Độc Bước Chờ Anh

“Sắp ba mươi” là cái danh từ mà người ta hay dùng để gọi những cô gái như em. Ở cái độ tuổi này, những cô bạn xung quanh sớm thì đã một hai đứa con bế bồng, muộn cũng sắp làm cô dâu. Còn em vẫn đang sống một cuộc sống bình thường, rất rất bình thường chỉ là không có anh thôi. Ba mẹ sốt ruột: “Ráng tìm đứa nào tử tế đi, qua ba mươi rồi không ai hốt mày nữa đâu con ạ”. Bạn bè hối thúc: “Hạ bớt tiêu chuẩn xuống mà kiếm anh nào rồi xây dựng gia đình riêng đi mày, lông bông đủ rồi”. Hình như ai cũng lo lắng cho cô gái “sắp ba mươi” như em thì phải. Những cô gái xấp xỉ cái ngưỡng ba mươi có muôn vàn lý do để trở thành “chẳng thuộc về ai”. Có rất nhiều người chính là sự bị động của hoàn cảnh còn với em chính là lựa chọn của bản thân.

Có người dành hết cả mười mấy năm thanh xuân đẹp đẽ chỉ bên cạnh một người. Bên cạnh người mình yêu trong những ngày khó khăn của tuổi trẻ, động viên anh ta trước những vấp ngã đầu đời, ủng hộ anh ta xây dựng tương lai. Ngày chàng trai ấy có sự nghiệp và cô gái kia mong đợi một đám cưới thì lời chia tay thốt lên. Ba mươi với một người đàn ông có thể mới bắt đầu nhưng với người phụ nữ chính là “gần đích”.

Có người lại chỉ vì nỗi đau và sự ám ảnh của phản bội quá đậm sâu mà ôm trái tim nhiều vết xước lao đầu vào công việc để rồi khi khựng lại thì bản thân cô đã chẳng ở cái độ tuổi có thể “yêu chính là yêu”. Người con gái ấy cũng dần quên mất cảm giác thế nào là yêu một người, tin tưởng một người.

Em thì khác. Em không phải là nàng thơ bị bỏ lại, càng không phải là trái tim bị phản bội mà đánh rơi cả tuổi trẻ. Hai tư tuổi em kết thúc một mối tình. Đó là người đàn ông cần gia đình ổn định, còn em lại vẫn căng tràn nhiệt huyết và khao khát tự do. Em chưa sẵn sàng cho một cuộc sống hôn nhân nhưng người ấy lại chẳng còn kiên nhẫn chờ đợi. Chia tay hẳn là điều tất yếu với hai con người không cùng một đích đến. Hai tư không phải là sớm song cũng không phải muộn cho việc bắt đầu một mối tình mới. Và em đã chọn “độc bước” trên chặng đường tiếp theo.

Lúc đó, em chỉ muốn dành chút thanh xuân thử làm mọi thứ, thử cảm nhận mọi thứ một mình. Có thể vài năm sau, khi bản thân đã sẵn sàng để khoác lên mình bộ váy cưới, em sẽ chấp nhận cho bản thân hai chữ “ổn định”. Em chẳng muốn cố cưỡng một đám cưới để theo đúng cái tiến trình hai bảy tuổi rồi nhận ra đối phương không phải người mình mong ước, cuối cùng hoặc sống với nhau vô nghĩa đầy chịu đựng hoặc chia tay với bao vết sẹo hôn nhân. Em cũng như bao người con gái khác, luôn mong muốn ngày cưới là ngày mở ra một chuỗi hạnh phúc mới chứ không phải là khép lại một cuộc đời vui vẻ.

Trớ trêu thay cuộc đời lại chẳng bao giờ diễn ra như ta mong muốn, khi chưa sẵn sàng thì hôn nhân bày ra trước mắt, khi đã đủ tâm lý bước vào lại chẳng có ai cùng em chung bước. Em nhận ra rằng kế hoạch dù chỉn chu tới mức nào cũng xảy ra điều ngoài ý muốn, huống chi là nhân duyên con người. Khi con tàu tương lai rẽ hướng, mình nên thích nghi với nó hơn là cưỡng cầu. Em sẽ trân trọng và yêu thương thật nhiều những điều bé bé quanh mình.

Yêu những buổi sáng mai thức giấc, hít bầu không khí trong lành, tự chuẩn bị cho mình một bữa sáng đơn giản. Tô lên môi màu đỏ quyến rũ, khoác lên mình bộ váy yêu thích, hoàn hảo với hương nước hoa ngọt ngào. Yêu những phút giây được cháy với đam mê dù rằng công việc nhiều khi không kịp thở. Bàn phím trở thành “gối êm” những lúc mệt nhoài mà chợp mắt. Yêu những đĩa bánh nhỏ xinh, ly sữa đêm khuya tự thưởng cho mình để tiếp thêm năng lượng và tiếp tục với công việc, yêu chậu cây nhỏ xinh trên bàn làm việc, yêu món đồ gốm sứ mới rinh về. Em sẽ đi hết những chuyến du lịch mà cứ mãi lên lịch chưa thực hiện, tới những thành phố xinh đẹp em chỉ được biết qua những lời kể, ăn những món ăn em muốn được thưởng thức, làm hết những điều em muốn mà chưa thể.

Có một câu về tuổi trẻ: “Hãy thử cảm nhận mọi thứ một mình”. Một mình để biết mình mạnh mẽ đến nhường nào. Một mình để tự do tuyệt đối ít nhất một lần trong đời. Một mình để thấy cô đơn, trải qua nỗi cô đơn ngắn hạn sẽ giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn những yêu thương dài hạn. Như một bản nhạc nếu không có nốt nốt trầm ta sẽ chẳng biết ý nghĩa của nốt cao. Và một mình cũng là cách để yêu thương mình nhiều hơn.

Sau này khi gặp anh, em sẽ kể anh nghe về những bộ phim em đã xem, những món ăn em đã thử, những miền đất em đã tới… nhưng trước đó hãy để em cảm nhận chúng một mình đã nhé. Có thể mọi người sẽ lo sợ cho một cô gái “sắp ba mươi” như em cứ mải rong chơi, bay lượn liệu có còn tìm được bến đỗ? Nhưng em tin rằng rồi đến một lúc nào đó có thể ngày mai, ngày kia hoặc rất nhiều ngày sau đó em sẽ gặp anh, người sẽ đọc hết những gì em đã viết, sẽ nghe những bài hát em yêu thích,sẽ đi những nơi em từng qua, sẽ đọc những cuốn sách em từng đọc…

Em vẫn luôn tin nhân duyên sẽ đến vào đúng thời điểm. Nhưng trước đó em vẫn sẽ là một cô nàng độc thân đầy hạnh phúc, đầy bận rộn, tự do. Em sẽ yêu thương mình thật nhiều trước khi gặp một người tới và yêu thương em.

Bài: Licht, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Leave a Reply

Your email address will not be published.