Em Muốn Có Một Tình Yêu Ngát Xanh, Như… Sen Đá

Sớm. Bình minh gọi nắng về. Nắng khẽ khàng xuyên qua ô cửa, ghé thăm cuốn sách em vừa đọc dở đêm qua, kéo nhau đọng lại trên phiến lá xanh mướt của sinh vật bé nhỏ mang tên: Sen đá.

Giữa rất nhiều loài cây, anh biết vì sao em lại chọn Sen đá không ?

Không mạnh mẽ, gai góc như xương rồng; không kiêu sa, lộng lẫy như hồng nhung, Sen đá dịu dàng giữa muôn vàn chậu cây cảnh. Ông trời  quên ban cho Sen đá những chiếc gai để tự bảo vệ mình nhưng lại thổi vào nó một sức sống mãnh liệt.

Em thích Sen đá một phần cũng vì nó chẳng có gai, sẽ không làm đau tay khi em chạm vào. Sen đá rất hiền dịu, trầm mặc nhưng ẩn chứa nguồn năng lượng dồi dào. Đôi lần em tự nhủ, sao Sen đá hiền hòa quá vậy. Giữa cuộc đời mưa nắng bất chợt, giông tố có thể kéo đến bất cứ lúc nào, Sen đá liệu có thể đứng vững được không?

Mỗi lần ngắm nhìn mấy cái lá xanh mướt vừa dày vừa tròn, mọc so le, khum khum úp sát vào nhau như một đóa sen, không hiểu sao, em thấy lòng thanh thản đến lạ lùng. Nếu  lỡ dăm bữa nữa tháng vô tình quên tưới nước cho Sen đá, nó sẽ chẳng vì thế mà úa tàn nhanh chóng.  Những chiếc lá vẫn gồng mình, níu giữ chút diệp lục xanh biêng biếc cho cây. Chỉ có điều, lá xẹp đi đôi chút, không căng mọng tròn đầy như hồi được chăm sóc, nâng niu. Chờ đến lúc được tưới tắm, Sen đá sẽ khỏe mạnh, đẹp đẽ và tràn đầy nhựa sống trở lại.

Tình yêu của chúng mình sẽ xanh ngát xanh

Cuộc sống mà, chẳng ai có thể nói trước, nói hay về nó. Có bao đôi tình nhân từng yêu thương nhau sâu đậm, mãnh liệt nhưng đến cuối cùng vẫn rời xa nhau vì muôn ngàn lí do. Sẽ là dối lòng nếu em nói không sợ điều đó xảy ra với tình yêu của chúng mình.

Anh và em, yêu nhau. Đó không phải là thứ tình cảm gà bông mộng mơ như thời đi học. Tình cảm của chúng mình, thứ tình yêu trải qua nhiều sóng gió, nhuốm màu bận rộn, lo lắng của những con người trưởng thành.

Anh và em, chẳng phải những người làm vườn giỏi, nên hãy cứ chăm sóc Sen đá theo cách riêng của chúng mình thôi, được không anh?

Cũng như chậu hoa đá nhỏ trên cửa sổ  phải phơi gió phơi sương mỗi ngày, em hiểu rằng, khó khăn là điều chẳng thế tránh khỏi khi mình nắm chặt tay nhau bước đi. Chúng khắc nghiệt, thất thường như thời tiết vậy: lúc ấm áp tựa nắng ban mai, lúc gắt gỏng, ầm ầm như mưa rào, lúc lại dữ dội, quay cuồng như giông tố.

Rồi sẽ có những ngày mình cùng mệt mỏi, chán chường. Mình sẽ quên chăm bẵm, hẹn hò hay dành thời gian “tưới nước” cho mối quan hệ yêu thương này. Anh vẫn là anh, chàng trai mải miết với hàng tá dự án chất đống, những ngày làm việc xuyên đêm tới gần sáng. Em vẫn là em, cô gái đỏng đảnh nhạy cảm, khát khao theo đuổi ước mơ  sắp xếp những con chữ vụng về. Mỗi người có một khoảng trời riêng, một thế giới nho nhỏ bộn bề, bận rộn. Dường như ở đó chẳng còn hình bóng của đối phương.

Ngày mưa nắng gõ cửa, mình sẽ đan tay nhau, cùng chở che cho cái cây Sen đá tình yêu, anh nhé. Chờ cơn bão đi qua, cầu vồng ló rạng cuối chân trời, cây của chúng ta sẽ lại vươn mình, khoe sắc, đón nắng mai rực rỡ.  Những chiếc lá lại mọng nước, xanh ngát màu tình yêu như thuở ban đầu. Thứ tình cảm đến rất tự nhiên và thật dịu dàng, rồi bình yên đi qua bao ngày thử thách, để cuối cùng có thể mỉm cười nơi cuối con đường.

Có một bờ vai vững chãi  em tựa vào những ngày mệt mỏi, đưa em qua bao con phố tấp nập để trở về nhà mỗi chiều tan sở.

Có một bàn tay sẵn sàng dắt em đi giữa biển người đông đúc, chẳng buông tay một chút vì sợ lạc mất em.

Có một nụ cười, một ánh mắt và những cái ôm dịu dàng chỉ dành riêng cho em thôi.

Em không ước ao một tình yêu lãng mạn, ngọt ngào như những tập truyện ngôn tình.

Em chỉ muốn một tình yêu xanh ngát xanh, như Sen đá!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Hình ảnh: LIIQ Touch

Leave a Reply

Your email address will not be published.