Từng Là Tất Cả

Buổi chiều, một buổi chiều sau vỏn vẹn một năm ba tháng mười ngày vẫn quẩn quanh ở những con đường cũ, quán cà phê cũ, món ăn cũ… em đã rảo bước đến một nơi xa lạ hai ta chưa cùng nhau ghé tới. Cứ ngỡ rằng sau ngần ấy thời gian chưa một lần chạm mặt nhau ở chốn quen thuộc thì nơi xa lạ này chắc gì có thể gặp lại. Vậy mà anh lại xuất hiện, vẫn nụ cười, ánh mắt, bờ vai ngày nào, chỉ là bên cạnh anh đã có cô gái khác không phải em.

Em cười, nụ cười đến bản thân cũng không biết nó là thứ cảm xúc gì. Là ngỡ ngàng khi thành phố này hóa ra không lớn như em tưởng hay có chút vui vì em với anh vẫn còn duyên gặp gỡ. Là thực sự tin anh cũng tình cờ đến một chốn mới hay chua xót khi nghĩ rằng thực ra anh đã chẳng còn lui tới những nơi đã cũ. Có những sự trùng hợp đến nghiệt ngã khi mà giây phút ấy list nhạc em lại vang lên những ca từ quen thuộc:

“Bao năm bên nhau với thứ tình cảm khó nhạt nhoà
Ngàn lời yêu thương trăm kỷ niệm đẹp, cay đắng gì cũng trải qua
Vậy mà hôm nay vì phút thinh lặng nghiệt ngã
Anh vội bên người khác, em nhìn chẳng biết làm gì cả
Chỉ là hình ảnh mà đau còn hơn cảm giác dao cứa vào tim
Như thể em chẳng là gì của anh, tình yêu lâu nay là phù phiếm
Khi những thứ em luôn vì anh, anh chẳng bao giờ nhìn lại
Thay vào đó là so sánh phải trái khiến mọi thứ ngày càng tệ hại
Để anh đi, không phải vì em cứng rắn
Chỉ là không muốn giữ lại một người luôn nói yêu thương nhưng không biết cố gắng…”

Ngày chia tay anh nói với em: “Mình chẳng thể tiếp tục bởi tình yêu này quá nhiều ngăn trở mà anh thì đã mệt”. Em im lặng đồng ý một cách nhẹ nhàng trước sự ngỡ ngàng của anh. Em cũng không nghĩ với tình cảm của bản thân mà lại có thể lý trí đến thế. Em làm vậy không phải vì cùng suy nghĩ với anh mà chỉ muốn rằng bản thân nếu đã đem đến cho anh thứ tình yêu mệt mỏi thì sẽ không để anh phải nặng lòng rời đi. Bản thân em khi yêu có thể làm tất cả nhưng chia tay lại muốn giữ cho mình một chút tôn nghiêm, em không muốn hình ảnh cuối cùng của mình trong anh thật tệ hại.

Anh có thể dễ dàng bên người mới và buông bỏ những kỷ niệm xưa nhưng còn em lại chẳng dễ dàng như thể lúc anh cất bước đi. Có thể kìm lòng mà không giữ anh lại trong phút chốc nhưng lại không dễ dàng từ bỏ những thứ đã trở thành cố hữu. Em là cô gái khó để ai đó bước vào trái tim mình bởi một khi bước vào thì với em họ sẽ mãi ở đó, anh chính là như vậy. Với em anh chính là tất cả, là cả thế giới.

Cũng như em vẫn dùng quãng thời gian một năm ba tháng mười ngày ấy, một mình duy trì những thói quen của hai người. Họ nói em cố chấp, đúng là trong tình yêu em rất cố chấp, không phải cố chấp để níu kéo một người mà là cố chấp để nhớ một người. Em có thể dễ dàng dàng để anh bước đi vì em hiểu rằng người đã không muốn ở lại chỉ như nắm cát trong tay, dù có nắm chặt cỡ nào rồi cũng trắng tay cùng bao vết xước. Nhưng không thể dễ dàng mà gạt bỏ một người ra khỏi thế giới của mình khi mà những hình ảnh xưa vẫn như những thước phim cứ lặp lại hàng ngày.

Cảm giác được dựa vào vai anh tỉ tê đủ chuyện trong ngày, hít hà mùi thơm quen thuộc mà em đã từng tin rằng nó sẽ chỉ mãi thuộc về mình. Em đã từng tin rằng bờ vai ấy sẽ mãi là điểm tựa của em, mãi sẽ giúp em che chắn mà bước qua giông tố cuộc đời. Đã từng tin rằng nó đủ vững chãi và kiên định để vượt qua mọi rào cản mà một đời bảo bọc cho em. Thế nhưng tất cả cũng chỉ là ảo tưởng của riêng em, cố gắng của mình em, nó không đủ mạnh mẽ để em mãi dựa vào cũng như anh đã không đủ can đảm để mãi sánh bước bên em.

Khi em cố gắng bước qua thử thách để bên anh thì anh lại đi cùng với chông gai mà lướt qua cuộc đời em. Thôi thì có những thứ vốn dĩ hết duyên đành từ bỏ, cũng như em đành lặng lẽ mà nhìn anh cất bước rồi một ngày cũng chỉ lặng lẽ nhìn anh sánh bước bên một người con gái khác, người anh cho là xứng đáng. Ai hỏi rằng em liệu có hận thì chắc chắn là không nhưng nếu là giận thì có. Em giận anh sao không kiên trì thêm một chút, cố gắng thêm một chút, mạnh mẽ thêm một chút mà lại giữa chừng để những rào cản làm chùn bước. Em giận anh sao dễ dàng từ bỏ thứ tình cảm đã vun đắp bao năm, giận anh mang đi của em cả thế giới bỏ lại em ngụp lặn trong những kỷ niệm. Giá như anh mang theo một nửa thì có phải quên anh, em đã chẳng khó khăn tới vậy.

Những sáng mai thức dậy, em cứ vô tình tìm kiếm điện thoại mà quên rằng những tin nhắn yêu thương đã trở thành quá khứ. Em vẫn pha cà phê và làm bánh ngọt mà quên mất rằng vị cà phê ấy chẳng phải anh pha, chàng trai từng dịu dàng đưa em từng miếng bánh nhỏ giờ đây đã chẳng còn cùng em chung một chỗ. Tất cả đã gói gọn lại trong hai chữ “đã qua”. Những thứ đã qua thì chỉ còn tiếc nuối và nhớ nhung mà không thể quay lại.

Có lẽ anh không thấy em và em cũng không muốn bản thân bị phát hiện nên đành cất bước rời đi. Sau những tháng ngày cứ tự hỏi mình không biết anh dạo này thế nào? Không biết anh giờ này đã ăn chưa, anh có còn làm việc quên giờ giấc như trước, có còn làm uống cà phê không đường mỗi sáng, có nhớ Xu Xu như nó vẫn ngóng anh không… Giờ đây em biết rằng anh vẫn ổn và đã có người mới chăm sóc anh khiến em như cũng đã thấy an lòng và cũng đến lúc chính em cũng cần từ bỏ dần những thứ “đã qua”.

Tạm biệt anh, người từng là tất cả.

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Leave a Reply

Your email address will not be published.