Có Những Thói Quen Đã Thành Cố Hữu

Thói quen là sự quen thuộc của hành động cứ lặp đi lặp hàng ngày khiến ta đôi lúc vô thức mà thực hiện. Thói quen có khi lại là thứ gì đó ta thân thuộc tới nỗi nó vuông tròn lồi lõm ra sao đều nắm rõ như bản vẽ đã im đậm trong đầu.

“Trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi”

Thói quen hóa ra chẳng phải nhờ một mình sự can đảm mà còn do vài phần sự sợ hãi. Sợ quên lối về mà cứ quẩn quanh mãi trên cung đường xưa cũ. Sợ lại phải mò mẫm một mình trên những mù mịt xa lạ của tương lai mà cứ trì hoãn và bám víu lấy những cái đã “quen”.

Có những thói quen chóng đến nhanh đi, dần dà sẽ biến mất hoặc thay đổi nhưng lại có những thói quen trở thành cố hữu, trở thành thứ như gần liền với bản thân. Nó thay đổi như chính mình thay đổi.

Thói quen cố hữu của con người thật sự là một điều gì đó khó buông bỏ. Giống như cách ta đọc một cuốn sách. Có người sẽ đọc từng chút một từ đầu đến cuối bởi muốn nâng niu sự bất ngờ của câu chuyện đến cuối cùng, xem nó như một kho báu cảm xúc. Có người lại chỉ muốn xem kết thúc có phải như mình mong muốn rồi mới bắt đầu lật ngược từng trang giấy, lần mò quá khứ để tìm về nơi câu chuyện bắt đầu. Họ sợ cái cảm giác cứ phải đi một chặng đường dài mà chẳng biết kết quả, đến cuối cùng tất cả chỉ là tan vỡ và bỏ ngỏ lại thấy rằng chặng đường ấy hụt hẫng biết bao nhiêu. Người thích tuân thủ cái dòng chảy của thời gian, người lại thích được nắm giữ nó.

Người thì đọc sách chỉ cần lướt qua nắm tổng thể biết đâu mở đầu, đâu kết thúc là đã thấy mãn nguyện, người lại phải mân mê từng con chữ mới thấy thỏa mãn được nỗi lòng. Họ chẳng cần cuộc đời phải lướt qua nhiều cuốn sách, được đắm chìm và hòa quyện vào những “ít ỏi” mình yêu thích mới chính là hạnh phúc kiếm tìm. Bảo người ghét chi tiết ngồi đọc từng chữ hay người tỉ mẩn đọc lướt qua chỉ là sự thay đổi vô nghĩa như bắt một đứa trẻ thuận tay trái phải dùng tay phải, thật sự rất gượng ép.

Mỗi khi thức giấc, bàn tay quờ quạng tìm chiếc điện thoại rồi cứ vô thức bấm dãy số là ngày sinh của ai kia mà mở khoá. Và, cũng đã quá biếng lười để có thể mở cài đặt để cài lại một mật khẩu khác. Người hỏi, ta trả lời, rằng quen rồi, sợ quên. Sợ quên mật khẩu, sẽ chẳng mở được cái cục gạch hạng sang đấy nữa. Sợ quên ai kia rồi, sẽ không còn một cái gì đó để thở, để sống, để nhớ và để bớt thấy nhàn nhạt giữa đời.

Mỗi chiều về lại vô thức thẫn thờ nhìn ra khung cửa sổ. Cứ thế nhìn chằm chặp vào khoảng không mông lung rộng lớn như ngoài kia có ai đó đang chờ, tưởng như chỉ cần cứ nhìn là có bàn tay vẫy và nụ cười đáp trả. Nhiều lần bảo thôi chẳng có ai đâu, vậy mà cũng cứ ngoảnh lại đã thấy bản thân di chuyển tới vị trí ấy từ lúc nào chẳng biết. Thôi đành vậy, có những điều nó từ lâu đã không còn nằm trong sự kiểm soát của trí não. Dù mắt nhắm thì tự thân cũng biết đường rảo bước.

Như phụ nữ Ý có một nguyên tắc làm đẹp đó là không chạy theo xu hướng mỹ phẩm mà chỉ chọn cho mình một sản phẩm phù hợp nhất và bám riết lấy nó một cách bền bỉ. Thì thói quen cố hữu đôi khi cũng chỉ là tìm thấy một điều hợp nhất với bản thân mình mà giữ lại.

Cuốn sổ nào cũng có thể lưu giữ ý tưởng nhưng chỉ với những trang giấy ngả màu quen thuộc mới gợi ta những ý tưởng hay ho. Cây viết nào cũng sẽ ra mực nhưng chỉ mới sự thoải mái của cây viết màu lam đã sờn mới khiến ta bay bổng trong từng câu chữ. Chỉ với bàn phím mà nhắm mắt lại cũng biết phím nào sờn chữ phím nào không, góc làm việc có chiếc bàn quen thuộc, khung cửa quen thuộc thì cảm hứng mới đủ đầy và cho ta tự tin hoàn thành được tất cả.

Có người còn xem những thói quen ấy như một tín ngưỡng của phong thủy, của may mắn. Mà nếu dời góc làm việc ra chỗ khác, xa đi khung cửa sổ sẽ khiến bản thân như bị tách rời khỏi một vùng trời rộng lớn ngoài cánh cửa sẽ làm tâm hồn bị gò bó.

Mà nếu thay bộ bàn phím khác sẽ như phải bầu bạn với một người chằng yêu thương, cứ buộc chặt vào một thứ không thích gắn bó khiến bản thân bị bức bối chẳng yên. Khi con tim được nạp đầy cảm xúc thì mọi việc mới có thể thăng hoa. Lý trí có thể giúp công việc hoàn thành nhưng cảm xúc mới khiến công việc có được đột phá và hoàn hảo. Và có những thói quen mang sứ mệnh như người bạn đồng hành giúp cảm xúc được nạp đầy và trọn vẹn.

Thói quen cũng như tính cách hình thành, nó cũng được sàng lọc qua thời gian, qua trưởng thành và vấp ngã. Có những cái chỉ là một thời, lớn lên ta chẳng còn giữ nữa. Nhưng có những điều lại cùng lớn lên, im đậm theo ta và trở những điều cố hữu trong mỗi con người.

Lúc này chúng chẳng còn đơn thuần chỉ là thói quen nữa, chúng đã thành sự đại diện cho bản thân mỗi người, khi nhắc đến chúng người ta nghĩ ngay đến bạn, khi nói về bạn là phải có chúng kèm theo, đó là những điều phù hợp mà bạn đã luôn giữ lại qua bao sự sàng lọc, từ bỏ và tiếp nhận.

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Cây Xanh: LIIQ Touch

Leave a Reply

Your email address will not be published.