Độc Thân… Bao Lâu Là Đủ?

Rồi một ngày bạn chợt nhận ra, news feed Facebook tự bao giờ trở thành cộng đồng của bà mẹ con bỉm sữa. Hú hí rủ rê con bạn thân đi café cũng khó nhằn vì mất ẻm bận phải chăm con. Gọi điện về hỏi han mẹ cha thì lúc nào cũng ngân nga câu ca “Độc thân nhiêu đó đủ chưa? Chừng nào bây mới chịu lấy chồng cho yên bề gia thất?”. Ờ, thì mình độc thân cũng đã lâu. Đồng bọn chị em cũng có mấy người từ bỏ cuộc vui một mình để yên ổn với một người khác. “Thôi mày, độc thân nhiêu đó đủ rồi”. “Thế à? Vậy độc thân… bao lâu là đủ”.

Tôi vẫn thường hỏi mình câu đó mỗi khi thấy thêm một đứa hớn hở đi khoe thiệp cưới với tôi. Một chút xíu cảm xúc đâu đó vẫn mong muốn rằng, ước gì có một bàn tay dẫn mình bước ra khỏi cuộc sống độc thân. Nhưng nhìn quanh quẩn lại, chẳng thấy có được một ai cho mình đủ tin tưởng để cùng sánh bước cho cuộc sống lâu dài.

Thế độc thân có buồn không?

Nếu buồn thì mình chả thèm độc thân làm chi…

Độc thân thật ra chỉ đơn thuần là đang tận hưởng niềm vui cuộc sống mà không cần phải chia sẻ hay gắn bó với một ai khác.

Một sáng mai thức dậy, chào đón ngày mới bằng một món ăn tự chuẩn bị ngon lành. Nếu là ngày cuối tuần, có thể dễ dãi cho phép bản thân nằm dài ngủ nướng trên giường thêm tí, lướt Facebook và cười “haha” vào cái “status” của đám bạn thân đang than vãn là vì phải chăm chồng lo con. Cười là cười thế thôi, nhưng dù sao, mỗi người đều có quyền lựa chọn niềm vui cho riêng họ.

Thế niềm vui của độc thân là gì?

Là hàng ngày đi làm và cuối tuần váy áo xúng xính để hẹn hò với anh trai nào đó thật duyện.

Là có một không gian bé con con để tự do làm điều mình yêu thích.

Là trồng vài chậu cây bé bé xinh xinh để tinh thần luôn phơi phới ngập tràn.

Là tự tay sắp xếp lại đồ đạc trong nhà trở nên gọn gàng, ngăn nắp.

Là lâu lâu thay đổi tí gu thời trang để mình luôn trông luôn mới mẻ, yêu đời.

Là có thể thảnh thơi ngồi hàng giờ nhâm nhi tách cà phê bên quyển sách còn mới toanh vừa mua hôm qua.

Là có một anh “bồ nhí” bốn chân thật đáng yêu, luôn luôn lắng nghe tâm sự buồn vui của mình, chẳng biết ảnh có hiểu không mà cũng gật gù rồi liếm liếm vào tay mình, ra chiều an ủi, vỗ về.

Đời độc thân, chỉ cần bấy nhiêu đó thôi, quá tuyệt vời rồi còn gì?

Có thể vài người cho rằng cuộc sống như thế có phần hơi ích kỷ vì quá yêu bản thân. Nhưng nếu như ích kỷ để khiến cuộc sống mình tốt hơn, thoải mái hơn mà không tổn hại đến ai cả, thì có gì là sai chứ. Thật ra muốn yêu thương người khác thì trước tiên hãy tập yêu thương bản thân mình.

Còn nếu như bảo rằn ích kỷ vì không muốn san sẻ cuộc sống của mình cho người khác, thật ra với mình, nó là nỗi lo sợ đúng hơn. Mình sợ mất đi cuộc sống đang vốn rất tự do. Mình sợ mất đi cái cảm giác những buổi đêm ngồi chênh vênh bên ban công, tay xoay nhẹ chai bia, mở vài bản jazz yêu thích, ngắm sao và nhấm nháp cái không gian một mình tuyệt vời. Mình sợ mất đi những ngày một mình rong ruổi khắp nơi, kiếm tìm những điều thú vị, mới mẻ. Đặc biệt, mình sợ những điều “chưa chắc chắn” khi ảnh hưởng quá sâu làm mình phải lao đao và mất đi cuộc sống vốn dĩ bình yên trước đó.

Vậy… độc thân bao lâu là đủ? Với mình, không phải là thời gian mà quan trọng là bạn đã sẵn sàng cho bước ra khỏi “vòng tròn độc thân” hay chưa. Nếu chưa, đừng vội, vì cuộc sống độc thân vẫn quá tuyệt vời, tại sao phải chối từ.

Có khi ở ngoài kia, cũng có một người đang độc thân vẫn còn ham chơi, giống bạn, nên vẫn chưa vội chưa đi tìm bạn đấy thôi!

Bài: Hà Ngô, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Leave a Reply

Your email address will not be published.