố. Ngày hôm qua anh vẫn còn hứa sẽ đem đến cho nó món quà mà anh nhờ mua từ nước ngoài mang về. Ngày hôm qua anh vẫn còn thì thầm vào tai nó về những mộng ước tương lai. Ngày hôm qua, chỉ mới hôm qua thôi, cuộc sống của nó vẫn còn bình thường, vui vẻ và đủ đầy vì có anh. Nó vẫn còn chờ mong một sinh nhật đầu tiên đầy bất ngờ bên anh và hi vọng đó là một ngày đáng nhớ.

Vậy mà chỉ sau một đêm thế giới nhỏ bé của nó đã chẳng thế tìm ra hình bóng ấy, cảm giác như anh chưa từng tồn tại trong thế giới đó vậy. Hàng chục tin nhắn tìm anh vì nghĩ rằng anh đang bận rộn công việc nên chẳng dám làm phiền. Rồi hàng chục cuộc điện thoại vì sợ rằng anh đã xảy ra việc gì mà chẳng trả lời tin nhắn.

Nhưng đáp lại hàng chục tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ “đã xem” lạnh lùng của hệ thống, hàng chục cuộc gọi chẳng có ai bắt máy. Lúc đầu là giận, sau là sợ, tiếp đến là hoang mang. Nó sợ lỡ anh có chuyện mà nó lại chẳng ở bên, sợ điện thoại anh để đâu đó mà không nghe được cuộc gọi của nó. Trước đó nó nghĩ rằng nếu sau mấy cuộc gọi nhỡ mà anh gọi lại nó sẽ xả cho anh một tràng những câu hỏi và uất ức nhưng sau bao sự im lặng đến bất lực của anh, nó chỉ muốn có thể nghe giọng anh nói “anh vẫn ổn” là đã đủ rồi.

Nhưng đến cuối cùng, gạt qua tất cả, anh vẫn chẳng trả lời nó dù chỉ một câu nói hay vài dòng chữ. Anh im lặng biến mất để lại người con gái tội nghiệp chẳng biết phải tìm câu trả lời nơi đâu, chẳng biết chuyện tình của mình sẽ như thế nào, đã chấm dứt chưa hay còn tiếp tục, chẳng biết người đó đang ở đâu, làm gì,… Lại quay qua tự vấn bản thân đã làm gì không phải, đã sai ở đâu, lầm lỗi chỗ nào… và rồi cứ mãi quẩn quanh trong vòng tròn mê cung đi tìm câu trả lời mà biết chắc sẽ chẳng tìm ra ấy để rồi không biết bao giờ có thể thoát ra được.

Một cuộc tình chấm dứt với lý do rõ ràng dù là lừa dối và sự dứt khoát của người trong cuộc thì thời gian chỉ làm một việc duy nhất là bôi nhạt dần những kỷ niệm, làm nhụt ý định níu kéo của con tim để giúp nó liền sẹo. Còn một cuộc tình đến cả việc nó đã kết thúc hay chưa bạn còn không xác định được thì thời gian chẳng biết bao giờ nó mới bắt đầu cái sứ mệnh hàn gắn vết thương bởi sự không cam lòng, sự tò mò, day dứt, mơ hồ và hoang mang khiến cho những vết thương trong tim cứ gần kín lại hở, gần ngủ yên lại thổn thức.

– Anh ấy vẫn sống tốt mày ạ
– ???
– Tao lấy số lạ gọi, anh ấy bắt máy và alo một cách vui vẻ. Nghe giọng tao, anh dập máy…
– Tao biết bản thân mình vẫn còn cần lắm một lý do nhưng có vẻ chẳng được mày ạ. Thôi thì buông vậy…

Có người từng nói thế này “người thương bạn sẽ để bạn dập máy trước, người đàn ông yêu bạn dù biết rằng hai người đã hết tình cảm thì lời chia tay cũng sẽ dành cho người con gái”. Nhưng một người đàn ông đã không dành được cho người phụ nữ mình yêu cái sự ưu tiên đó, đến cả một lý do chia tay cũng chẳng biện minh, dễ dàng buông tay người con gái mà mới hôm qua còn nắm chặt thề thốt, thì buông chính là điều nên làm.

Chàng trai à, khi anh theo đuổi người con gái ấy cũng còn cần ba chữ “anh yêu em” để bắt đầu một mối quan hệ kia mà, hà cớ gì lại chẳng cho cô ấy được ba chữ “mình chia tay”. Cô ấy đâu cần anh phải tổ chức một bữa tiệc xa hoa có nến, có hoa, có nhạc buồn để đánh dấu cột mốc rời xa đâu. Cô ấy chỉ cần anh cho cô ấy một sự minh bạch, sự minh bạch như cách anh nói lời yêu ấy. Không lẽ người con gái anh đã từng yêu là người dễ dàng buông bỏ vậy sao, anh thích thì anh cho cô ấy cả giấc mơ hồng, anh chán rồi lại “hồn nhiên” mà rời xa. Khi yêu anh làm một cô gái bỏ đi sự mạnh mẽ để tin tưởng dựa vào bờ vai mình nhưng rồi không để cô ấy kịp tự đứng trên đôi chân mình đã biến mất.

Anh cũng chắc chẳng bao giờ nghĩ rằng sự ích kỷ của bản thân có thể sẽ khiến cô gái ấy mãi có một nỗi sợ với hạnh phúc và chẳng dám đặt lại niềm tin vào một ai. Bởi biết đâu được vào lúc cô ấy tìm thấy một hạnh phúc khác thì ngày mai ấy lại tới. Nỗi đau có thể nhạt nhưng nỗi sợ đôi khi chính là ám ảnh một đời.

Bởi vậy nên mỗi chàng trai ạ, khi anh chẳng còn yêu cô gái của mình nữa, chẳng còn muốn bên cạnh cô ấy nữa hay bất kỳ một lý do lãng xẹt nào đó mà rời xa, thì cũng hãy cho cô ấy có một chút thời gian để tiếp nhận, một câu nói chia tay dứt khoát và đặc biệt là một lý do rõ ràng. Hãy cố gắng là một người đàn ông có trách nhiệm đến cùng, làm ơn đừng cướp đi hạnh phúc và quẳng người con gái mình “từng yêu” xuống hố sâu tuyệt vọng trong sự mù mịt và hoang mang chỉ qua một giấc mộng!

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush, BEAT by LIIQ

Qua Bao Dâu Bể, Bình Yên Rồi Cũng Quay Về

Có một nơi chốn mà mình tin chỉ cần trở về sẽ tìm thấy được bình yên. Một nơi mình biết sẽ luôn được hít thở thật nhiều “thiết tha” và “thật thà”. Một nơi mà đi qua biết bao nhiêu dâu bể, mình vẫn thản nhiên mỉm cười như một đứa trẻ bởi những niềm vui rất bình thường. Nơi ấy được gọi là… nhà mình.

Một ngôi nhà luôn ở đó sẵn sàng vỗ về khi mình trở về từ giông bão ngoài kia, với đôi vai mỏi nhừ trong nỗi lo cơm áo. Một ngôi nhà với không gian ấm áp, nơi mình đặt những chiếc đèn, những bức hình, và treo những yêu thương trong mỗi một góc phòng. Một ngôi nhà mà mình luôn tìm thấy trong những giấc mơ trước đây mình từng tưởng tượng. Để biết rằng nhà không cần phải quá rộng chỉ cần vừa đủ để ôm lấy những bình yên. Rằng cơm canh cuối ngày được dọn ra không cần phải quá thịnh soạn chỉ cần được ngồi đây tròn đầy, cùng chén đũa này và gọi tên hạnh phúc.

Vì ngoài cánh cửa này chỉ toàn là giông bão luôn đòi hỏi cuộc đời mình phải không ngừng đánh cược, hằng ngày luôn cân đo đong đếm được hay mất, thiệt hay hơn, để có thể tiến đến vùng nắng ấm, để thôi loay hoay tìm cho mình một điểm tựa. Và không ai biết bản thân đi được bao lâu, bao xa hay lại bỏ cuộc ở đâu đó vào ngày mai hoặc ngày nào khác, nên ngôi nhà này là tất cả những gì lành lặn để chở che cho mình trong suốt một quãng đời; để mình biết sẽ luôn có điều gì đó sẵn lòng chờ đợi mình vào mỗi ngày; để mình nhận ra dù có phải gắng gượng bao nhiêu ngoài kia thì vẫn còn nơi mình yên tâm trút trải.

Vậy nên, chỉ cần được trở về nhà với những yêu thương nằm đấy, với chú chó nhỏ chạy vòng vòng quanh chân, với những bức hình đong đầy kỉ niệm và niềm vui không bắt mình phải trả vay, với gối chăn luôn sẵn sàng chờ mình ủ ấm. Mình tin rằng bình yên thật ra không hề chạy mất, chỉ là có đôi phút mình đã lãng quên.

Ngôi nhà tập cho mình học cách để yêu thương, bao dung và và trân trọng dù là đi qua những mùa trăng an lành, hay những đêm khuya mưa bão cũng không cần phải sợ hãi nữa. Vì những yêu thương trong căn nhà này lúc nào cũng sẽ ở đó, ủi an mình kệ cho ngày còn mưa hay nắng, kệ cho bàn tay có bao nhiêu lần trầy xước, thì thân quen ấy đủ để hơi ấm lan đi hết lồng ngực. Bởi gối chăn này đâu hẳn lúc nào cũng là hơi ấm, chiếc giường này đâu phải lúc nào cũng dỗ dành mình vào những giấc ngủ sâu, nhưng ít nhất tim cũng thôi rát đau mỗi khi mình nằm yên và bật khóc. Để dù là đêm dài trăn trở với bao nhiêu mệt mỏi, thì sớm mai thức dậy lòng cũng đầy vững tin khi đón bình minh qua ô cửa sổ, có ngày vết thương sẽ lành lại thôi.

Mình sẽ thức dậy, tự tay chuẩn bị một bữa sáng, thưởng thức tách cà phê cạnh chú chó nhỏ mình yêu nhất, rồi xem một bộ phim tình cảm để luôn nhắc nhở rằng hạnh phúc là thế, chỉ bắt đầu từ những điều giản dị biết cười trong ngôi nhà này. Và mình sẽ đi lại từ đầu với những vết thương và ước mơ xen lẫn, dặn lòng rằng có giông gió ra sao cũng không thể qua khỏi một mái nhà. Nơi mà đôi chân có mệt mỏi thế nào cũng có thể ngồi xuống, nghỉ ngơi. Nơi mà những cánh cửa biết mọi thứ đều có giá trị khi mỗi ngày đều đặn một người đến mở. Nơi mà chiếc giường luôn khiến mình tin dù trở mình thì hơi ấm cũng không hề vụt mất, đau đến tận cùng rồi cũng phải buông tay ra…

Không thể nói trước được điều gì, chỉ cần biết phải trân trọng những điều trước mắt, chỉ cần căn nhà này, chiếc giường này đã đủ cho một niềm vui. Và qua biết bao nhiêu dâu bể, bình yên rồi cũng quay về.

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch