Chọn Đúng Người, Chẳng Phân Vân

Thế nào là đúng người?

Chính là khi bên cạnh người đó ta được là chính mình, người đó hiểu bạn còn hơn bạn và điều quan trọng chính là bạn sẽ chẳng còn mong cầu tiền bạc hay danh lợi, cảm giác có thể bên nhau “đồng cam cộng khổ”, đi bên cạnh chính là hạnh phúc.

Tôi vẫn nhớ về tin công khai mối quan hệ và một đám cưới sẽ diễn ra vào cuối tháng mười của cặp đôi Song-Song ngập tràn các mặt báo. Có người yêu mến, chúc phúc và còn ngưỡng mộ, lại có người cho rằng họ không xứng đôi với nhau. Có người nói Song Hye Kyo lớn tuổi và chững chạc hơn so với khuôn mặt baby bất chấp tuổi tác của Song Joong Ki. Nhưng tôi nghĩ khớp với nhau hai mảnh ghép mới cùng một chỗ, là của nhau hai người mới có thể cùng đồng hành.

Song Hye Kyo không phải cô gái mười tám ngây ngô mới yêu lần đầu, Joong Ki cũng chẳng phải chàng trai hai mươi đầy bốc đồng và yêu thương chỉ là nhất thời của “lực hấp dẫn”. Hai người họ đã đủ trưởng thành, cũng đã bước qua bao mối tình, nếm trải đổ vỡ, chia lia, thị phi và đau khổ. Song Hye Kyo lại càng là cô gái kín tiếng chuyện đời tư và sau tan vỡ của mối tình ngỡ là sau cuối, cô khép chặt trái tim mình và e dè hơn với tình cảm của người khác phái. Chàng Joong Ki đã phải cẩn trọng biết bao khi tiếp cận trái tim đầy phòng vệ ấy bằng một tình bạn.

Và qua những cuộc trò chuyện, qua những chia sẻ, những quan tâm cô nàng “bác sĩ” cũng đã nhận ra được tấm chấn tình của chàng “quân nhân” dễ thương. Cô nhận ra đây không phải thứ cảm giác chóng nở sớm tàn mà là thứ tình cảm lớn lên âm thầm, bền vững. Họ nhận ra đối phương chính là nửa mình cần, là bờ vai mình có thể dựa vào. Người ta yêu có thể rất nhiều nhưng người ta cưới thì chỉ có một, đó là người định sẵn sinh ra để cùng ta sánh bước đoạn đường dài của tương lai. Nam tài tử khi được hỏi trong show truyền hình rằng: “Cậu còn trẻ như vậy, kết hôn bây giờ có phải là hơi sớm không?”, và anh đã trả lời: “Không sớm chút nào, bởi tôi đã gặp được đúng người rồi”.

Đúng người rồi những thứ khác liệu còn quan trọng?

Gặp được đúng người mình muốn lấy, muốn ở bên họ suốt quãng đời còn lại, muốn được gọi họ là vợ, là chồng thì việc kết hôn chính là đã đến thời điểm. Sớm hay muộn không ở tuổi tác, thời gian mà ở con tim của mỗi người.

Cô bạn tôi ngày quyết định sánh bước cùng chàng trai mà cô yêu thương về chung một nhà, đã gặp biết bao sự phản đối xung quanh. Ba mẹ xót con gái nhỏ phải chịu cực khi chàng rể chẳng được như những chàng trai mà con gái họ từ chối. Bạn bè thấy tiếc cho một cô gái có nhan sắc, học thức như cô lại theo anh, chàng kỹ sư đang còn chập chững xây những viên gạch đầu tiên trên con đường tương lai của mình. Không ai nói anh sẽ thất bại nhưng cũng chẳng ai đoán được anh thành công, liệu rằng tương lai cô có được sống trong nhà cao cửa rộng hay lại vợ chồng chung nhau căn gác trọ, lo lắng từng bữa ăn?

Và cũng có thể một mai anh đứng trên đài vinh quang của danh vọng lại quên mất cô, người con gái đã “chia ngọt xẻ bùi”, cùng anh vượt qua những ngày giông bão của cuộc đời. Cô hết lòng vì một tương lai mà cô vọng tưởng nhưng lại chẳng biết được nơi đó liệu còn có mình hay không. Nhưng cô vẫn chẳng thay lòng, vẫn quyết tâm lấy anh và cùng anh đi hết những năm tháng tuổi trẻ.

Có người đàn ông chưa từng nghĩ mình sẽ bước vào cuộc sống hôn nhân, anh có thể yêu hết lòng nhưng hôn nhân chính là giới hạn anh không muốn bước qua. Tới khi gặp được người con gái duy nhất, người mà vừa gặp anh đã tự nguyện muốn mang đến cho người đó một mái ấm đúng nghĩa thì tự bản thân người đàn ông ấy đã bước qua giới hạn, rẽ lối tương lai của bản thân lúc nào không hay. Đó chính là “đúng người”.

Phụ nữ cũng thường luyên thuyên về những giấc mơ bạch mã hoàng tử, nam thần soái ca hay ngần ngừ trước lời cầu hôn của chàng trai bên mình. Là cô ấy còn trẻ, còn mong muốn tự do? Là cô chưa sẵn sàng cho cuộc sống hôn nhân? Là người con trai ấy không đủ tốt?

Tất cả đều không phải. Chần chờ, lưỡng lự bởi cô vẫn cảm thấy có gì đó không phải như cái cách người ta cứ cố gắng ép hai mảnh ghép lại với nhau khi nhìn qua có vẻ khớp nhưng nhìn kỹ lại thì hóa ra chúng còn vài lỗ hổng. Khi cô từ bỏ anh, chàng trai chân thành, tốt với cô, bao dung cô, chờ đợi cô để đến với một chàng trai khác yêu cô có khi chẳng bằng anh, bên cô cũng không lâu như anh nhưng cô lại nhận lời lấy người đó và rạng rỡ biết bao trong ngày trọng đại.

Có lẽ “tình yêu là cốc nước, nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết”. Người ngoài nhìn vào thấy rằng họ không hợp nhưng chỉ có họ mới biết đối phương là người mình cần, là người mình có thể giao phó hạnh phúc một đời. Và tương lai là một điều vô định, chẳng ai đoán định được thì sao ta không sống cho hiện tại.

Tương lai có thể là chia xa nhưng cũng có thể là mãi mãi ở bên nhau, vậy hà cớ gì cứ vì một sự vô hình tưởng tượng mà phá vỡ đi hạnh phúc của hiện tại. Đã nhận định đối phương là người mình cần thì cứ nắm lấy, trân trọng và cùng nhau sánh bước, chuyện của một ngày xa xôi nào đó của tương lai thì cứ thản nhiên đối mặt bởi nó chính là một ngày còn rất xa rất xa của tương lai kia mà!

Bài: Licht Nguyễn, viết riêng cho INSPIRE by LIIQ
Trang Phục: LIIQ Rush

Leave a Reply

Your email address will not be published.