Đoạn Đường Để Nhớ

Sâu thẳm trong trái tim mỗi người luôn có những đoạn đường để nhớ. Người bước vào cuộc đời ta một ngày trời xanh và có nắng. Đến sau này, dù trời vẫn xanh vẫn nắng nhưng người đã đi mất rồi…

Đi qua một cuộc tình, người ta thường tự hỏi bao giờ sẽ quên được người cũ: một ngày, hai ngày, một tuần, một tháng, sáu tháng, một năm hay thậm chí là vài năm? Các nhà hiền triết chỉ hay khuyên răn loài người rằng: thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả. Nhưng chẳng ai biết đấy là đến bao giờ?

Xa một người khi trong lòng còn bao day dứt, bao kỉ niệm chưa kịp quên, bao điều chưa kịp nói, đau lòng lắm chứ.

Em loay hoay vật vã từng ngày, em dằn vặt tự hỏi bản thân đã làm sai điều gì hay bản thân chưa đủ tốt. Em khóc lóc mỗi ngày, nhìn chăm chú những đoạn hội thoại cũ rồi thầm ước ao trở về ngày tháng hạnh phúc đã qua. Khi hối hả công việc tạm gác lại, khi vô tình trông thấy đôi tình nhân hẹn hò trên phố, em định nghĩa được hai chữ “cô đơn” còn rõ ràng, rành mạch hơn bất cứ cuốn từ điển bách khoa nào…

Chia tay, biệt ly nào phải chuyện ai mong muốn, đặc biệt trong tình yêu. Đừng chất vấn bản thân đã làm gì sai, cũng đừng đổ lỗi cho người ta khiến em đau khổ. Vấn đề không phải ai rời bỏ ai trước, chỉ là tình yêu đã rời bỏ hai trái tim không còn chung nhịp đập.

Con người ta đơn giản lắm: ai cũng có nhu cầu được yêu thương, ai cũng muốn hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc chưa bao giờ là điều dễ dàng có được và giữ được. Nó mơ hồ đến nỗi đôi khi đang sống giữa những ngày hạnh phúc, người ta thoáng băn khoăn: rốt cuộc đây có phải hạnh phúc không? Nó mơ hồ đến nỗi dù rằng đã qua rồi, người trong cuộc nhiều lúc vẫn không thể chấp nhận sự thật.

Cái gì càng khó nắm bắt, càng mơ hồ, càng không giữ được thì người ta càng nuối tiếc. Em đâu được uống nước của bà lão ở cầu Nại Hà mà có thể quên tất cả trong phút chốc được.

Giữa đại dương cảm xúc ngập ngụa, những con sóng lớn cứ nối tiếp nhau xô tới dồn dập, biển động dữ dội. Tại sao những chú cá vẫn tung tăng bơi lội hồn nhiên giữa đại dương ấy? Chúng không cố gắng lội ngược dòng nước dữ mà thả lỏng, nương theo những con sóng. Chờ biển bình yên trở lại, cá sẽ tiếp tục hành trình của riêng mình.

Nếu thực sự chưa quên được, hãy cho phép bản thân được nhớ nhung từng ngày em nhé. Cứ nhớ những con đường từng cùng nhau đi qua, nhớ những ngày tháng vi vu, nhớ những yêu thương tưởng chừng chưa bao giờ là cũ. Nhớ hoài, nhớ hoài đến một ngày những nỗi đau vượt qua sức chịu đựng, em sẽ chẳng còn muốn và chẳng thể nhớ nổi. Càng chạy trốn, nỗi đau mới càng đeo bám em. Nhưng chỉ nhớ cho riêng bản thân em thôi.

Vài năm sau hay có thể là chỉ vài tháng sau nhìn lại, biết đâu em sẽ cảm ơn vì những nỗi đau buồn đã xảy ra. Khi cuộc sống lấy đi một thứ gì đó của em, không phải vì em không xứng đáng với nó mà đơn giản chỉ là em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn mà thôi.

Ai cũng có một cuộc đời để sống, một đoạn đường để nhớ. Và hơn cả là một con đường phải bước tiếp đi…

Bài: , viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Leave a Reply

Your email address will not be published.