Ngày Anh Đến

Trước ngày anh đến, em từng sợ hãi nhiều lắm: sợ những ngày không vui không buồn khi đối mặt với quá khứ, sợ chông chênh, vô định của  cái tuổi hai mươi mấy, sợ thế giới khắc nghiệt và phức tạp, sợ sau này áp lực công việc  bộn bề khiến em lạc mất người rất thương em…

Anh biết không hỡi chàng trai, biết bao lần em từng băn khoăn vì sao có các cặp đôi lại có thể bên nhau hạnh phúc dài lâu đến thế, còn em lại chẳng cảm thấy dễ dàng chút nào ? Thế rồi từ ngày anh đến….

Từ ngày anh đến, em bận rộn hơn với việc cãi nhau, tranh luận với anh mỗi ngày. Bận dỗi hờn vu vơ, nhõng nhẽo để chờ anh vỗ về, dỗ dành như một đứa trẻ mãi chẳng chịu lớn.

Từ ngày anh đến, em biết mỗi tối bước chân ra khỏi văn phòng, phố xá ánh đèn không còn làm em cô đơn giữa dòng người tấp nập. Qua khung cửa sổ , thoáng có bóng dáng quen thuộc vẫn lặng lẽ đợi em trở về sau cả ngày dài bận rộn. Ngồi sau lưng anh, thế giới bình yên rồi.

Từ ngày anh đến, em tập tành sắp xếp mọi công việc, tập cân bằng cuộc sống để cùng anh dành ra khoảng thời gian nho nhỏ giữa cái thời gian biểu tưởng như không ngẩng mặt lên được của chúng mình. Mỗi ngày đi làm, tự nhiên trong lòng thấy cần cố gắng nhiều hơn để cùng anh vun đắp những hạnh phúc giản đơn.

Từ ngày anh đến, em biết cách lặng nghe những thanh âm dịu dàng của cuộc sống. Ngồi thưởng thức ly chè Sài Gòn tron quán nhỏ ven đường, lặng ngắm những con người, những chiếc xe đang lao đến và đi trước mắt. Ánh đèn đêm ấm áp hay chính lòng em đang cảm thấy bình yên đến lạ kì. Hạnh phúc vốn là những điều giản dị phải không anh?

Từ ngày anh đến, em học cách quan tâm, yêu thương một người đúng cách. Tình yêu đôi khi không phải chỉ là vài ba câu nói: “Anh yêu em” hay “Em yêu anh”. Khi đã thương nhau, người ta cần nhau, trân trọng nhau, biết phải chăm sóc lẫn nhau từ những điều bình dị nhất. Em nhận ra rằng nấu ăn cho ai đó thưởng thức cũng là một niềm vui chẳng hề nhỏ bé, anh yêu ạ.

Từ ngày anh đến, em nhận ra những chờ đợi bấy lâu là hoàn toàn xứng đáng. Anh biết không, thế giới của cô gái bé nhỏ bỗng ngập tràn cảm xúc buồn buồn vui vui, giận hờn và yêu thương.

Anh bước vào cuộc đời em nhẹ nhàng như thể mọi chuyện vốn dĩ phải xảy ra như thế. Anh là hiện tại, là giản đơn, là thói quen, là yêu thương trong em. Dù là ngồi ăn những món vỉa hè, đi đến những nơi ồn ào, ầm ĩ, miễn có anh cùng bước là được. Ở bên anh, em chẳng chạy trốn cả thế giới nữa mà tập dũng cảm đối mặt, vượt qua khó khăn. Ở bên anh, em được yêu thương và học cách yêu thương. Em dần dần thoát ra khỏi cái vỏ ốc của mình, sống từng ngày thật trọn vẹn, ý nghĩa để lắng nghe những thanh âm bình dị từ cuộc sống, để cảm nhận bao điều hạnh phúc xung quanh mình, để biết bản thân phải cố gắng thật nhiều. Và sau tất cả là để yêu đời yêu người: nhiều hơn quá khứ, ít hơn tương lai.

Rất nhiều, rất nhiều điều em muốn kể anh nghe: từ ngày anh đến!

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: BEAT by LIIQ

Leave a Reply

Your email address will not be published.