Qua Bao Dâu Bể, Bình Yên Rồi Cũng Quay Về

Có một nơi chốn mà mình tin chỉ cần trở về sẽ tìm thấy được bình yên. Một nơi mình biết sẽ luôn được hít thở thật nhiều “thiết tha” và “thật thà”. Một nơi mà đi qua biết bao nhiêu dâu bể, mình vẫn thản nhiên mỉm cười như một đứa trẻ bởi những niềm vui rất bình thường. Nơi ấy được gọi là… nhà mình.

Một ngôi nhà luôn ở đó sẵn sàng vỗ về khi mình trở về từ giông bão ngoài kia, với đôi vai mỏi nhừ trong nỗi lo cơm áo. Một ngôi nhà với không gian ấm áp, nơi mình đặt những chiếc đèn, những bức hình, và treo những yêu thương trong mỗi một góc phòng. Một ngôi nhà mà mình luôn tìm thấy trong những giấc mơ trước đây mình từng tưởng tượng. Để biết rằng nhà không cần phải quá rộng chỉ cần vừa đủ để ôm lấy những bình yên. Rằng cơm canh cuối ngày được dọn ra không cần phải quá thịnh soạn chỉ cần được ngồi đây tròn đầy, cùng chén đũa này và gọi tên hạnh phúc.

Vì ngoài cánh cửa này chỉ toàn là giông bão luôn đòi hỏi cuộc đời mình phải không ngừng đánh cược, hằng ngày luôn cân đo đong đếm được hay mất, thiệt hay hơn, để có thể tiến đến vùng nắng ấm, để thôi loay hoay tìm cho mình một điểm tựa. Và không ai biết bản thân đi được bao lâu, bao xa hay lại bỏ cuộc ở đâu đó vào ngày mai hoặc ngày nào khác, nên ngôi nhà này là tất cả những gì lành lặn để chở che cho mình trong suốt một quãng đời; để mình biết sẽ luôn có điều gì đó sẵn lòng chờ đợi mình vào mỗi ngày; để mình nhận ra dù có phải gắng gượng bao nhiêu ngoài kia thì vẫn còn nơi mình yên tâm trút trải.

Vậy nên, chỉ cần được trở về nhà với những yêu thương nằm đấy, với chú chó nhỏ chạy vòng vòng quanh chân, với những bức hình đong đầy kỉ niệm và niềm vui không bắt mình phải trả vay, với gối chăn luôn sẵn sàng chờ mình ủ ấm. Mình tin rằng bình yên thật ra không hề chạy mất, chỉ là có đôi phút mình đã lãng quên.

Ngôi nhà tập cho mình học cách để yêu thương, bao dung và và trân trọng dù là đi qua những mùa trăng an lành, hay những đêm khuya mưa bão cũng không cần phải sợ hãi nữa. Vì những yêu thương trong căn nhà này lúc nào cũng sẽ ở đó, ủi an mình kệ cho ngày còn mưa hay nắng, kệ cho bàn tay có bao nhiêu lần trầy xước, thì thân quen ấy đủ để hơi ấm lan đi hết lồng ngực. Bởi gối chăn này đâu hẳn lúc nào cũng là hơi ấm, chiếc giường này đâu phải lúc nào cũng dỗ dành mình vào những giấc ngủ sâu, nhưng ít nhất tim cũng thôi rát đau mỗi khi mình nằm yên và bật khóc. Để dù là đêm dài trăn trở với bao nhiêu mệt mỏi, thì sớm mai thức dậy lòng cũng đầy vững tin khi đón bình minh qua ô cửa sổ, có ngày vết thương sẽ lành lại thôi.

Mình sẽ thức dậy, tự tay chuẩn bị một bữa sáng, thưởng thức tách cà phê cạnh chú chó nhỏ mình yêu nhất, rồi xem một bộ phim tình cảm để luôn nhắc nhở rằng hạnh phúc là thế, chỉ bắt đầu từ những điều giản dị biết cười trong ngôi nhà này. Và mình sẽ đi lại từ đầu với những vết thương và ước mơ xen lẫn, dặn lòng rằng có giông gió ra sao cũng không thể qua khỏi một mái nhà. Nơi mà đôi chân có mệt mỏi thế nào cũng có thể ngồi xuống, nghỉ ngơi. Nơi mà những cánh cửa biết mọi thứ đều có giá trị khi mỗi ngày đều đặn một người đến mở. Nơi mà chiếc giường luôn khiến mình tin dù trở mình thì hơi ấm cũng không hề vụt mất, đau đến tận cùng rồi cũng phải buông tay ra…

Không thể nói trước được điều gì, chỉ cần biết phải trân trọng những điều trước mắt, chỉ cần căn nhà này, chiếc giường này đã đủ cho một niềm vui. Và qua biết bao nhiêu dâu bể, bình yên rồi cũng quay về.

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Ảnh: LIIQ Touch

Leave a Reply

Your email address will not be published.