Xin Cho Nhau Lời Tạm Biệt

Chuyện tình yêu dù đẹp đến đâu vẫn có thể kết thúc, cũng là lẽ thường tình. Nhưng không thường tình tẹo nào nếu đó là một sự bỏ ngỏ đầy hụt hẫng. Bạn hãy thử tưởng tượng mình đang cùng người đó rất hạnh phúc, chẳng cãi vã, chẳng hờn giận lại càng không xa cách. Bỗng ngày mai thức giấc người đó cắt đứt mọi liên lạc, đem mọi thứ giữa hai người biến mất, như thể đánh cho bạn một cú thật mạnh thức tỉnh khỏi giấc mơ. Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Có lẽ chẳng bao giờ tôi sẽ tin một điều vớ vẩn ấy có thể xảy ra trong cuộc sống này nếu như nó không phải là câu chuyện của con bạn thân.

Ngày hôm qua nó vẫn cùng anh dạo quanh các con đường của thành phố. Ngày hôm qua anh vẫn còn hứa sẽ đem đến cho nó món quà mà anh nhờ mua từ nước ngoài mang về. Ngày hôm qua anh vẫn còn thì thầm vào tai nó về những mộng ước tương lai. Ngày hôm qua, chỉ mới hôm qua thôi, cuộc sống của nó vẫn còn bình thường, vui vẻ và đủ đầy vì có anh. Nó vẫn còn chờ mong một sinh nhật đầu tiên đầy bất ngờ bên anh và hi vọng đó là một ngày đáng nhớ.

Vậy mà chỉ sau một đêm thế giới nhỏ bé của nó đã chẳng thế tìm ra hình bóng ấy, cảm giác như anh chưa từng tồn tại trong thế giới đó vậy. Hàng chục tin nhắn tìm anh vì nghĩ rằng anh đang bận rộn công việc nên chẳng dám làm phiền. Rồi hàng chục cuộc điện thoại vì sợ rằng anh đã xảy ra việc gì mà chẳng trả lời tin nhắn.

Nhưng đáp lại hàng chục tin nhắn chỉ vỏn vẹn hai chữ “đã xem” lạnh lùng của hệ thống, hàng chục cuộc gọi chẳng có ai bắt máy. Lúc đầu là giận, sau là sợ, tiếp đến là hoang mang. Nó sợ lỡ anh có chuyện mà nó lại chẳng ở bên, sợ điện thoại anh để đâu đó mà không nghe được cuộc gọi của nó. Trước đó nó nghĩ rằng nếu sau mấy cuộc gọi nhỡ mà anh gọi lại nó sẽ xả cho anh một tràng những câu hỏi và uất ức nhưng sau bao sự im lặng đến bất lực của anh, nó chỉ muốn có thể nghe giọng anh nói “anh vẫn ổn” là đã đủ rồi.

Nhưng đến cuối cùng, gạt qua tất cả, anh vẫn chẳng trả lời nó dù chỉ một câu nói hay vài dòng chữ. Anh im lặng biến mất để lại người con gái tội nghiệp chẳng biết phải tìm câu trả lời nơi đâu, chẳng biết chuyện tình của mình sẽ như thế nào, đã chấm dứt chưa hay còn tiếp tục, chẳng biết người đó đang ở đâu, làm gì,… Lại quay qua tự vấn bản thân đã làm gì không phải, đã sai ở đâu, lầm lỗi chỗ nào… và rồi cứ mãi quẩn quanh trong vòng tròn mê cung đi tìm câu trả lời mà biết chắc sẽ chẳng tìm ra ấy để rồi không biết bao giờ có thể thoát ra được.

Một cuộc tình chấm dứt với lý do rõ ràng dù là lừa dối và sự dứt khoát của người trong cuộc thì thời gian chỉ làm một việc duy nhất là bôi nhạt dần những kỷ niệm, làm nhụt ý định níu kéo của con tim để giúp nó liền sẹo. Còn một cuộc tình đến cả việc nó đã kết thúc hay chưa bạn còn không xác định được thì thời gian chẳng biết bao giờ nó mới bắt đầu cái sứ mệnh hàn gắn vết thương bởi sự không cam lòng, sự tò mò, day dứt, mơ hồ và hoang mang khiến cho những vết thương trong tim cứ gần kín lại hở, gần ngủ yên lại thổn thức.

– Anh ấy vẫn sống tốt mày ạ
– ???
– Tao lấy số lạ gọi, anh ấy bắt máy và alo một cách vui vẻ. Nghe giọng tao, anh dập máy…
– Tao biết bản thân mình vẫn còn cần lắm một lý do nhưng có vẻ chẳng được mày ạ. Thôi thì buông vậy…

Có người từng nói thế này “người thương bạn sẽ để bạn dập máy trước, người đàn ông yêu bạn dù biết rằng hai người đã hết tình cảm thì lời chia tay cũng sẽ dành cho người con gái”. Nhưng một người đàn ông đã không dành được cho người phụ nữ mình yêu cái sự ưu tiên đó, đến cả một lý do chia tay cũng chẳng biện minh, dễ dàng buông tay người con gái mà mới hôm qua còn nắm chặt thề thốt, thì buông chính là điều nên làm.

Chàng trai à, khi anh theo đuổi người con gái ấy cũng còn cần ba chữ “anh yêu em” để bắt đầu một mối quan hệ kia mà, hà cớ gì lại chẳng cho cô ấy được ba chữ “mình chia tay”. Cô ấy đâu cần anh phải tổ chức một bữa tiệc xa hoa có nến, có hoa, có nhạc buồn để đánh dấu cột mốc rời xa đâu. Cô ấy chỉ cần anh cho cô ấy một sự minh bạch, sự minh bạch như cách anh nói lời yêu ấy. Không lẽ người con gái anh đã từng yêu là người dễ dàng buông bỏ vậy sao, anh thích thì anh cho cô ấy cả giấc mơ hồng, anh chán rồi lại “hồn nhiên” mà rời xa. Khi yêu anh làm một cô gái bỏ đi sự mạnh mẽ để tin tưởng dựa vào bờ vai mình nhưng rồi không để cô ấy kịp tự đứng trên đôi chân mình đã biến mất.

Anh cũng chắc chẳng bao giờ nghĩ rằng sự ích kỷ của bản thân có thể sẽ khiến cô gái ấy mãi có một nỗi sợ với hạnh phúc và chẳng dám đặt lại niềm tin vào một ai. Bởi biết đâu được vào lúc cô ấy tìm thấy một hạnh phúc khác thì ngày mai ấy lại tới. Nỗi đau có thể nhạt nhưng nỗi sợ đôi khi chính là ám ảnh một đời.

Bởi vậy nên mỗi chàng trai ạ, khi anh chẳng còn yêu cô gái của mình nữa, chẳng còn muốn bên cạnh cô ấy nữa hay bất kỳ một lý do lãng xẹt nào đó mà rời xa, thì cũng hãy cho cô ấy có một chút thời gian để tiếp nhận, một câu nói chia tay dứt khoát và đặc biệt là một lý do rõ ràng. Hãy cố gắng là một người đàn ông có trách nhiệm đến cùng, làm ơn đừng cướp đi hạnh phúc và quẳng người con gái mình “từng yêu” xuống hố sâu tuyệt vọng trong sự mù mịt và hoang mang chỉ qua một giấc mộng!

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush, BEAT by LIIQ

Leave a Reply

Your email address will not be published.