Khoảng Trời Của Em

Người ta hỏi em sao quên được anh, mối tình gắn bó 4 năm? Em cười bảo họ rằng: “Đừng ai nhắc về anh nữa”. Vì em sợ nó sẽ khơi lại đủ đầy những hồi ức về em, về anh, về những lúc ngồi sau xe ôm lấy anh thật chặt, những lúc chúng mình đi dưới những khoảng trời xanh cùng nói về tương lai, về những dự định khi chúng mình bước qua năm 30 tuổi.

Anh, người dạy cho em về thói quen uống Latte nóng khi trời mưa. Vẫn là anh sẵn sàng đưa em đi đổi gió, chỉ cho em về những khoảng trời mỗi lúc em lòng em chất chứa quá nhiều đỗi phiền muộn về cuộc sống. Em còn nhớ khi ấy, anh đều ôn nhu bảo: “Khó khăn đến thế nào rồi sẽ qua thôi, mưa có mịt mù đến đâu thì em nhìn này trời cũng sẽ trong, nắng cũng sẽ đẹp”.

Em, con người ương bướng, khó chiều, dù luôn đầy sự kiêu hãnh bên trong nhưng chẳng biết vì sao lại sẵn lòng buông bỏ ngạo nghễ, vì anh. Em từng tin rằng khoảng trời nào đó có anh đó chính là nơi hạnh phúc em muốn hướng về.

Vẫn là em, rất hay giận hờn, nhưng luôn thỏa hiệp để dung hòa với anh. Em bắt đầu từ chối những lời mời của đám bạn thân vào mỗi dịp cuối tuần, rồi học cách xem những trận banh để những lần trò chuyện với anh thôi nhàm chán, kể cả em luôn nhắm nghiền mắt khi bóng lăn chưa quá 15 phút. Hài hước thật! Và em cũng tập yêu nhạc Trịnh dù em là tín đồ lâu năm của US-UK, hay thường xuyên diện những kiểu áo chỉ vì anh thích nhưng chẳng hợp với bản tính của mình tí nào. Rồi em giật mình trong những lúc cô đơn, nhận ra sao mình lại trở thành một con người khác. Anh à! Không có gì đáng sợ hơn chuyện mình không còn là mình nữa.

Chúng ta, nhảy vào tình yêu cuồng nhiệt với trái tim rách bươm, và không ít lần xót xa khi nói về những chuyện tình từng đi qua đời mình. Nhưng ngày ấy, chúng ta vẫn không ngần ngại trao nhau niềm tin. Chúng ta hứa với nhau sẽ cùng nhau xây dựng một ngôi nhà, ở giữa phòng khách sẽ là bộ sofa trắng yêu thích, mình ngồi xuống nhâm nhi tách cà phê nóng, rồi ân cần đặt an yên vào từng góc nhỏ. Chỉ cần như thế thì ngoài kia kệ bao nhiêu sóng dữ, chúng mình cũng đã có khoảng trời bình yên riêng dành.

Nhưng khi tháng năm đi qua, giữa chúng ta chỉ còn muôn trùng giông gió, ngôi nhà mình xây không còn đủ vững vàng để che chắn những lần mưa ướt, khoảng trời lạc đi mất những bình yên, anh và em nhìn thấy nhau trong những mỏi mệt và len lén nghi ngờ. Để đến cuối cùng, chúng ta chỉ lặng im nghe tim mình rơi xuống, rụt tay cho những thương yêu vuột khỏi, ngay cả khi trong lòng ai cũng có những phút giây không nỡ mà vẫn không hề níu lấy.

Từ đó khoảng trời xung quanh em tan vỡ, hạnh phúc bỗng chốc hóa chông chênh, khi cứ ngỡ mình sẽ đi cùng nhau thật lâu nhưng phải nhường bàn tay anh cho một ai khác bước tới. Em của những tháng ngày không anh bên cạnh chơi vơi đến mức ngay cả đến thói quen cũng dễ khiến tim em tê rát. Thậm chí, em không muốn nhìn mình ở trong gương, bởi em biết sẽ xót xa thế nào khi thấy dòng kẻ mắt ngày nào cũng nhòe đi, và bản thân thì luôn đắn đo với câu hỏi: “Em đâu rồi cô gái hay cười khi đi dưới những khoảng trời xanh trong, yêu những cuối tuần cùng bạn bè xuống phố, lê la vài quán cà phê quen thuộc, hát theo bài hát mình yêu thích, rồi mỉm cười thật tròn đầy khi thấy mình xinh xắn trong chiếc đầm màu xanh rêu vừa mới mua”. Em không biết bao lần mình tự lấy cắp trong tim quá nhiều nước mắt.

Nhưng rồi cuộc sống của em chuyển biến, thay vì quanh quẩn trong căn phòng, và khóc đến sưng cả mắt, em cùng vài người bạn tham gia các chuyến công tác thiện nguyện. Thành thật mà nói những chuyến đi khiến em bớt suy nghĩ, lấp đi những khoảng thời gian ngồi nhớ về anh. Và khi tiếp xúc với nhiều người, đi đến những khoảng trời mới, bỗng em bất chợt hiểu ra tình yêu chỉ là những ngã rẽ, mình ngang qua người này thì sẽ gặp một người khác, tương lai là không đoán được.

Anh à, em đang học cách nói cảm ơn bản thân mình vào mỗi ngày vì đã nỗ lực đi qua những tổn thương, cố gắng để không nhọc lòng khi nhắc về những điều xưa cũ. Em sẽ diện chiếc váy yêu thích, vào quán cà phê có góc ban công nhỏ, nhấm nháp tách cà phê sữa và ngắm nhìn bầu trời tự tại của riêng mình. Bao nhiêu mây xám rồi cũng sẽ tan nhanh nên hà cớ gì cứ gieo hờn trách vào lòng của quá khứ, khi đâu đó luôn có khoảng trời dành để cho em!

Bài: Phương Vy, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Leave a Reply

Your email address will not be published.