Gửi Tặng Những Trái Tim Tan Vỡ

Đó là những người như chúng ta, từng đi qua biết bao nhiêu dâu bể với trái tim đã chằng chịt vết thương vì những hạnh phúc cứ ngỡ sẽ cạnh bên đến suốt một cuộc đời. Và từ đó, chúng mình bắt đầu chối từ tin vào bình yên.

Trong những đêm dài, chúng ta thường hay nghĩ về nỗi đau mình đã đi qua, nhìn lên các đầu ngón tay mà thấy hằn chứa bao nhiêu xót xa khi đã buông nắm quá nhiều mảnh vỡ nhưng giấc mơ hạnh phúc nào cũng dang dở lưng chừng. Để rồi, chúng ta chưa khi nào cảm thấy lòng an vui lúc bước đi giữa đám đông người xuôi ngược, chúng ta cứ vờ tỏ ra mạnh mẽ, vờ nói mình không sao nhưng chỉ khi bước trở về nhà với cô đơn chất chồng đằng sau cánh cửa, chỉ khi một cơn mưa rơi xuống cũng khiến mình òa khóc như đứa trẻ nhỏ thèm lắm cái ôm từ phía sau dỗ dành. Phải chi lúc ấy, chỉ cần một tin nhắn được gửi đến hay một điều gì khiến mình có thể tin vào và chờ đợi, thì mặc kệ những hoài nghi quanh quẩn trong đầu, mình sẽ nói với bản thân: “Rồi mình sẽ không sao đâu mà”, và dẫu rằng mình biết tổn thương không hề biến mất nhưng ít nhất có thể cười vui trong vài phút nhỏ nhoi.

Gửi đến những người có con tim tan vỡ, trong đó có anh và có em. Mình dẫu sao cũng chỉ là người nên đâu thể mãi gắng gượng đi qua hết những ngày đầy mưa và nhiều gió, đâu thể nào chạm tay đến đủ đầy yêu thương khi từ chối tin tưởng, đâu thể nào nhìn mình trong gương trọn vẹn khi một nửa trái tim chỉ toàn là vết đau. Nếu có những ngày mình không nở nổi một tiếng cười thì mình biết phải làm sao? Vậy thôi hãy cho phép mình lấy thiệt thòi làm một phần của yếu đuối như chậu cây không có điều gì hơn là phải trưởng thành, phải xanh màu tươi tốt để làm đẹp cho phần đời cây sống bất luận là nắng ấm hay mưa giông. Đến cuối cùng cây có thể héo tàn vào một ngày nó đó không ai biết trước nhưng ít nhất cây đã lớn lên bằng hết nhựa sống mình đang có dù cho thân cây đã từng oằn mình trong quá trình lớn lên cũng chưa từng từ chối tin vào ngày mai.

Gửi những người có quá nhiều câu chuyện đời đổ vỡ, đừng chờ đợi ai đó chìa về phía mình một cánh tay bởi không ai mắc nợ ai một lời hứa đi bên nhau đến cùng trời cuối đất. Mình có khóc ngất trên lòng bàn tay đến ngạt thở thì khó khăn cũng đâu thể vơi đi, trong khi trái tim mỗi giây đều có thể vẽ nên một phép màu nếu yêu thương từ một người nào khác chạm đến. Mình đừng cố vùi trong những xót xa trăn trở, hãy thử làm những điều mình thích, mặc một chiếc áo lệch vai, hay mang một đôi giày bệt, mua cho mình chậu cây nhỏ và chỉ cần thấy một mầm xanh nhú lên trong chậu đất thì những xước trầy cũng sẽ được gắn hàn.

Chúng ta vun bón cho chậu cây nhỏ bằng tất cả tình yêu mình có, biết rằng hy vọng có thể đến từ những điều đơn giản. Mình tự tin chăm từng chiếc lá, tưới từng tán cây, những niềm vui nhỏ được cất lên trong lồng ngực. Chúng mình mất mát đến bao nhiêu trong cuộc đời này đâu thể nào đong đo hết được nhưng yêu thương trao đi là vô hạn và mình sao cứ buộc bản thân từ chối những niềm tin. Mình cứ giữ lại phần đời chứa nhiều cay đắng như một hạt giống nhỏ để lấy nó là động lực để trưởng thành, bởi muốn lớn lên đâu thế nào cứ mãi tận hưởng những ngày nắng đẹp, muốn rắn rỏi cần phải học cách đi qua ngày mưa. Và sau những ngày bôn ba từ sáng sớm đến tối mịt, chúng ta sẽ trở về với bình yên nơi tin yêu đang đâm chồi nảy lá, nơi dù có là đêm nhiều gió mình vẫn không còn cảm thấy xót đau.

Trong những buổi sáng, dưới mái nhà của một người từng sống bằng hết sự cô đơn và trái tim tan vỡ, có một mầm sống đang trỗi dây bằng tất cả yêu thương, chân thành lẫn ấm áp, để chúng ta bắt đầu một ngày mới.

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Leave a Reply

Your email address will not be published.