Mình Là Gì Của Nhau

Đâu thể kết thúc một câu chuyện chưa có bắt đầu…

Mối quan hệ chưa kịp có tên

Giữa họ là gì? Nhiều hơn một tình bạn nhưng có phải một tình yêu? Chưa bao giờ họ nói yêu nhau, chưa bao giờ kể về nhau với cả thế giới: đây là người yêu của tôi. Lẽ nào, đó là mối quan hệ không tên, thứ tình cảm lơ lửng chẳng đi đến đâu, như thời nay người ta hay gọi nhan nhản khắp nơi.

Thương thật nhiều nhưng chưa gọi là yêu

Có là gì của nhau đâu, mà có quyền ghen tuông, hờn giận hay trách móc nhau.

Có là gì của nhau đâu, nên không thể có bất kì ràng buộc, không ai trong cả hai thấy bản thân mình cần có trách nhiệm với đối phương.

Có là gì của nhau đâu, vì mỗi người vẫn còn một khoảng trời riêng rộng lớn. Ở khoảng trời ấy, hình ảnh người kia thật mờ nhạt. Anh là một góc trái tim trong cô, cô là một góc trái tim trong anh. Một góc, một góc thôi trong không gian quá đỗi bao la.

Buồn hay vui, chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ nhất. Họ ngập ngừng không dám bước gần nhau thêm nữa nhưng chẳng đủ dũng cảm để buông tay nhau. Họ bên nhau, rất gần mà rất xa. Lâu dần, mối quan hệ không tên giữa hai con người cứ giậm chân tại chỗ. Nếu hôm nay không tiến thêm một bước, nghĩa là ta sẽ tụt lùi khi ngày mai tới. Trái Đất không ngừng quay, con người không ngừng đổi thay để bắt kịp với dòng đời tấp nập. Họ yêu thương, nhưng nào phải yêu nhau; mà là yêu chính bản thân mình và yêu thêm người khác. Những dòng tin nhắn, những cuộc hẹn hò thưa dần rồi một ngày….

Ngày nhận ra mình mất nhau thật rồi, mỗi người bước về một phía

Anh lặng im chờ đợi điều gì đó giữ mình trở lại. Anh bộn bề với công việc, với những mối quan hệ phức tạp. Những cô gái lúc trước cứ đến rồi lặng lẽ rời xa cuộc sống của anh. Anh sợ mình thành kẻ yếu đuối, anh cứ đợi chờ một cô gái kiên nhẫn ở lại bên mình, dẫu cho anh lạnh lùng, mắng mỏ cô ấy thế nào.

Còn cô, cô đã ở đâu giữa những ngày chông chênh ấy. Thứ anh cần đơn giản là cô ở đây, bên cạnh anh, chăm sóc nhau bằng hành động, bằng việc làm, chứ chẳng phải là những tin nhắn nhớ nhung hay những quãng thời gian im lặng…

Cô ngoảnh đầu nhìn lại, dõi theo bước chân của anh nhưng không thể chạy đến giữ anh. Nếu thương cô nhiều, anh đã chẳng đi ra khỏi cuộc đời của cô, đã chẳng tìm một chân trời mới. Anh đâu biết những ngày xa anh, cô phải vờ mạnh mẽ, vờ an nhiên trong nỗi nhớ anh quay quắt, trong cơn bệnh tưởng như khiến cô gục ngã…

Nỗi nhớ vô hình nhưng nỗi đau họ gây ra cho nhau lại thường xuyên hiện hữu. Thương nhau để đấy nên cuối cùng mỗi người một nơi. Thành phố nhỏ bé này quá đỗi rộng lớn, lạc nhau một lần mà đâu biết còn có cơ hội nhìn thấy nhau hay không. Cứ cảm nhận tình yêu như một đứa trẻ, nhưng hãy quan tâm, thương yêu nhau như những người trưởng thành. Cái giá của tự do là cô đơn. Đi qua nhớ thương họ mới nhận ra những điều đáng trân trọng trong cuộc đời, từng là của nhau…

Lời tạm biệt đau đớn nhất là lời tạm biệt chưa một lần được nói ra. Họ lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời của nhau, và chắc đôi lúc lại tự hỏi lòng: “Mình đã là gì của nhau?”…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Leave a Reply

Your email address will not be published.